Lên đến tầng trên, thật khéo là hai phòng bệnh lại nằm cạnh nhau. Tô Kim Hạ quyết định đi thăm dì An trước, cô giơ tay gõ nhẹ cửa. Rất nhanh cửa được mở ra, xuất hiện một cô gái trẻ tuổi.
Bành Tiểu Nhã nhìn bọn họ, cô nhận ra người đàn ông bên cạnh, chủ yếu là vì đôi mắt kia, nhìn qua một lần là rất khó quên.
“Tôi nhớ anh, hai người tới đây là?”
“Chúng tôi đến thăm dì An.” Tô Kim Hạ cười híp mắt nói, sau đó đưa túi hoa quả mình mang theo sang.
Thấy bọn họ mang nhiều đồ như vậy, Bành Tiểu Nhã không dám nhận: “Hai người mang nhiều đồ quá.”
“Không sao, cô cứ cầm lấy, trước đây chúng tôi đi cùng chuyến tàu với dì An.” Tô Kim Hạ mặc kệ, trực tiếp nhét đồ vào lòng đối phương, sau đó lách người đi vào trong phòng.
Nhìn người phụ nữ nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt đến dọa người. Ở giường bệnh bên cạnh còn có một người đàn ông, chân quấn băng gạc rất dày, liếc mắt là thấy ngay.
Tiểu Lưu chống nạng đưa tay ra bắt tay: “Vị đồng chí này, chúng tôi còn chưa kịp cảm ơn anh t.ử tế, cảm ơn anh đã cứu chúng tôi!”
Triệu Việt vội vàng đỡ lấy anh ta: “Cứu người là việc tôi nên làm, tình hình thế nào rồi? Bác sĩ nói sao?”
Bành Tiểu Nhã đặt đồ lên cái bàn bên cạnh, liếc mắt nhìn qua, biết bên trong đều là đồ ăn và quần áo để thay giặt. Theo cô thấy thì cái ân tình này lớn lắm. Bèo nước gặp nhau mà lại giúp đỡ nhiệt tình như vậy, quả thực hiếm có, nụ cười trên mặt cô càng tươi hơn.
Tô Kim Hạ ngồi xuống rồi hỏi bọn họ: “Mọi người ăn cơm chưa?”
Bọn họ lắc đầu.
Tô Kim Hạ chỉ vào cái túi vải đỏ: “Trong đó có hộp cơm, có đồ ăn, mọi người có thể ăn trước một chút.”
“Vậy thì thật sự cảm ơn hai người quá!” Bành Tiểu Nhã nói xong liền cúi người chào bọn họ.
Tô Kim Hạ sợ bọn họ ngại không dám lấy, vừa định đứng dậy thì tay bị nắm lấy, cảm giác rất lạnh. Quay đầu nhìn lại, cô thấy dì An đã tỉnh.
“Hạ Hạ?” An Tịch Nguyệt không chắc chắn hỏi, quay đầu nhìn sang bên cạnh. Gương mặt trong ký ức hiện về, khiến bà theo bản năng thốt lên: “Ngụy Thần!”
“Ngụy Thần?” Tô Kim Hạ nhướng mày, “Dì đang gọi ai vậy?”
“Xin lỗi, tôi nhận nhầm người.” An Tịch Nguyệt vội vàng xin lỗi, “Vừa rồi tôi nhìn nhầm đối tượng của cháu thành chồng tôi. Cháu đừng nghĩ nhiều, là vì hai người họ giống nhau quá, gần như là cùng một khuôn đúc ra vậy.”
Để chứng minh lời mình nói, bà tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống: “Cháu có thể xem ảnh bên trong.”
Tô Kim Hạ cũng có chút tò mò, bèn nhận lấy sợi dây chuyền. Mặt dây chuyền là một chiếc hộp hình trái tim bằng bạc ròng. Mở hộp ra, cô nhìn thấy bức ảnh bên trong. Tuy ảnh rất nhỏ nhưng liếc qua là có thể thấy người đàn ông trong ảnh có dung mạo vô cùng giống Triệu Việt, chỉ khác là người đàn ông trong ảnh để tóc dài, còn Triệu Việt để đầu đinh.
“Cái này cũng quá giống rồi!” Bành Tiểu Nhã kinh hô, “Chẳng lẽ đồng chí Triệu là con trai của cô?”
“Sao có thể chứ.” An Tịch Nguyệt bật cười, “Con trai tôi hiện giờ đang ở nước ngoài.”
Tô Kim Hạ và Triệu Việt nhìn nhau, trong lòng họ đều nảy sinh cùng một suy nghĩ.
“Hai người sao có thể giống nhau như vậy được, sao có thể không có quan hệ huyết thống?” Bành Tiểu Nhã lại tự mình lẩm bẩm, “Giống như tôi này, tôi với cô ruột tôi rất giống nhau, nhất là dáng vẻ hiện tại của tôi, với cô tôi cứ như cùng một khuôn đúc ra. Bố tôi mỗi lần muốn đ.á.n.h tôi đều không xuống tay được, trong mắt ông ấy đ.á.n.h tôi chẳng khác gì đ.á.n.h chị gái mình cả! Mẹ tôi kể chuyện đó làm tôi dở khóc dở cười cả buổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người nghe xong đều không nhịn được cười.
