Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 173



Giang Niệm Tư cũng không phản đối, nếu như vậy còn có thể đưa mọi người trong nhà đến bên này. Nhưng cô không thể tự quyết định một mình.

“Ngài Lưu, tôi sẽ suy xét ý kiến của anh, nhưng bây giờ tôi cần bàn bạc với chị gái một chút, phiền anh đưa điện thoại cho chị ấy”

Khi hai người gọi điện thoại thì Giang Tuyết ở ngay bên cạnh Lưu Vân Cường, thực ra anh ta đã nói qua ý tưởng này với cô ấy rồi.

Mục tiêu của Giang Tuyết rất xa, giống như em gái phải làm thật lớn, thật tốt. Không quan trọng đi đâu, chỉ cần có thể kiếm được tiền, huống hồ còn có thể cùng đi chung với người nhà.

Cô ấy nghe điện thoại, nói luôn mà không chờ Giang Niệm Tư hỏi:”Tư Tư, chị không có ý kiến, mẹ cũng nói có thể gần em một chút cũng tốt, bên phía anh cả gần đây điều hành thị trường không tệ, có lẽ anh ấy tạm thời sẽ không đi qua đó.

Việc điều hành thị trường kem dưỡng da là Giang Niệm Tư giao cho, cũng mong muốn anh ấy có thể tự mình cố gắng kiếm tiền.

“Vậy để anh trai và ông bà nội điều khiển thị trường ở bên ấy, các chị qua đây trước đi” Giang Niệm Tư biết người nhà sắp tới nên vô cùng xúc động, trên mặt nở nụ cười rực rỡ.

“Các chị qua đây trước...

Thiệu Dương nghe được cái gì? Anh ấy dần dần nở nụ cười, còn phấn khởi hơn cả Giang Niệm Tư. Thấy cô cúp điện thoại, anh ấy kích động hỏi: “Chị gái cô muốn đến đây sao?”

Giang Niệm Tư biết anh ấy nghĩ gì nên cũng không làm mất hứng: “Đúng vậy, chị gái tôi muốn đến đây, đồng chí Thiệu Dương, anh được như ý rồi nhé.”

Thiệu Dương bị em vợ tương lai trêu chọc cũng không đỏ mặt: “Em gái nói rất đúng”

 

 

Giang Tuyết và đinh hồng mai sắp đến khiến Giang Niệm Tư hưng phấn không ngủ được. Cô ủ trong chăn suy nghĩ, quả nhiên cô vẫn lưu luyến tình thân nhất. Giang Niệm Tư nghĩ đến mẹ và chị gái sắp đến thì vui vẻ hơn so với giành được giải thưởng lớn.

DTV

Lưu Vân Cường đúng là một đứa trẻ lớn đáng yêu, đây đâu phải yêu cầu gì, rõ ràng là đưa phúc lợi tới.

Ngày hôm sau là chủ nhật được nghỉ, cực kỳ thê thảm.

Thứ bảy, khi Giang Niệm Tư hết giờ làm liền bị Thẩm Trình lôi kéo dạy phương thức phòng vệ. Sau đó anh phát hiện ra một vấn đề, cô học rất nhanh, hơn nữa động tác rất thích hợp. Chỉ cần anh thực hiện qua một lần là cô có thể nhớ kỹ ngay lập tức, chiêu thức đúng chuẩn, lực đánh ra cũng rất khỏe.

Anh đứng nhìn cô luyện tập ở bên cạnh, đối diện với ánh mắt kiên định kia thì bỗng nhiên ký ức ngày trước ùa vào trong đầu. Ngày đó, ánh mắt cô lúc cầm cây trâm đ.â.m con ch.ó kia vô cùng kiên định giống như bây giờ vậy. Giống như cô không hề sợ nó và chắc chắn nó cũng không thể gây thương tích cho cô được.

Thẩm Trình xuất thân từ lính trinh sát, chỉ cần anh muốn tìm hiểu liền có thể mày mò ra rất nhiều mạnh mối từ vài cái tình tiết nhỏ ấy. Ví dụ như cô có thể nhảy xuống dòng nước lũ chảy xiết như vậy cứu anh. Thẩm Trình nhìn gió ẩn dưới từng chiêu của cô gái, chỉ trầm mặc không nói.

Hôm sau anh đi tìm Giang Bằng Vũ để hỏi một vấn đề: “Từ nhỏ thân thể Tư Tư đã không tốt lắm phải không?”

“Đúng vậy, Tư Tư mang bệnh từ trong bụng mẹ nên cơ thể khá yếu ớt, tôi còn sợ em ấy đi trên đường bị gió thổi bay đấy, lão Thẩm, cậu phải săn sóc em gái tôi nhiều hơn, không thể bắt nạt em ấy, nếu cậu dám làm vậy, dù không đánh thắng được cậu cũng khiến cho cậu thoi thóp”

Thân thể yếu ớt ư?

Thực sự có nhiều lúc cô khá yếu ớt, không chịu được gió rét, một khi bị nhiễm lạnh liền ốm yếu, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt làm người thương xót.

Thẩm Trình dừng suy nghĩ, cười nói: “Yên tâm đi, thà bắt nạt anh cũng không bắt nạt cô ấy”

Giang Bằng Vũ gãi gãi đầu: “... Lời này có chỗ nào đó không hợp lý lại giống như rất hợp lý, chuyện này là sao ta?”

