Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng

Chương 543



Lạc Di xoa xoa giữa đầu mày, đầu cô hơi nhức: "Một bản báo cáo giữa năm, có rất nhiều dữ liệu thu từ thí nghiệm ra, chỉ là có một số chỗ sai, em muốn nghiên cứu chúng thật kỹ càng."

Thứ này đại diện cho trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất của họ, cô không biết dùng, nhưng nhất định cô phải biết rõ ngọn nguồn về đối phương.

Có một số hướng chạm ý với cô, cô phải điều chỉnh, trau chuốt nó để nó trở nên tân tiến hơn trên cơ sở này.

Thiết bị điện là một thứ như vậy, đổi mới đào thải rất nhanh, phải theo kịp nhịp điệu của thời đại.

"Quả nhiên em vừa nhìn qua là không quên được." Tiêu Thanh Bình không khỏi khen một tiếng.

"Còn hai ngày nữa." Lạc Di ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thanh Bình: "Anh có nơi nào muốn đi không? Em đi với anh."

Bọn họ học cùng một chỗ, tham quan, rồi lại học tập, có hơi bất công với anh.

Thật ra Tiêu Thanh Bình đã rất thỏa mãn với kiểu sinh hoạt thế này, chỉ cần có cô ở cạnh anh là anh đã rất hạnh phúc rồi.

Nhưng, anh còn có thể hạnh phúc hơn.

"Được chứ?"

Lạc Di ngẫm nghĩ: "Em báo với đoàn trưởng Vương một tiếng là được."

Hai mắt đen nhánh của Tiêu Thanh Bình lập tức vụt sáng: "Anh muốn đến cầu Cổng Vàng."

Anh muốn có một cuộc hẹn hò đơn độc, chỉ có anh với cô.

"Được, ngày mai đi."

Lạc Di cầm tài liệu có chút do dự, cuối cùng cô vẫn cầm về.

Trong hành lang dài dằng dặc, cô chạm phải Dương Hoan.

Hai mắt cô nhìn thẳng vẫn tiếp tục đi tới, xem gã như không tồn tại.

Dương Hoan bị bỏ qua như thế thì lập tức tức giận, cản trở đường đi của cô, dùng vẻ mặt trào phúng nói: "Sao? Đối phó với đoàn trưởng Vương xong rồi lại chạy đến quyến rũ Tiêu Thanh Bình à? Cô vội vàng thật đấy."

Lạc Di híp mắt lại, thiếu đánh thật.

Cô chợt nảy ra ý hay: "Nghe nói ông của anh đã rời khỏi đội ngũ phải không? Một mình chờ hơn nửa tiếng?"

Sắc mặt Dương Hoan sầm lại, gã tức giận gầm lên: "Cô có ý gì? Nào tới phiên cô quản chuyện này?"

Nhìn gã phản ứng xong, Lạc Di ra vẻ kỳ quái hỏi lại: "Anh sốt sắng thế làm gì? Tôi chỉ tò mò hỏi một câu thôi. Ai cũng đang đồn kìa."

Dương Hoan nổi giận đùng đùng: "Này thì có gì hay mà truyền đi cơ chứ? Tiêu chảy thôi mà, thứ lắm mồm lắm miệng."

"Phải không?"

Nhìn thấy dáng vẻ đơn thuần hiếu kỳ của Lạc Di, Dương Hoan trợn tròn mắt, cố ý nói lời khách sáo: "Cô đã nghe được gì?"

"Để tôi suy nghĩ một chút, hình như là…" Lạc Di tỏ vẻ ngây thơ trong sáng, không có chút phòng bị nào: "Nói ông của anh cố ý, có ý đồ riêng, tôi cũng không hiểu, tiêu chảy thôi mà, xem ra nhân duyên của các người rất tệ nhỉ."

"Hừ." Mặt Dương Hoan trắng bệch, chẳng thèm bắt bí cô nữa mà vội vàng rời đi.

Lạc Di nhìn theo bóng lưng đi xa của gã, khóe miệng thoáng cong lên, ánh mắt giảo hoạt như hồ ly.

"Ông nội, tình hình không ổn rồi." Dương Hoan mồ hôi đầm đìa chạy về phòng, nói một mạch.

Giáo sư Dương hơi nheo mắt lại, nói: "Đừng hoảng hốt, hết thảy cứ theo đúng kế hoạch mà làm."

Nhưng những lời này cũng không làm Dương Hoan yên tâm nổi: "Chúng ta thật sự có thể thành công sao? Cháu cảm thấy vô cùng bất an."

Giáo sư Dương lắc đầu, dù sao thanh niên chưa từng trải qua sóng gió lớn, nhát gan quá, đều quá rụt rè. "Bất an cái gì? Chỉ cần nộp giấy chứng nhận, cháu sẽ được hưởng giàu sang phú quý đến cuối đời."

Dương Hoan từ lâu đã khao khát một cuộc sống giàu sang ở nước ngoài. Theo gã, Trung Hoa giống như một đất nước nghèo, bẩn thỉu, tồi tàn, không giống như nước Mỹ, nơi nào cũng là đồ vật quý báu, có cơm ngon áo đẹp, hít thở không khí thôi cũng thấy ngọt ngào.

“Ông có chắc người đó đáng tin cậy không?”

"Yên tâm đi." giáo sư Dương vỗ vỗ vai gã, dùng ngữ khí rất kiên định nói: "Rất đáng tin cậy."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com