Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 102



“Có cảm giác là tốt, tôi điều trị cho cô một tuần, sau một tuần, về nghỉ ngơi nửa tháng, và thử cùng phòng với chồng cô thử xem..

“Này, được.” Trần Tuyết Mai cười đến khóe mắt hiện lên vết chân chim: “Bác sĩ Giang, tôi sẽ nghe lời cô.

Bà ấy chỉ mới ngoài ba mươi nhưng trông như một phụ nữ bốn mươi, tuy ăn mặc tinh xảo nhưng khuôn mặt có vẻ hơi già.

Chồng cô ấy đã kết hôn lần thứ hai, nhưng cô ấy lại là kết hôn lần đầu tiên.

Việc cô ấy có con hay không là điều rất quan trọng với cô ấy.

Cô ấy muốn có một đứa con, một cách tuyệt vọng.

Giang Niệm Tư mang đến cho cô ấy niềm hy vọng lớn lao, trải qua nhiều lần chữa trị như vậy, đây là lần đầu tiên cô ấy cảm thấy bụng dưới nóng rát.

Giống như có thứ gì đó bị chặn dần dần trở nên lưu thông hơn.

Nhìn cô ấy vui vẻ, Khương Niệm Tư hỏi: “Chồng ngươi mỗi ngày đều tắm rửa sạch không?”

Câu hỏi này...

Trần Tuyết Mai mặt đỏ bừng, đặc biệt ngượng ngùng nói: Rửa sạch rồi, chồng tôi cũng muốn sinh thêm một đứa con, ban đầu anh ấy không vui, khi tôi nói với anh ấy rằng hình như có tác dụng thì anh ấy lập tức đi rửa sạch”

Ban đầu không vui à?

Giang Niệm Tư cau mày, giọng điệu nghiêm túc nói.

“Rửa sạch là tốt, nhưng cái này không phải vì vấn đề sinh con trai, mà là tránh gây bệnh tiếp cho cô. Đàn ông không chú ý đến vệ sinh, sản sinh ra vi khuẩn, bị bệnh phần lớn đều là phụ nữ, nếu về sau sinh con trai, cô muỗn ngày đều phải giục anh ta vệ sinh mỗi ngày, không phải vì người khác, cũng phải nghĩ đến cơ thể cô”

Khương Niệm Tư luôn nói chuyện nhẹ nhàng êm ái, giọng nói nhẹ nhàng của cô mang đến cho người ta cảm giác như gió xuân.

Trần Tuyết Mai luôn cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với cô.

Hiếm khi nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của cô, vì vậy Trần Tuyết Mai lập tức ngoan ngoãn nói: “Được rồi, bác sĩ Giang, đừng lo lắng, tôi sẽ nghe theo lời cô.”

Cô ấy đặc biệt ngưỡng mộ những người có năng lực.

Mà Khương Niệm Tư tuổi còn trẻ như vậy, nhưng y thuật lại tốt như vậy, xứng đáng được Trần Tuyết Mai dành tôn trọng cho cô.

Thấy cô ấy nghe lời khuyên, Giang Niệm Tư lại mỉm cười.

 

 

Là một bác sĩ, cô hy vọng rằng tất cả những bệnh nhân mà cô tiếp nhận sẽ trở nên khỏe mạnh, thay vì hy vọng họ sẽ đến với cô vì những căn bệnh tái phát.

Bác sĩ phòng tránh là tốt nhất.

Trần Tuyết Mai đã trở thành fangirl của bác sĩ Giang.

Giang Niệm Tư như thường lệ châm cho cô ấy một cây kim bạc, sau đó đi ra ngoài kiểm tra những bệnh nhân khác.

Bệnh nhân bên ngoài đều bị cảm nhẹ, Giang Niệm Tư kiên nhẫn dặn dò những gì cần chú ý, người khác có hỏi bao nhiêu lần thì cô cũng không sốt ruột.

Tính tình của cô tốt đến mức mọi người nghĩ rằng cô là đối tượng rất đắn đo.

Ngoài cửa, Cao Văn Quang nghe giọng nói nhẹ nhàng dễ chịu của cô, tâm tư đang ngo nghoe rục rịch cũng không đè xuống được.

Mỗi cử động, mỗi nụ cười của cô đều thu hút cậu ta, khiến cậu ta mê mẩn.

Cao Văn Quang nuốt nước bọt trong vô thức.

Giang Niệm Tư đang châm cứu cho một bệnh nhân thì nghe thấy cô bé bên cạnh nói: “Chị bác sĩ, ở bên ngoài có một anh trai đang nhìn trộm chị.”

DTV

Khương Niệm Tư mỉm cười, vẻ mặt không thay đổi, sau khi hoàn thành bước cuối cùng, cô ngẩng đầu đi ra ngoài cửa.

Cao Văn Quang dùng ánh mắt nhìn mà Giang Niệm Tư cảm thấy ghê tởm.

Chính là cậu ta?

Giang Niệm Tư cau mày, làm sao cậu ta biết cô làm việc ở đây?

Đi theo Trần Tuyết Mai tới?

Giang Niệm Tư bước ra ngoài.

Nhìn thấy cô đi ra, Cao Văn Quang vui mừng trong lòng, đi theo cô đến con hẻm bên cạnh.

“Bạn học Giang”

Cậu ta tự cho rằng mình ôn nhu mà gọi Giang Niệm Tư một tiếng, khiến Giang Niệm Tư buồn nôn đến tê dại đầu óc.

đây không có ai, cô mới dừng lại, quay đầu lại nhìn Cao Văn Quang.

