Thập Niên 70: Từ Hôn Tìm Tự Do!

Chương 16



Nhưng cô ta không bỏ cuộc. Cô ta tiếp tục đặt ra những câu hỏi khó khác, cố gắng làm khó Trình Ngọc Uyển.

 

"Cô Trình Ngọc Uyển ơi," cô ta nói, "tôi lại có một câu hỏi nữa muốn hỏi cô. Cô nói rằng chúng ta nên ăn chín uống sôi. Nhưng ở thôn mình, củi đốt rất khan hiếm, không phải ai cũng có đủ củi để nấu chín thức ăn. Vậy chúng ta phải làm sao?"

 

Trình Ngọc Uyển lại mỉm cười, không hề nao núng trước câu hỏi của Trình Tuyết Vi.

 

"Cô lại hỏi rất hay," cô nói. "Đúng là củi đốt có thể hơi khan hiếm đối với một số gia đình. Nhưng chúng ta có thể tiết kiệm củi bằng cách nấu thức ăn bằng nồi áp suất, hoặc bằng bếp trấu."

 

"Nồi áp suất á?" Trình Tuyết Vi nhếch mép cười khẩy. "Cô có biết nồi áp suất là gì không? Ở thôn mình, ai có tiền mà mua nồi áp suất?"

 

"Tôi biết," Trình Ngọc Uyển đáp. "Nồi áp suất có thể hơi đắt, nhưng nó có thể giúp chúng ta tiết kiệm được rất nhiều củi. Nếu có điều kiện, chúng ta nên mua một chiếc nồi áp suất để sử dụng."

 

"Còn bếp trấu thì sao?" Trình Tuyết Vi hỏi. "Cô có biết bếp trấu là gì không? Tôi chưa thấy ai dùng bếp trấu bao giờ."

 

"Tôi biết," Trình Ngọc Uyển đáp. "Bếp trấu là một loại bếp sử dụng trấu làm nhiên liệu. Trấu là một loại phế phẩm nông nghiệp, rất rẻ và dễ kiếm. Chúng ta có thể dùng bếp trấu để nấu cơm, đun nước, hoặc sưởi ấm."

 

Cô giải thích thêm về cách làm và cách sử dụng bếp trấu. Mọi người nghe cô nói, ai nấy đều cảm thấy thích thú. Họ thấy cô không chỉ có kiến thức, mà còn rất sáng tạo và thực tế.

 

Trình Tuyết Vi không ngờ rằng Trình Ngọc Uyển lại có thể trả lời mọi câu hỏi của cô một cách dễ dàng như vậy. Cô ta cảm thấy tức giận và bất lực.

 

Cô ta biết rằng, cô ta đã thua cuộc. Cô ta không thể phá hoại buổi nói chuyện của Trình Ngọc Uyển.

 

Buổi nói chuyện kết thúc thành công tốt đẹp. Mọi người đều cảm thấy hài lòng và biết ơn Trình Ngọc Uyển.

 

Họ vây quanh cô, hỏi han và cảm ơn rối rít. Họ nói rằng cô đã giúp họ hiểu rõ hơn về cách bảo vệ sức khỏe của mình, và họ sẽ cố gắng áp dụng những kiến thức mà cô đã chia sẻ vào cuộc sống hàng ngày.

 

Đình Thanh đứng ở một góc, mỉm cười nhìn Trình Ngọc Uyển. Anh cảm thấy tự hào về cô. Cô đã chứng minh cho mọi người thấy rằng cô là một người có tài và có tâm.

 

Anh tiến lại gần cô, bắt tay cô và nói: "Cô làm tốt lắm, Ngọc Uyển. Tôi tin rằng cô sẽ còn làm được nhiều điều tốt đẹp hơn nữa cho thôn mình."

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com