Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 130



Anh ta cẩn thận suy nghĩ lại những gì mình đã nói, anh ta vừa rồi có nói Thẩm Trình già không?

Đợi đã...

Có vẻ như anh ta nói anh là lão háo sắc thì phải?

Giang Bằng Vũ mặt mày đờ đẫn: “Vậy là cậu thừa nhận mình là lão háo sắc rồi..”

Thẩm Trình không phủ nhận, đối với cô gái mình thích, ai mà chẳng có chút suy nghĩ không đàng hoàng, nếu nói là háo sắc, thì cũng có thể coi là vậy.

Dù sao cô chỉ cần cười với anh một cái, anh đã có thể mất nửa linh hồn.

Anh vuốt nhẹ qua khuôn mặt: “Anh ra ngoài đi, tôi muốn tắm.”

Giang Bằng Vũ trả lời: “Hả?”

Tiểu Lưu cầm một cái chậu đi ra ngoài, chuẩn bị đi lấy nước. Anh ta nói: “Đội trưởng Giang, anh phải học hỏi đội trưởng Thẩm ở điểm này. Anh ba ngày không muốn tắm một lần, bẩn c.h.ế.t đi được. Đội trưởng Thẩm thì ngày nào cũng phải tắm.”

Giang Bằng Vũ cảm thấy mình bị xúc phạm: “Quay lại, cậu là lính cần vụ của ai vậy, để cậu ta tự làm đi...”

Tiểu Lưu thậm chí không thèm quan tâm đến vị đội trưởng trẻ con của mình.

Ai nói rằng đội trưởng Thẩm một mình không tiện, bảo anh ta qua đây giúp đỡ?

Bên kia, Giang Niệm Tư bị mấy bà chị kéo đi ăn cơm ở căng tin.

Bị mấy bà chị vây quanh.

Vợ của Trung đội trưởng Từ nói: “Bác sĩ Giang thích đội trưởng Thẩm phải không?”

Cô ấy nói thẳng thắn, nhưng trong mắt không có ác ý, nghe bà chị già hỏi như vậy, một đám chị em nhìn Giang Niệm Tư với vẻ mặt tò mò.

Giang Niệm Tư sững sờ một lúc, trong lòng cảm thấy nghi hoặc, cô có biểu hiện rõ ràng lắm không?

Thích thì có một chút nhưng không đến mức quá rõ ràng đâu chứ?

Sao mọi người đều nhìn ra được.

Bị nhìn ra, cô cũng không phủ nhận: “Vâng, thích”

“Ồ, thích thì đúng rồi.” Bà chị cười nói: “Đội trưởng Thẩm đó là một người tài giỏi trong quân đội, nhiều cô gái thích lắm”

Một bà chị khác nghe vậy, liền dùng khuỷu tay đụng mạnh vào người vợ của trung đội trưởng Từ.

 

 

Bà chị Châu Đông Tình lập tức nhận ra mình không nên nói những lời đó trước mặt cô gái.

“À, cô yên tâm, Đội trưởng Thẩm là một người đàn ông chung thủy, không có chuyện gì mờ ám đâu.”

Giang Niệm Tư tỏ ra hiểu chuyện: “Đội trưởng Thẩm trẻ tuổi có triển vọng, có nhiều cô gái thích là bình thường”

“Vậy thì sao?” Châu Đông Tình hỏi. “Này cô gái, nếu đã thích Đội trưởng Thẩm thì định khi nào thành đôi với cậu ấy?”

Bà chị là người từng trải, nhìn người rất chuẩn.

Hai người nhìn nhau, ai cũng biết họ chưa thành đôi.

Giang Niệm Tư không bị Thẩm Trình thúc giục, mà lại bị một nhóm chị em thúc giục.

“Em phải về nhà ăn Tết một chuyến, đến đây hơi vội vàng, còn nhiều việc chưa bàn giao xong, đợi em về, nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ xác định mối quan hệ với anh ấy rồi.”

Có người yêu nhau nồng nàn thắm thiết, có người yêu nhau như dòng suối nhỏ, bình dị nhưng ấm áp.

Cảm giác của Giang Niệm Tư dành cho Thẩm Trình, có lẽ thuộc về loại sau.

Thẩm Trình không làm gì đặc biệt khiến cô cảm động.

Chỉ là trong quá trình tiếp xúc, cô dần dần bị thu hút.

Nghe thấy vậy, bà chị trong lòng tiếc cho Chính ủy Thiệu, xem ra anh ấy không có cửa rồi.

Cô ấy còn có một đứa cháu gái ở quê, hay là...ghép đôi cho Chính uỷ Thiệu?

Các bà vợ nhiệt tình và hiếu khách, sau khi trò chuyện một lúc trong căng tin, họ đã vội vã rời đi.

Trước khi đi, họ còn nói, chào mừng Giang Niệm Tư có thể gia nhập họ.

DTV

Ý nghĩa của câu nói này, không cần phải nói cũng hiểu.

Giang Niệm Tư rất thích kiểu dân quê chất phác này, không có nhiều thủ đoạn và đấu đá lòng vòng.

Giang Niệm Tư đã mang một phần cơm cho Thẩm Trình mang về.

Nghĩ đến những gì những người chị em đã nói, cô đến bệnh viện, đưa tay mở cửa mà quên không gõ cửa.

Khi đẩy cửa vào, Giang Niệm Tư sững sờ.

Thẩm Trình cởi hết quần áo trên người, lúc này đang cầm khăn lau người.

