Giang Bằng Vũ cạn lời nhìn cô ấy: “Bác sĩ Hứa, lần sau cô đừng tùy tiện như vậy”
Hå?
Vẻ mặt hứa quan quan sững sờ không hiểu, sau đó không thể tin chỉ vào mình: “Tôi, anh nói tôi tùy tiện Sao?”
Cô ấy xắn tay áo lên định đánh người nhưng Giang Bằng Vũ ý thức được chính mình nói không đúng nên giải thích: “Ý của tôi là, cô đừng tùy tiện đoán lung tung, rất hù dọa người khác đấy”
Nghe vậy, nắm tay hứa quan quan đang hướng tới sống mũi anh ta chợt dừng lại, cô ấy không nói gì mà quay người lườm anh ta một cái.
“Đội trưởng Giang, em gái của anh là người trưởng thành cũng đã có người yêu rồi, nên hôn môi người yêu là chuyện rất bình thường, nói không chừng lúc anh không biết người ta đã thân mật mấy trăm lần rồi cơ, vừa nãy đúng lúc bị anh nhìn thấy thôi, có gì dọa người đâu.”
Giang Bằng Vũ trừng to mắt, bảo cô ấy đừng dọa người nữa mà thế nào cô ấy vẫn còn hù dọa tiếp vậy.
Mấy trăm lần...
Giang Bằng Vũ nghĩ đến em gái bị dê xồm Thẩm Trình kia chiếm lợi mấy trăm lần thì đau lòng không dứt. Chuyện này có thể giống như hứa quan quan nói, em gái cũng có người yêu rồi, nên anh ta đâu thể can thiệp vào được.
Anh ta ủ rũ thở dài: “Tôi đi đây”
Hứa quan quan nhìn vẻ mặt kia của anh ta thì không khỏi hâm mộ Giang Niệm Tư. Cô ấy là con một trong nhà, không có anh trai cho nên tới bây giờ cũng không biết cảm giác được anh trai quan tâm là gì.
“Này, chờ một chút” Hứa quan quan gọi với theo anh ta.
Giang Bằng Vũ quay đầu lại, trong mắt còn thiếu chút viết bốn chữ lớn “muốn đánh Thẩm Trình”.
Hứa quan quan cười “hì hì” ném cái kẹo cho anh ta.
Giang Bằng Vũ bắt được, tiếng cười thanh thúy của hứa quan quan vang lên: “Trong lòng rất đau khổ đúng không, cho anh một viên kẹo ngọt ngào này”
Giang Bằng Vũ chưa bao giờ thích ăn kẹo. Nhìn nụ cười tỏa sáng của hứa quan quan không hiểu sao anh ta lại có cảm giác cô ấy đang chế cười mình, liền tức giận quay đầu bước đi.
Bác sĩ chủ nhiệm đều được bố trí trợ lý bác sĩ, trợ lý bác sĩ của Giang Niệm Tư là một cô bé lớn lên rất đáng yêu, tên là Từ Xán Xán, em gái của bác sĩ Từ.
Ngày hôm nay mới đến chỗ Giang Niệm Tư báo cáo.
Bác sĩ Từ tính toán thật khéo, để em gái đến nơi này của Giang Niệm Tư học hỏi được nhiều hơn.
Ngày hôm qua Giang Niệm Tư cũng không tìm được Giang Bằng Vũ, cô thân mật một chút không lẽ đã kích thích đến anh cô rồi?
DTV
Đã đến lúc tan ca mà bên ngoài vẫn còn một bệnh nhân chờ khám bệnh. Từ Xán Xán nói: “Bác sĩ Giang, chúng ta tan ca luôn không?”
Giang Niệm Tư nhìn thoáng qua bệnh nhân đứng ngoài cửa thì thở dài: “Khám cho cô ấy xong trước đã, nếu có người đến xếp hàng phía sau thì em nói bọn họ chiều hằng quay lại.
“Vâng, bác sĩ Giang”
Từ Xán Xán gọi hai bệnh nhân giống như mẹ con kia đi vào. Một người trong đó trông khoảng ba mươi tuổi, một người khác có vẻ ngoài sáu mươi.
Cô nhìn lướt qua mảnh giấy đăng ký khám bệnh của cô ấy, giấy đăng ký ở thời đại này đều phải tự viết tay.
Trương Thu từ nhà quân đội tới, nghe các chị dâu ở đó nói y thuật bác sĩ Giang rất tốt nên mới đặc biệt đến khám bệnh.
“Xin chào, tôi là Trương Thu, Cô ấy thản nhiên nở nụ cười phóng khoáng.
Giang Niệm Tư “ừ” rồi nói: “Chị không thoải mái ở đâu?”
Trương Thu chưa kịp trả lời thì bà cụ đứng bên cạnh cô ấy chen lời: “Bác sĩ Giang, nghe nói y thuật của cô rất lợi hại phải không? Con trai tôi kết hôn cũng sáu năm rồi mà đến nay con dâu tôi vẫn chưa có thai đứa bé nào, mọi người đều nói y thuật của cô tốt, cô phải chữa cho con dâu tôi mang thai được đấy”
Trương Thu bị bà cụ trách móc một trận thì trong lòng không biết phải làm sao: “Mẹ à, tự con biết nói thế nào.”