“Cậu xong chưa? Cao Văn Quang, tôi không muốn nói lại nữa, tôi không thích cậu, xin đừng quấy rầy tôi.”

“Không, không, bạn học Giang”

Cao Văn Quang trìu mến nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Giang Niệm Tư, mặt đỏ bừng giải thích: “Tôi không phải muốn quấy rối cậu, tôi rất thích cậu, cậu còn trách lần trước mẹ tôi làm khó cậu sao?”

“Gây rắc rối cho tôi? Mẹ của cậu?”

Giang Niệm Tư cười lớn: “Nếu như cậu đang nói đến chuyện xảy ra ở quán cơm Quốc Doanh, cậu và mẹ cậu cùng tố cáo tôi lừa cậu lấy tiền, ép tôi gả cho cậu sự kiện đó, tôi nghĩ tôi nên sửa lại từ cho cậu, không phải mẹ cậu mà là cậu với mẹ cậu. Nếu cậu nói là sự việc phát sinh trong nhà của Trần Tuyết Mai, thật xin lỗi, tôi không có bị làm phiền đến, cậu cũng không cần phải dối lừa tình cảm”

Mỗi lời cô nói đều xuyên thấu đi vào trái tim của Cao Văn Quang.

Cao Văn Quang khó thể tin nhìn Giang Niệm Tư, rõ ràng cô nói chuyện với người khác nhẹ nhàng như vậy, tại sao lại hung hăng với cậu ta như vậy?

“Cậu là cảm thấy rằng điều kiện của tôi không tốt Sao?”

Để tránh những rắc rối về sau, Giang Niệm Tư không ngại nói những lời gay gắt hơn.

“Đúng vậy, tôi cảm thấy điều kiện của cậu không tốt, cho nên tôi không thích cậu.”

Cô có khuôn mặt quá xinh đẹp, nên dù có nói những điều khó chịu, Cao Văn Quang vẫn thích.

Nhưng biểu hiện của Giang Niệm Tư khiến cậu ta thất vọng.

“Tôi không ngờ bạn học Giang lại là người tham lợi như vậy”

Giọng điệu rất thất vọng.

Giang Niệm Tư bị hắn chọc cười: “Đây là tham lợi sao? Như vậy còn tốt hơn là cậu vô liêm sỉ chơi xấu, tôi cảnh cáo cậu, đừng có tới đây quấy rầy tôi, nếu không đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn với cậu”

Nói xong, Giang Niệm Tư xoay người chuẩn bị rời đi, Cao Văn Quang theo bản năng đưa tay kéo lấy cánh tay của cô.

DTV

Giang Niệm Tư dùng tay trái nắm lấy cổ tay cậu ta, bẻ ngược về phía sau.

“A, đau, đau đau đau.....” Cao Văn Quang đau đớn nhăn mặt.

 

Giang Niệm Tư hừ một tiếng: “Đừng chạm vào tôi, Cao Văn Quang, lưu lại một chút thể diện.



Sắc mặt Cao Văn Quang cực kỳ khó coi, bị một cô gái ép vào tường, không thể phản kháng, khiến cậu ta cảm thấy mình đã mất hết tôn nghiêm.

Cậu ta vốn là một kẻ yếu đuối, khi Giang Niệm Tư trở nên mạnh mẽ, cậu ta liền bắt đầu sợ hãi.

Nhưng cậu ta thà tự lừa dối mình.

Tuy rằng rõ ràng là sợ hãi, nhưng cậu vẫn kiên trì nói: “Tôi đã đánh giá sai cậu, bạn học Giang, cậu yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ tìm cậu nữa, cũng sẽ không thích cậu nữa”

“Như vậy là tốt nhất. Khương Niệm Tư buông tay ra, vỗ nhẹ trên lòng bàn tay phải đi bụi bặm không tồn tại, lạnh lùng nói: “Bị cậu thích, thật sự là tôi xui xẻo tám đời.”

Nếu cô yếu hơn một chút, có thể cô đã bị cậu ta và Cao Xuân Hồng ép gả vào nhà họ.

Người đàn ông như vậy, cho dù có gả, cũng không biết cậu ta có thể đối xử với cô tốt bao nhiêu.

Sau khi thu thập người xong, Giang Niệm Tư nghênh ngang bỏ đi.

Cao Văn Quang bỏ chạy trong tuyệt vọng.

Giang Niệm Tư nhìn vào thời gian, thấy đã đến lúc rút kim châm cho Trần Tuyết Mai.

Bởi vì sự xuất hiện của Cao Văn Quang, khi Giang Niệm Tư đến bên cạnh Trần Tuyết Mai, vẻ bực bội trên mặt cô vẫn chưa nguôi ngoai.

Thấy vẻ mặt của cô không tốt, Trần Tuyết Mai lo lắng hỏi: “Bác sĩ Giang, cô sao vậy? Chuyện gì xảy ra vậy?”

Giang Niệm Tư sẽ không đem cảm xúc của mình đến cho bệnh nhân, nghe được lời này, cô mỉm cười ôn nhu nói: “Không sao đâu, không cần lo lắng”

Không cần lo lắng, đó chính là giải quyết, Trần Tuyết Mai cũng sẽ không hỏi nữa.

Sau khi Giang Niệm Tư bôi thuốc cho cô ấy xong, Triệu Phương Như tới lấy thuốc bôi trắng da, Giang Niệm Tử lấy cho cô ấy hai bình, xong đưa hai bình cho Trần Tuyết Mai.

Trần Tuyết Mai hỏi cô: “Hai bộ quần áo của tôi làm xong chưa?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com