Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 12



Kỹ năng y tế của cô bé này, có lẽ cao hơn so với ông rất nhiều.

Ông cụ hi vọng nói, Giang Niệm Tư tự nhiên miệng đầy đồng ý.

Hôm sau, những bệnh nhân đó đến khám bệnh ngày hôm trước, đầu tiên là nói với ông cụ: Ôi chao, ông cụ, học trò đó của ông thật tuyệt nha, hôm qua cổ họng tôi khó chịu kinh khủng, tựa như d.a.o cắt, tôi nghĩ ít nhất cũng phải ba bốn thiên tài mới tốt, không nghĩ hôm qua đã uống thuốc do học trò ông kê hai lần, hôm nay đã tốt rồi.”

Một người nói như vậy, có thể là tình cờ.

Thế mà kế tiếp, một số bệnh nhân đều nói điểm trúng gió cảm lạnh đó, lập tức đã được Giang Niệm Tư chữa hết.

Điều này khiến ông cụ bị kinh động.

Lúc đó khi ông ấy nhìn toa thuốc, chỉ nhận ra thuận lợi của sự kết hợp giữa các vị thuốc đó.

Lại không nghĩ rằng, hiệu quả sẽ tốt như thế.

Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày Triệu Phương Như đều đến tìm Giang Niệm Tư châm cứu giúp đỡ thanh trừ độc tố.

Hai ngày trước mụn kia mọc lên càng nhiều dọa Triệu Phương Như sợ quá chừng.

Mặc dù Giang Niệm Tư liên tục an ủi cô ấy sẽ không có việc gì nhưng mụn mọc ở trên mặt chính mình thì làm sao Triệu Phương Như có thể yên tâm được.

Cô ấy vẫn cứ thoa kem dưỡng da như thường lệ, cũng không quên uống thuốc bổ điều dưỡng khí sắc.

Ngày thứ tư Triệu Phương Như thức dậy phát hiện mụn trên mặt giống như đã xẹp xuống không cứng như vậy nữa.

Cô ấy bỗng chốc sững sờ, thật đúng là ba bốn ngày mới có thể thấy được hiệu quả nha.

 

 

Triệu Phương Như vui vẻ vội vàng bôi thêm một lớp kem dưỡng da dựa theo phương pháp Giang Niệm Tư nói.

Giang Niệm Tư từng nói miễn là tình trạng mụn bắt đầu tiến triển tốt hơn thì cũng không cần cô làm châm cứu thanh trừ độc tố nữa.

DTV

Vì vậy Triệu Phương Như vui mừng khấp khởi chờ đợi.

-

Giang Niệm Tư đang cầm một kiện hàng lớn đi đến bưu cục.

Kiện hàng này là Đinh Hồng Mai chuẩn bị một vài đặc sản quê hương muốn đưa cho anh họ, bởi vì hàng cô đều đến thị trấn nên Đinh Hồng Mai mới để cho cô đi gửi.

Sau khi gửi kiện hàng đi Giang Niệm Tư bấm điện thoại gọi cho anh họ.

Giang Bằng Vũ nghe được âm thanh nhỏ nhẹ mềm mại trong điện thoại thì có chút không xác định: “Em là... Tư Tư?”

Giang Niệm Tư “Vâng” một tiếng: “Anh, em là Tư Tư, mẹ em gửi cho anh chút đặc sản quê hương, gọi nhắc anh chú ý một tí.”

Bản thân ở quân doanh có thể được người nhà nhớ đến khiến n.g.ự.c Giang Bằng Vũ mềm nhũn.

Ba mẹ, ông nội, còn có chú Hai của anh ta đều qua đời trong một trận ngoài ý muốn.

Là thím Hai không ruồng bỏ anh ta bằng lòng nuôi nấng bên mình nên anh ta mới có thể có ngày hôm nay.

Sau khi tiến vào doanh trại quân đội thì thường xuyên gửi đồ khiến anh ta không đến nỗi nhìn bọn chiến hữu nhận được bao hàng mà thèm muốn.

Anh ta luôn nhớ kỹ ân tình này.

