Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 150



Khi phát hiện một kẻ bắt cóc trên tàu, để điều tra kỹ lưỡng hơn, tàu đã được hoãn lại để hợp tác với cảnh sát điều tra, làm các thủ tục xác minh.

Khi Giang Bằng Vũ chạy ra ngoài, anh ấy giao bà lão trên tàu cho nhân viên đường sát.

Sau khi cảnh sát đến, Giang Bằng Vũ đã giao đứa trẻ cho cảnh sát.

Thằng bé bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo lại.

Trước khi rời đi cùng với cảnh sát, cậu bé nhìn Giang Bằng Vũ một cách đầy khao khát, một lúc sau liền nói: “Chú ơi, sau này cháu cũng sẽ giống như chú, một Quân đội Giải phóng Nhân dân trừng phạt bọn tội phạm và diệt trừ cái ác”

Tiếng phổ thông của cậu bé cực kỳ chuẩn và còn có giọng Bắc Kinh.

Giang Bằng Vũ xoa đầu cậu: “Cháu rất dũng cảm, cháu nhất định sẽ thực hiện được tâm nguyện này Cậu bé lại nhìn sang phía Giang Niệm Tư, chớp chớp đôi mắt sáng ngời.

Giang Niệm Tư nhìn cậu hỏi: “Cậu bé à, em có lời gì muốn nói với chị sao?”

Đứa nhỏ đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Chị ơi, khi lớn lên em muốn cưới chị làm vợ.”

Giang Niệm Tư: “......”

Cô dở khóc dở cười, đưa tay nhéo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé: “Mau cùng chú cảnh sát đi tìm đường về nhà với bố mẹ đi, bọn chị cũng phải rời đi rồi.”

Cảnh sát đã đưa đứa trẻ đi và chuyến tàu bị hoãn khoảng hai giờ.

DTV

Quay lại ngồi trên tàu, Giang Niệm Tư dựa vào cửa sổ, suy nghĩ trôi đi.

Rất kỳ lạ, lúc chia tay, cô không nghĩ nhiều đến Thẩm Trình.

Bây giờ sắp gặp mặt, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác khẩn trương không thể giải thích được.

Họ chắc chắn sẽ muộn giờ hẹn khi đến nơi.

Cô không biết liệu anh ấy có thất vọng không.

Thẩm Trình bị người đến muộn là Giang Niệm Tư bỏ rơi, bây giờ đang đối mặt với sự chế nhạo của Thiệu Dương.

 

 

Thiệu Dương khoanh tay lại, vẻ mặt phức tạp, lộ ra tâm trạng vừa thất vọng vừa vui mừng.

“Thẩm Trình, không phải cậu nói hôm nay Tư Tư sẽ tới sao? Không ngờ người ta hoá ra chỉ nói vậy để cậu yên tâm thôi. Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là cô ấy căn bản không có hứng thú với cậu như cậu đã nói. Tôi nghĩ là cậu chỉ đang tự mình đa tình mà thôi”

Thiệu Dương đã biết được tên em gái của Bằng Vũ từ Thẩm Trình.

Thiệu Dương cảm thấy thất vọng khó tả khi không thể nhìn thấy cô, nhưng nghĩ đến đối phương có thể không thích Thẩm Trình chút nào, anh ấy lại cảm thấy vui vẻ.

Thẩm Trình liếc anh ta một cái, đôi mắt đen láy dần mất đi vẻ sáng ngời sau một ngày chờ đợi.

Giấu đi sự thất vọng trong mắt, Thẩm Trình nghiên răng phản bác lại: “Tư Tư không phải là để cho cậu gọi.”

“Tôi thích đấy. Thiệu Dương sẽ không vô sỉ như vậy trước mặt Giang Niệm Tư, nhưng điều đó cũng không ngăn được anh ấy chọc tức Thẩm Trình.

Có trời mới biết dạo này cậu ta so với Thẩm Trình đang tức giận còn thảm hơn biết bao nhiêu.

Ngay cả Hứa Quan Quan cũng có thể làm chứng, nói rằng anh không có cơ hội đâu, còn cô gái kia...

Này, anh không nhắc tới cũng không sao, hiện tại anh cảm thấy tất cả chỉ là ảo ảnh.

Cô gái đó không thích Thẩm Trình chút nào!

Hai người nhìn nhau, cuối cùng lại cảm thấy khó chịu với nhau, rồi lại bắt đầu đánh nhau.

Thẩm Trình lần này không bị thương, Thiệu Dương thì vui mừng có được mắt gấu trúc.

Khi Thiệu Dương bịt mắt rời khỏi bệnh viện, anh vẫn đang suy nghĩ, ông cháu này dễ mang thù thật.

Đầu lưỡi Thẩm Trình chạm vào gò má của mình, khuôn mặt tuấn tú căng thẳng, đôi mắt tối đen như vực sâu, giống như một cái động không đáy tràn ngập sự tuyệt vọng.

Bác sĩ Giang nói mà không giữ lời.....

Giang Niệm Tư và Giang Bằng Vũ xuống tàu đã là mười giờ tối, bọn họ đi bộ từ ga xe lửa đến khu quân sự, tình cờ đã là mười một giờ tối.

Giang Bẵng Vũ muốn đem Giang Niệm Tư đi về doanh trại quân y, nhưng Giang Niệm Tư lại nhìn anh ấy, kiên trì nói: “Em đã hứa với Thẩm Trình, hôm nay em sẽ quay lại gặp anh ấy.”