Thẩm Trình vỗ vai anh ấy, đôi mắt đen nhánh thâm sâu khác thường: “Đầu óc đơn giản thì đừng nghĩ chuyện phức tạp.

Vào ngày nghỉ của cô, Giang Niệm Tư đã trả lại hồ sơ bệnh án chép tay của bác sĩ Đỗ mà trước đây ông đã đưa cho CÔ.

Bác sĩ Đỗ không biết vòng vo, cầm lấy tập hồ sơ, vẻ mặt u oán nói: “Bác sĩ Giang chắc đang cười nhạo tôi, chê cười rằng tay nghề tôi không bằng cô mà lại còn chuẩn bị bệnh án chép tay cho cô”

Giọng điệu trong lời nói của ông ấy có vẻ rất phẫn nộ, nhưng lại không mang lại cho người ta cảm giác khó chịu.

Giang Niệm Tư thậm chí còn cảm thấy ông rất đáng yêu.

Sợ ông đã hiểu lầm, cô vội vàng giải thích: “Tuyệt đối không có chuyện như vậy, Trung y bác đại tinh thâm, không ai có thể vỗ n.g.ự.c bảo đảm rằng mình đã gặp qua tất cả các trường hợp bệnh. Tâm ý của bác sĩ Đỗ rất đáng quý, những ghi chép mà bác sĩ đưa cho tôi cũng đều rất quý giá. Tôi thật sự biết ơn.”

Khi cô nói điều này, bác sĩ Đỗ liền cảm thấy nhẹ nhõm.

Ông lật qua vài trang và phát hiện ra rằng bên cạnh mỗi trường hợp đều có viết thêm một phương pháp điều trị phức tạp hơn.

Đôi mắt của bác sĩ Đỗ sáng lên khi nhìn thấy chúng, và ông nhanh chóng nhận ra rằng bác sĩ Giang quả thực là chỉ đang an ủi mình mà thôi.

Đúng là y học Trung Hoa bác đại tinh thâm, nhưng không có nghĩa là ông cũng bác đại tinh thâm.

Tập hồ sơ ông đưa cho cô có vẻ không giúp ích gì cho cô chút nào, nhưng phương pháp cô đưa ra lại rất quý giá đối với ông.

DTV

Đầu óc quay cuồng hưng phấn của bác sĩ Đỗ cuối cùng cũng được sắp xếp lại, bác sĩ Giang chắc chắn đang rằng sợ cô ấy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của mình.

Xét về độ tuổi của hai, bác sĩ Giang, người trẻ hơn ông rất nhiều, thực ra lại là người đang có lòng chiếu cố ông.

 

 

Không được, ông phải báo đáp cô.

Lát nữa ông sẽ nhờ gia đình nấu món gì ngon rồi đưa cho bác sĩ Giang.

Nhưng ông lại rất tò mò một vấn đề: “Bác sĩ Giang, cô không sợ sau khi bị tôi cướp đi đống phương pháp này, y thuật của tôi sẽ trở nên cao hơn cô sao?”

“Làm sao có thể như vậy?”

Giang Niệm Tư có chút buồn bực thắc mắc tại sao bác sĩ Đỗ lại nghĩ như vậy: “Y học cổ truyền vốn không chỉ dành cho một mình tôi. Trên thế giới có rất nhiều bệnh nhân. Làm sao tôi có thể một mình chữa trị hết cho tất cả bọn họ? Nếu có thêm một bác sĩ có tay nghề y tốt, bệnh nhân khắp nơi thế giới sẽ có nhiều hy vọng hơn. Nói như vậy, tôi thực sự hy vọng rằng kỹ năng y học của tôi có thể được tất cả các bác sĩ cùng học hỏi.”

Khi ông nội dạy cô kỹ năng y học đã nói qua, ông nói rằng y thuật không thể giữ kín, trên thế giới luôn có rất nhiều bệnh nhân nên không ai cần phải lo lắng về việc bị cướp mất công việc.

Nhưng nếu có thêm một bác sĩ có năng lực thì liền có thể cứu được nhiều mạng sống hơn.

Bác sĩ Đỗ ngơ ngác nhìn Giang Niệm Tư, đây mới là tri thức và y đức chân chính.

Ông rất khâm phục Giang Niệm Tư vì dù tuổi cô còn trẻ như vậy đã có ý thức tư tưởng tốt.

Ai có thể ngờ rằng những lời nói hào phóng và thành thật như vậy lại phát ra từ miệng một cô gái vẫn còn là thiếu nữ.

Lúc đầu ông có chút lo lắng Giang Niệm Tư tuy trẻ tuổi mà đã được làm phó trưởng khoa, sẽ sinh ra tâm lý không bình thường, coi khinh người đi trước, trở nên kiêu ngạo tự phụ.

Có vẻ như ông ấy đang suy nghĩ quá nhiều, những nhân tài vĩ đại, không thể phân biệt bằng tuổi tác.

“Bác sĩ Giang nói thật sự rất đúng. Y học cổ truyền Trung Quốc nên được quảng bá để nhiều người biết đến hơn để có thêm nhiều bệnh nhân được chữa khỏi bệnh càng sớm càng tốt.”

Thẩm Trình tới gặp Giang Niệm Tư, anh hỏi thăm y tá trong bệnh viện, mới biết cô đến gặp bác sĩ Đỗ.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com