Thập Niên 70: Từ Hôn Tìm Tự Do!

Chương 9



"Con nhỏ Uyển này đúng là có tài thật." Một người nói. "Không ngờ nó lại biết cách chữa bệnh."

 

"Nhưng ai biết được nó chữa bệnh kiểu gì." Một người khác nói. "Có khi nó dùng tà thuật ấy chứ."

 

"Đúng vậy! Cô ta là đồ sao chổi, chắc chắn là có vấn đề." Một người khác nữa nói.

 

Trình Ngọc Uyển không quan tâm đến những lời đồn đại xung quanh. Cô biết rằng, dù cô có làm gì đi nữa, vẫn sẽ có người không thích cô.

 

Quan trọng là, cô biết mình đang làm gì, và cô tin vào những gì mình đang làm.

 

Cô sẽ tiếp tục con đường của mình, và cô sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng, cô không phải là đồ sao chổi, mà là một người có ích cho xã hội.

 

Và trong khi Trình Ngọc Uyển đang ấp ủ những kế hoạch của mình, thì Trình Tuyết Vi đang ngồi trong phòng, nghiến răng ken két.

 

Cô ta không thể tin được rằng, Trình Ngọc Uyển lại có thể cứu được đứa bé. Cô ta đã hy vọng rằng, Trình Ngọc Uyển sẽ làm hỏng mọi chuyện, và sẽ bị mọi người chỉ trích.

 

Nhưng mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng hoàn toàn ngược lại. Trình Ngọc Uyển đã trở thành người hùng trong mắt mọi người.

 

"Khốn kiếp!" Cô ta tức giận nói. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này?"

 

Cô ta biết rằng, cô ta không thể để cho Trình Ngọc Uyển tiếp tục như vậy. Nếu không, cô ta sẽ mất hết tất cả.

 

Cô ta cần phải hành động, và cô ta sẽ hành động không khoan nhượng.

 

Tiếng lành đồn xa, nhưng tiếng dữ cũng lan nhanh không kém. Chỉ vài ngày sau khi Trình Ngọc Uyển cứu thằng Tí, câu chuyện về cô sinh viên y khoa tài ba đã lan truyền khắp thôn trên xóm dưới. Người ta bàn tán xôn xao, người khen ngợi, kẻ nghi ngờ, thậm chí có kẻ còn đồn thổi cô dùng tà thuật để chữa bệnh.

 

"Nghe nói con nhỏ Uyển nhà bà Trương dạo này lên mặt lắm, cứ tưởng mình là thần y không bằng."

 

"Thì nó là sinh viên y khoa mà, có chút kiến thức cũng là thường thôi. Làm gì đến nỗi thần thánh như vậy."

 

"Có khi nó dùng bùa ngải gì đó, chứ ai đời lại chữa bệnh bằng mấy cái khăn với chậu nước."

 

"Thôi bà im đi, người ta vừa cứu thằng Tí nhà bà đấy. Ăn nói cho cẩn thận vào."

 

Những lời đồn đại đó đến tai Đình Thanh, bí thư chi bộ thôn. Anh vốn là một người cẩn trọng, không dễ tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ. Nhưng anh cũng không thể bỏ qua những thông tin liên quan đến an toàn và sức khỏe của người dân trong thôn.

 

Anh quyết định tìm gặp Trình Ngọc Uyển để tìm hiểu sự việc.

 

Một buổi chiều, khi Trình Ngọc Uyển đang giúp mẹ phơi thóc, Đình Thanh xuất hiện trước cửa nhà.

 

"Ngọc Uyển, cô có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cô một lát."

 

Trình Ngọc Uyển ngạc nhiên nhìn Đình Thanh. Dạo gần đây, anh thường xuyên xuất hiện xung quanh cô, quan tâm đến cô hơn trước. Điều này khiến cô có chút bối rối, nhưng cũng cảm thấy vui vẻ.

 

"Anh vào nhà đi." Cô nói, mời Đình Thanh vào nhà.

 

Hai người ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong nhà. Mẹ Trình bưng ra hai bát nước trà mời khách, rồi lặng lẽ rời đi để cho hai người nói chuyện.

 

"Tôi nghe nói cô đã cứu thằng Tí." Đình Thanh nói, phá vỡ sự im lặng. "Tôi muốn biết rõ hơn về chuyện này."

 

Trình Ngọc Uyển kể lại chi tiết quá trình cô hạ sốt cho thằng Tí, từ việc chườm khăn ấm, lau người, đến việc giải thích cho người nhà về cách chăm sóc trẻ bị sốt cao.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com