Giang Bằng Vũ nhìn cô với vẻ mặt đau khổ, tức giận thở hổn hển: “Con bé này, rốt cuộc em đã trở thành bát nước bị đổ ra ngoài rồi (*)”

(*) Ngày xưa vì con gái đã gả chồng như bát nước đổ ra ngoài, đi theo nhà chồng không liên quan đến nhà mẹ đẻ nữa.

Lời tác giả: (Cảm ơn các bé đã an ủi. Tôi đã đọc từng bình luận. Cảm ơn các bạn. Tôi sẽ cố gắng hết sức để điều chỉnh tâm trạng và chào đón em bé tiếp theo) Cái gì mà nước đổ ra ngoài cơ chứ...

Giang Niệm Tư bày ra biểu cảm không nói nên lời nhìn Giang Bằng Vũ: “Đây là do em đã hứa với Thẩm Trình, mỗi người nhất định phải giữ lời hứa của mình”

Giang Bằng Vũ phồng mũi hừ một tiếng: “Sao không để cậu ta đợi thêm một ngày nữa? Ôi, thật sự muốn để cho em gái tốt của tôi theo đuổi cậu ta sao?”

Giang Niệm Tư nhắc nhở anh: “Đã theo đuổi được rồi, hiện tại bọn em đang yêu nhau mà”

Giang Bằng Vũ tức giận đến run cả tay, chỉ vào cô, buồn bã nói: “Em còn nói em không phải là nước bị đổ ra ngoài, em gần như đã bốc hơi mất luôn rồi”

Giang Niệm Tư muốn nói lại: “..”

Cô không biết nên cười hay nên khóc, đành phải phối hợp với anh trai ngốc nghếch của mình.

“Anh ơi, nếu vào bệnh viện quân y thì em vẫn cần chỗ ở. Bây giờ muốn đến đó thì em phải đi lấy giấy chứng minh thân phận để vào doanh trại với anh. Nhưng giờ đã quá muộn rồi. Hơn nữa, ký túc xá nơi anh ở toàn là đàn ông nên việc em đến đó là không thích hợp.”

Quả thực, Giang Bằng Vũ mặc dù là đội trưởng, nhưng vì là trai độc thân nên không cần xin phòng cho gia đình, vậy nên anh vẫn luôn ở trong ký túc xá.

Em gái anh là một cô gái đã trưởng thành nên việc ở cùng phòng với anh ấy là không thích hợp.

Vốn dĩ anh định để em gái sống trong ký túc xá của mình trong khi anh đi sang chen chúc với đồng đội, nhưng giờ nghĩ lại, quên đi, điều đó cũng không thích hợp.

Anh muốn nói gì đó để ngăn cản Giang Niệm Tư đi tìm Thẩm Trình, nhưng suy nghĩ hồi lâu lại không tìm được lý do.

Không hiểu sao anh có cảm giác em mình sắp đi lấy chồng, tức ê cả răng.

 

 

Cô em gái được cả nhà nâng niu, cẩn thận chăm sóc nay bỗng nhiên lại sắp bị một con heo ôm đi mất, trong lòng ai mà chẳng có ý kiến?

Giang Bằng Vũ thở dài một tiếng: “Được rồi, em đi đi, anh sẽ đi cùng em”

Lần này Giang Niệm Tư không có từ chối.

DTV

Hai người tiến vào bệnh viện, ban đêm bác sĩ trực ban không nhiều, Hứa Quan Quan chính là một trong số đó.

Ba người họ gặp nhau ở hành lang.

Hứa Quan Quan nói “À” với nụ cười trên môi: “Bác sĩ Giang đã đến đây rồi. Có vẻ như chúng ta sẽ sớm trở thành đồng nghiệp”

Giang Niệm Tư có ấn tượng tốt với Hứa Quan Quan, nghe vậy, cô liền mỉm cười với cô ấy nói: “Hãy bắt tay vì đồng nghiệp sắp trở thành của chúng ta đi.”

Hứa Quan Quan vui vẻ bắt tay cô, nghiêng đầu nhìn Giang Bằng Vũ đang cố gắng giấu thân hình cao lớn của mình sau lưng Giang Niệm Tư.

Cô buồn cười nói: “Giang Bằng Vũ, theo tôi đi làm kiểm tra lại đi Bác sĩ điều trị của Giang Bằng Vũ thực ra chính là Hứa Quan Quan.

Hứa Quan Quan là người thực hiện ca phẫu thuật cho anh ấy, lúc nào anh ấy cũng bị thương đến xương cốt.

“À?” Giang Bằng Vũ ẩn nấp hồi lâu, trốn mãi cũng không giấu được thân hình cao lớn này, nghe Hứa Quan Quan nói như vậy, bản năng thốt lên một từ trong lòng “xong rồi”.

Anh ấy ngơ ngác ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú có góc cạnh rõ ràng, tuy nhìn thật sự rất đẹp trai, nhưng cũng có một loại cảm giác ngốc nghếch.

“Cái gì, để ngày mai làm không được sao? Đêm khuya như vậy rồi, không tiện lắm phải không?”

Hứa Quan Quan mỉm cười, dùng giọng rất nghiêm túc nói: “Không được!”

Giang Bằng Vũ tiếp tục viện cớ: “.... Tư Tư, em gái tôi đã kiểm tra qua rồi, nói tôi không sao...... A, đừng kéo cổ áo!”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com