Giang Niệm Tư nở nụ cười nói với bà cụ: “Cô ơi, chuyện có thể mang thai hay không liên quan tới rất nhiều phương diện, cháu chỉ có thể cố gắng hết sức và cũng không thể cam đoan chữa được hoàn toàn”
Bà cụ nghe thấy vậy thì mất hứng ngay lập tức, mặt cũng xụ xuống: “Không thể cam đoan à, vậy, vậy còn làm bác sĩ chủ nhiệm làm cái gì?”
Từ Xán Xán ở bên cạnh nghe không lọt tai, mất kiên nhẫn nói: “Bác sĩ không phải thần tiên nên đương nhiên không thể cam đoan không có chút sơ sót nào rồi, nếu như bà nghĩ bác sĩ Giang không có bản lĩnh gì thì bà đi tìm người nào có bản lĩnh đi.”
“Này, cô bé này ăn nói kiểu gì vậy? Làm sao lại trả lời như thế? Tôi bảo, cô nên bớt thái độ đi một chút, nếu không tôi tố cáo cô đấy. Bà cụ kia nhìn qua chính là một người chua ngoa đanh đá, khi nghe được lời vừa rồi thì không hài lòng.
Giang Niệm Tư giơ tay ngăn cản Từ Xán xán, cô vẫn giữ nụ cười lễ phép như cũ: “Cô à, khám bệnh cần phải đăng ký, ngài ở đây đã can thiệp vào việc khám bệnh của cháu, nếu ngài không phải bệnh nhân đăng ký khám bệnh thì ngài ra ngoài chờ trước đi, nếu không cháu không thể điều trị được bệnh này đâu.
Bà cụ quen thói ngang ngược nên đương nhiên không vui, đang định nói gì đó nhưng đối diện với đôi mắt nghiêm túc và lạnh lùng của Giang Niệm Tư thì giật mình, bà ấy chợt nhớ tới bối cảnh của cô, môi mấp máy vài lần nhưng chỉ đành ép sự không vừa lòng xuống rồi nổi giận đi ra ngoài.
Giang Niệm Tư ra hiệu cho từ xán xán: “Đóng cửa.
“Vâng ạ.” Từ Xán Xán hào hứng vô cùng chạy đến trước mặt bà cụ, đóng cửa “sầm” một cái vang dội. Việc này cảm giác như tát một cái lên mặt bà ta khiến Từ Xán Xán vô cùng thoải mái.
DTV
Bà cụ thì cực kỳ khó chịu nhưng lại không dám nói gì.
Chờ người đi rồi Trương Thu mới nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Giang, thật ngại quá, mẹ chồng tôi chính là không giữ mồm giữ miệng, ăn nói khó nghe, ngài đừng để bụng”
Sống chung với mẹ chồng cố chấp, muốn kiểm soát mọi thứ nên Trương Thu cũng không mấy vui vẻ. Nhưng mà cô ấy nghĩ rằng điều quan trọng nhất trong gia đình là mọi người hòa thuận với nhau, vì vậy trong những lúc như này cô ấy đều nhẫn nại chịu đựng.
Giang Niệm Tư không có thời gian lo chuyện nhà người khác, cô chỉ gật đầu rồi bắt đầu chẩn đoán tình hình bệnh của Trương Thu.
Phương pháp chữa bệnh chính của Đông y là th chẩn: nhìn, nghe, hỏi, sờ.
Sau khi hỏi và kiểm tra một lượt thì Giang Niệm Tư cho Trương Thu nằm lên giường để tiến hành kiểm tra sâu hơn. Sau khi dùng kim châm cứu và ấn thử vị trí quan trọng, kết quả cho thấy Trương Thu không có vấn đề gì.
Để tìm được nguyên nhân, Giang Niệm Tư nói với cô ấy: “Lúc nào chồng chị rảnh thì dẫn anh ấy tới khám xem”
“Bởi vì tình trạng cơ thể chị không có vấn đề gì, cũng rất khỏe mạnh, mặc dù không thể chắc chắn chị không có vấn đề hoàn toàn, nhưng việc không có thai không chỉ do mỗi phụ nữ, mà chồng chị cũng có khả năng có vấn đề rất lớn, tình huống cụ thể thế nào còn cần phải kiểm tra xong, tôi mới có thể giải thích rõ với chị.”
Lần đầu tiên Trương Thu nghe cách nói này đấy. Chồng cô ấy nhập ngũ từ trong thôn, bởi vì năng lực không tồi mới có chút thành tựu trong quân đội. Trình độ văn hóa của Trương Thu chỉ dừng ở lớp hai, sau khi kết hôn mãi mà không có thai nên bị mẹ chồng mắng nhiếc hàng ngày. Bà ấy còn nói nếu không phải sợ ảnh hưởng sự nghiệp của con trai thì đã bảo con trai ly hôn với cô ấy từ sớm rồi. Trương Thu vẫn tự trách bản thân không thể giúp chồng kéo dài hương khói tổ tiên.