Anh ngồi trên giường, đối mặt với cửa, lộ ra những đường nét cơ bắp rõ ràng và những cơ bắp mạnh mẽ và săn chắc.

Giang Niệm Tư ngẩn người nhìn Thẩm Trình, ánh mắt cô từ đường viền hàm thon gọn của anh, dọc theo cơ thể anh di chuyển xuống dưới.

Cơ bắp mỏng manh bao phủ lấy cơ thể anh, không hề cường tráng, nhưng những cơ bắp đó trông đầy sức mạnh, rất căng cứng và có cảm giác đàn hồi.

Trước đây, cô là nhà vô địch võ thuật, đã từng thấy quá nhiều thân hình đẹp của người khác giới.

Nhưng với thân hình đầy sức mạnh và đẹp mắt như Thẩm Trình thì hiếm có ai có thể đạt được.

Theo đuổi những điều tốt đẹp, bị những điều tốt đẹp thu hút là đặc điểm của hầu hết mọi người Giang Niệm Tư cũng không ngoại lệ.

Thẩm Trình đã định mặc quần áo khi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài cửa nhưng anh vẫn chưa kịp bỏ khăn tắm thì cửa đã bị đẩy ra.

Thường thì Giang Niệm Tư sẽ gõ cửa trước khi vào.

Thẩm Trình vốn dĩ cảm thấy xấu hổ nhưng khi thấy ánh mắt ngẩn ngơ của cô, anh cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình.

Trong đôi mắt đen láy của Thẩm Trình, hiện lên một nụ cười ẩn ý.

Anh từ từ ngẩng đầu lên, cầm khăn tắm tiếp tục lau khô cơ thể, nói với Giang Niệm Tư bằng giọng điệu bình tĩnh: “Em về rồi à?”

“Ùm...”

Giang Niệm Tư tỉnh táo lại nhưng ánh mắt cô vẫn không thể kìm lòng mà nhìn vào cơ thể đẹp đẽ của anh.

Thẩm Trình đã phát hiện ra.

Giang Niệm Tư đặt hộp cơm lên tủ: “Anh đợi lát nữa lau người xong rồi ăn cơm, tôi đi thăm anh trai trước.

“A, bác sĩ Giang...”

Thẩm Trình giơ tay kéo cổ tay cô.

Giang Niệm Tư quay lưng lại với anh, một tay bị anh nắm lấy, cô giơ tay còn lại, ngượng ngùng cọ cọ mũi: “Sao vậy?”

Giọng nói khẽ như muỗi, Thẩm Trình nhìn bóng lưng mảnh mai của cô, mỗi mấp máy mấy lần, hỏi: “Chị dâu... có nói gì với em không?”

“Không, chị dâu nói anh rất tốt, còn nói có nhiều cô gái thích anh.”

Thẩm Trình lập tức hoảng hốt: “Nhưng tôi chưa bao giờ cho họ hy vọng, tôi chỉ thích em”

 

 

Giọng nói của anh trầm thấp, khi nói chuyện nghiêm túc, sức hút nam tính tràn đầy.

Giang Niệm Tư bất ngờ nghĩ về vóc dáng quyến rũ của anh, một vóc dáng quyến rũ và gợi cảm.

Thật là tồi tệ.

“Tôi biết, anh buông tay đi.”

“Em biết, vậy em...”

DTV

Các chị dâu luôn muốn giới thiệu đối tượng cho Thẩm Trình, khiến Thẩm Trình có chút lo lắng.

Giang Niệm Tư quay đầu lại, lườm anh một cái, vừa giận vừa yêu.

“Ngày mai tôi về rồi”

Đôi mắt bồ câu của cô giống như những con sóng khiến anh ngứa ngáy. Bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô từ từ di chuyển xuống và cuối cùng nắm lấy tay cô ấy.

“Khi nào em sẽ quay lại?”

Cô còn chưa đi, Thẩm Trình đã bắt đầu nhớ nhung rôi.

“Sau Tết, khoảng ngày mùng ba tôi về, nhớ dưỡng chân cho tốt, uống thuốc đúng giờ, khi tôi về sẽ kiểm tra, trước khi chân của anh hồi phục hoàn toàn thì không được luyện tập, biết chưa?”

Cô nói chuyện nhỏ nhẹ, khiến người ta cảm thấy như đang tắm dưới ánh nắng xuân.

Và lần này cô không vùng vẫy, khiến Thẩm Trình cảm thấy có chút hy vọng đang ở ngay trước mắt.

Anh bắt đầu được nước lấn tới, bàn tay to lớn nắm lấy ngón tay thon nhỏ của cô và bóp nhẹ: “Bác sĩ Giang, vậy lý do em quay lại đây, phần của anh chiếm được bao nhiêu?”

Giang Niệm Tư đang định trả lời anh thì cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra một lần nữa.

“Bịch” một tiếng, phát ra âm thanh lớn.

Giang Bằng Vũ bước vào và nói: “Thẩm Trình, Hứa Quan Quan đến rồi...”

Giọng điệu của anh ta có cảm giác như đang chạy trốn, muốn giấu mình đi.

Nói xong, anh ta nhìn rõ tư thế của Thẩm Trình và Giang Niệm Tư, sau đó ánh mắt rơi vào phần trên cơ thể trần trụi của Thẩm Trình.

Hai người đàn ông và phụ nữ đơn thân ở trong phòng bệnh, thằng Thẩm Trình kia không mặc áo, còn nắm tay em gái mình.

Còn cô em gái của anh ta, gương mặt đỏ ửng, vẻ mặt yếu đuối như bị côn đồ bắt nạt.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com