Thập Niên 70: Từ Hôn Tìm Tự Do!

Chương 2



"Lâm Chí Minh chắc chắn sẽ từ hôn, nhà họ Trình chúng ta mất mặt quá."

 

Trình Ngọc Uyển nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cô biết rằng cô đang phải đối mặt với một tình huống vô cùng khó khăn. Cô không chỉ phải đối phó với Trình Tuyết Vi, mà còn phải thay đổi cái nhìn của mọi người về mình.

 

Cô đứng dậy, bước ra khỏi nhà.

 

Trước mặt cô là một đám đông người dân, ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt dò xét, khinh bỉ. Ở giữa đám đông, Trình Tuyết Vi đang đứng cạnh Lâm Chí Minh, vẻ mặt lo lắng, áy náy.

 

"Chị Uyển, chị tỉnh rồi à? Em lo cho chị quá." Trình Tuyết Vi chạy đến bên cô, giọng nói ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ đắc ý.

 

"Cô không cần phải giả vờ." Trình Ngọc Uyển lạnh lùng nói.

 

Trình Tuyết Vi giật mình, không ngờ Trình Ngọc Uyển lại thay đổi đến như vậy.

 

"Chị... chị nói gì vậy? Em không hiểu."

 

"Cô hiểu rõ hơn ai hết." Trình Ngọc Uyển tiến lại gần Trình Tuyết Vi, thì thầm vào tai cô ta, "Tôi sẽ không để cô đạt được mục đích đâu."

 

Trình Tuyết Vi tái mặt, lùi lại phía sau.

 

"Trình Ngọc Uyển, cô bị điên à?" Lâm Chí Minh tức giận quát. "Cô còn muốn làm gì nữa? Cô đã gây đủ chuyện rồi, còn chưa biết xấu hổ sao?"

 

"Tôi làm gì thì liên quan gì đến anh?" Trình Ngọc Uyển quay sang nhìn Lâm Chí Minh, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Anh tưởng tôi còn quan tâm đến anh sao? Anh chỉ là một kẻ tầm thường, không xứng với tôi."

 

Lâm Chí Minh tức đến đỏ mặt, định xông lên đánh Trình Ngọc Uyển, nhưng bị Trình Tuyết Vi ngăn lại.

 

"Chí Minh, đừng như vậy. Chị Uyển vừa mới tỉnh lại, chắc là còn chưa khỏe."

 

"Cô câm miệng cho tôi." Trình Ngọc Uyển quát. "Cô tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì sao? Cô chỉ muốn tôi và Chí Minh cãi nhau, để cô có cơ hội quyến rũ anh ta đúng không?"

 

Trình Tuyết Vi run rẩy, nước mắt lưng tròng.

 

"Chị Uyển, sao chị lại nói em như vậy? Em không có ý đó."

 

"Cô đừng giả vờ nữa." Trình Ngọc Uyển cười khẩy. "Cô nghĩ rằng tôi vẫn còn là con ngốc bị cô lợi dụng sao? Cô lầm rồi."

 

Nói xong, Trình Ngọc Uyển quay lưng bỏ đi, để lại Trình Tuyết Vi và Lâm Chí Minh đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

Cô đi thẳng về phía bờ sông, nơi mà cô đã từng nhảy xuống tự tử. Cô nhìn xuống dòng nước chảy xiết, lòng tràn đầy quyết tâm.

 

"Trình Ngọc Uyển, từ nay về sau, cô sẽ không còn là con rối trong tay người khác nữa. Cô sẽ sống một cuộc đời mới, một cuộc đời mà cô xứng đáng được hưởng."

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com