“Thím Hai lại làm đồ ăn ngon cho anh rồi.” Giọng nói Giang Bằng Vũ lộ vẻ tươi cười.

Giang Niệm Tư nói: “Vâng, mẹ nói khi anh thấy những đặc sản này thì có thể nhớ đến trong nhà, cũng để em nhắc nhở anh mau trở về một thời gian, mẹ đã nhờ bà mối tìm cho anh nhiều đối tượng hẹn hò, nói xem mắt người này không được thì còn người khác để anh yên tâm.”

Một giây trước vẫn còn vô cùng cảm động một giây sau biểu cảm Giang Bằng Vũ trực tiếp c.h.ế.t lặng.

Không hổ là thím Hai của anh ta.

Lại còn xem mắt người này không được vẫn còn người khác, anh ta là hoàng đế sao?

Cái này không thể chấp nhận được.

Anh ta liền giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt: “Cái kia, Tư Tư à, anh có chút việc nhỏ nên

tạm thời không nói chuyện với em nữa.”

Giang Niệm Tư chỉ giúp đinh hồng mai nhắn nhủ một chút cũng không thèm để ý Giang Bằng Vũ có xem mắt hay không.

Bởi vì chuyện mai mối này rơi xuống trên người cô thì cô cũng không thích.

Giang Bằng Vũ vừa mới cúp điện thoại thì ngoài cửa có một người tiến vào.

DTV

Người đến có dáng cao chân dài, mặc một bộ quân phục xanh tôn lên thắt lưng thon gọn.

“Gọi điện thoại cho ai vậy?” Thẩm Trình tùy ý hỏi một câu.

Giang Bằng Vũ xoa xoa tóc: “Ôi, không nói cũng được.”

 

 

Ngoài miệng nói không nói cũng được nhưng một giây sau liền giống như đổ đậu qua ống tre bùm bùm nói không ngừng.

“Lão Thẩm, nói cho cậu nghe tôi đặc biệt muốn về nhà, tôi nhớ vú... nhớ thím Hai còn nhớ em trai em gái của tôi nữa nhưng mà... Nhưng mà tôi về nhà một cái sẽ bị bắt đi xem mắt, thế này cũng làm khó tôi rồi.”

Thẩm Trình muốn mà chẳng giúp được vấn đề này bởi vì tình huống của anh cũng giống như vậy.

Trong nhà cũng đều gọi điện thoại tới lãnh đạo bên kia giục anh kết hôn rồi.

Đôi mắt hẹp dài dưới mũ quân đội kia hiện ra bất đắc dĩ giống vậy: “Biện pháp tốt nhất chính là không quay về.”

“Nhưng trốn tránh không phải là biện pháp hay.” Giang Bằng Vũ nói.

Thẩm Trình cảm thấy đây chính là biện pháp duy nhất.

Nói đến chuyện này, Giang Bằng Vũ bỗng nhiên nghĩ tới em họ vừa gọi điện thoại đến liền ôm lấy cổ Thẩm Trình.

“ Lão Thẩm, tôi là chưa có người phù hợp nhưng tôi cảm thấy có người vô cùng thích hợp với cậu đấy.”

Thẩm Trình liếc anh ta, trong mắt hoa đào lộ ra một tia buồn cười: “Chuyện của anh còn chưa giải quyết được đã nghĩ nhúng tay vào chuyện của tôi à?”

Giọng nói trầm thấp chọc ghẹo giống như phát ra từ trong lồng n.g.ự.c mang theo hứng thú mê người.

Giang Bằng Vũ “ách” một tiếng: “Không phải tôi đúng lúc phát hiện ra người thích hợp với cậu sao? Cậu xem cậu thích tự do không thích bị người ràng buộc, lại mạnh mẽ, tôi có người em gái tuy mập một chút, lùn một chút, đen một chút nhưng vô cùng được quý mến rất thích hợp làm cô vợ nhỏ, nhất là làm vợ của cậu.”

Thẩm Trình chỉ tặng anh ta một chữ..

“Cút.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com