Tô Kim Hạ lại nhìn bức ảnh, ngẩng đầu lên nói thẳng với An Tịch Nguyệt: “Cháu có thể hỏi dì vài câu hỏi riêng tư được không?”
“Cháu muốn hỏi gì cứ hỏi đi! Dì nhặt lại được cái mạng này là nhờ có Tiểu Triệu nhà cháu. Đừng thấy dì nằm đó, thực ra là nửa tỉnh nửa mê, những gì các cháu nói dì đều nghe thấy hết.”
“Cháu muốn biết, lúc dì sinh con là ở nơi nào?” Tô Kim Hạ hỏi.
An Tịch Nguyệt bị chọc cười: “Các cháu không phải thật sự nghĩ là...? Dì có thể khẳng định, lúc đó dì chỉ sinh một đứa con. Không thể nào sinh đôi được, bọn họ trông đâu có giống nhau.”
Tô Kim Hạ hỏi tiếp: “Có phải là ở Lạc Thành không?”
An Tịch Nguyệt sững người, nhìn trái nhìn phải, thấy vẻ mặt nghiêm túc của bọn họ, bà hỏi: “Sao các cháu biết?”
“Vậy con trai dì, sinh nhật có phải là ngày mùng mười tháng mười một âm lịch không?” Câu này là do Triệu Việt hỏi, tâm trạng anh vô cùng kích động.
Nếu ngày sinh là đúng, vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được. Anh cũng không tin trên đời lại có người giống nhau đến thế mà không hề có chút quan hệ huyết thống nào.
“Cái này sao các cháu cũng biết?” An Tịch Nguyệt hoàn toàn không giữ được bình tĩnh nữa, đối với ngày sinh của con, người ngoài không thể nào biết được.
“Cùng phòng bệnh với dì, còn có một đôi vợ chồng sinh con, bọn họ đến từ nông thôn.” Tô Kim Hạ chậm rãi nói, “Năm đó người phụ nữ kia đã đ.á.n.h tráo con của dì!”
An Tịch Nguyệt trừng lớn hai mắt, cứ thế ngây ngốc nhìn bọn họ. Tin tức này đối với bà mà nói quả thực quá chấn động. Ngày sinh giống nhau, bọn họ nói đúng tất cả mọi thông tin.
“Người phụ nữ kia tên là Dương Lan, chồng bà ta tên là Triệu Mãn Thương.” Tô Kim Hạ không ngờ trên đời lại có sự trùng hợp đến thế, xem ra là ông trời muốn bọn họ nhận nhau.
Trong đầu An Tịch Nguyệt ùa về những hồi ức. Đối với đôi vợ chồng nông thôn cùng sinh con năm đó, bà tự nhiên không biết tên họ là gì, chỉ nghe bọn họ gọi nhau là Lan và Mãn Thương. Người phụ nữ kia cũng là số khổ, suýt chút nữa thì làm đứa bé ngạt c.h.ế.t. Chuyện này cũng là nghe bác sĩ nói, lúc đó bà còn nhìn đứa bé kia một cái, là một bé trai trắng trẻo mập mạp, khiến bà có một loại cảm giác thân thiết. Sau đó bọn họ vội vàng xuất viện, rồi làm thủ tục ra nước ngoài.
Bà nhìn lại Triệu Việt: “Thật sao? Tất cả đều là thật sao?”
Triệu Việt nói: “Chúng cháu đã xác minh rồi, sự thật đúng là như vậy, nếu không cháu cũng sẽ không giống người đó đến thế.”
Trong lòng An Tịch Nguyệt đau nhói từng cơn, bà đưa tay ra, rất nhanh chạm vào khuôn mặt Triệu Việt. Gương mặt này không khác gì chồng bà lúc trẻ, cho nên bọn họ không nói dối.
Lại nghĩ đến dung mạo bình thường của Ngụy Bân, quả thực không có điểm nào giống vợ chồng bà. Điểm duy nhất có thể coi là được, chính là việc học hành cũng tạm ổn, ở trường là học bá. Điểm này không khiến bà phải lo lắng, nhưng sau sinh nhật 18 tuổi, đứa con đó như biến thành một người khác, không còn thân thiết với bà nữa. Khi đó bà bận rộn công việc nghiên cứu nên cũng không nghĩ nhiều.
“Mau nói cho dì biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.”
Tô Kim Hạ nắm lấy tay mẹ chồng, hai người vừa gặp đã thân, hiện tại đã xác định quan hệ, vậy người phụ nữ này chính là mẹ chồng cô, trong lòng cô đã nhận định.
“Sự việc là như thế này...”
Hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, bọn họ kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Mọi người nghe mà sững sờ, trên đời lại có kẻ vô liêm sỉ đến mức vì muốn con trai mình được sống sung sướng mà nhân lúc sinh nở đ.á.n.h tráo con người khác. Nếu không phải cơ duyên xảo hợp gặp gỡ, có lẽ cả đời này bọn họ cũng không biết đến sự tồn tại của nhau.