Cô ăn hết sạch tô mì, khí sắc đã tốt hơn nhiều, không còn tái nhợt đến đáng sợ nữa.
Vậy mới nói, người là sắt, gạo là thép, không ăn sao được?
Nhiếp Khôn Minh rất hài lòng, đẩy bánh pudding caramen và bánh Black Forest tới trước mặt cô: “Cháu thích ăn cái này, thử xem.”
Lạc Di vô cùng kinh ngạc: “Căng tin của các ông còn có đồ ngọt sao?”
“Ông nhờ người đến nhà hàng Tây mua về đó, nghe nói ăn đồ ngọt thì tâm trạng sẽ tốt hơn .” Nhiếp Khôn Minh đã lao tâm khổ tứ rất nhiều để dỗ cô vui vẻ.
Cấp trên đã ra lệnh rồi, bằng mọi giá phải lôi kéo được cô, không để cô có ý định rời đi.
Cô đang chuẩn bị xuất ngoại du học chuyên sâu, nhưng lại xảy ra chuyện như thế này, lỡ như... cô một đi không trở lại, thì sẽ là tổn thất lớn của đất nước.
Tuy nhiên, họ không thể ngăn cản cô xuất ngoại, không cho cô đi chỉ khiến cho mọi việc thêm tồi tệ mà thôi.
Đối với những nhân tài nghiên cứu khoa học có IQ cao, không thể ép buộc chỉ có thể dỗ dành và chiều chuộng, để bọ họ cảm nhận được sự quan tâm dịu dàng của mùa Xuân quê hương.
Lạc Di không phải người không biết tốt xấu: “Cảm ơn ông ạ.”
Nhiếp Khôn Minh nhẹ nhàng thở dài: “Chuyện này là sai sót của bọn ông, đã không sắp xếp nhân viên bảo vệ cho người nhà cháu, là bọn ông suy nghĩ không cẩn thận mới xảy ra sự việc đó, ông rất đau lòng.”
Bọn họ sắp xếp hai vệ sĩ và xe đưa đón chuyên dụng cho Lạc Di, nhưng không sắp xếp người bảo vệ những người khác của nhà họ Lạc, như vậy quá khoa trương.
Bởi vì theo thông lệ, bọn họ chỉ sắp xếp vệ sĩ cho quan chức ở cấp bậc nhất định, nhưng không sắp xếp cho các thành viên trong gia đình họ.
Ngoài cán bộ cấp tỉnh trở lên.
Tuy là như vậy, bọn họ vẫn sắp xếp các cảnh sát luân phiên canh giữ 24/24 trước cửa nhà họ Lạc và cổng nhà máy.
Viện nghiên cứu thậm chí còn có nhiều lớp bảo vệ, vốn cho rằng như vậy đã hết sức cẩn thận rồi, kết quả là…haiz.
“Do cấp bậc của cháu chưa cao thôi, nên không thể trách các ông được.” Tuy Lạc Di rất tức giận, nhưng cũng không giận họ.
Cô biết, với cấp bậc của Niếp Khôn Minh, gia đình ông ấy cũng không được sắp xếp vệ sĩ.
Bởi vì trong nước cấm súng, nên không có nhiều nguy hiểm.
Cô càng như vậy, Nhiếp Khôn Minh càng cảm thấy khó chịu: “Cháu…”
Ông ấy vừa định nói gì đó thì một cấp dưới vội vàng chạy tới nói: “Lão đại, hắn ta đã nhận hết tội rồi.”
Lạc Di vội vàng ngẩng đầu lên: “Nhận những tội gì?”
Hôm nay nhà họ Tăng rất náo nhiệt, là tiệc sinh nhật của cặp sinh đôi long phượng, cả nhà sum họp cùng nhau ăn mừng.