“Con, con và Thẩm Trình đã phát sinh quan hệ sao?”
“Hả? Không, không phải như vậy” Giang Niệm Tư vội vàng giải thích, mặc kệ độ tin cậy có cao hay không: “Quần áo là của anh ấy, nhưng bọn con phát sinh quan hệ, chỉ là quần áo của anh ấy bị con đổ nước lên làm ước, nên anh ấy cởi ra để con cầm đi phơi khô, chuyện chỉ đơn giản thế thôi”.
Giang Niệm Tư luôn nói chuyện nhẹ nhàng chậm rãi, đây là lần đầu tiên cô nói với tốc độ nhanh như vậy.
Nói xong còn nấc lên một cái vì khẩn trương.
Đinh Hồng Mai không tin mấy, con gái mình thông minh thì thông minh thật, nhưng không phải ngoài kia có bao nhiêu cô con gái thông minh đã bị những thủ đoạn của những người đàn ông đó lừa gạt, cuối cùng mơ mơ hồ hồ trao cả bản thân mình cho người ta sao?
“Hai đứa thực sự không phát sinh quan hệ?” Bà nhẹ nhàng nó, bắt đầu học theo kiểu của Giang Niệm Tư: “Con đừng lo lắng, hai đứa đang yêu nhau, sớm hay muộn cũng sẽ kết hôn. Cho dù có phát sinh quan hệ thật thì mẹ cũng sẽ không trách con đâu”
Giang Tuyết đứng bên cạnh nhìn, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nghe xong lời này, cô ấy tự nhủ độ tin cậy của cầu này thậm chí còn thấp hơn việc anh trai cô ấy có bạn gái.
Giang Niệm Tư cũng có ý nghĩ tương tự như Giang Tuyết.
“Mẹ, con thật sự không có phát sinh quan hệ với Thẩm Trình”
“Thật sự không có?” Đinh Hồng Mai lại hỏi lại.
Giang Niệm Tư gật đầu: “Thật sự không có”
Nhìn thấy sự chân thành của cô, Đinh Hồng Mai nửa tin nửa ngờ: “Được rồi, mẹ tin con Giang Niệm Tư đi lấy quần áo, nhưng Đinh Hồng Mai lại giơ tay giữ lại, bà cười nói: “Cứ để ở đây đi, không sao đâu, ngày mai mẹ sẽ gửi cho Tiểu Thẩm Giang Niệm Tư: “...”
Buổi tối khi đi ngủ, Đinh Hồng Mai ngủ một bên, Giang Tuyết và Giang Niệm Tư ngủ một bên.
Khi Đinh Hồng Mai bắt đầu thở đều đều, Giang Tuyết mới kéo Giang Niệm Tư vào trong chăn, kề tai nói nhỏ.
DTV
“Tư Tư, em thật sự không phát sinh quan hệ với người yêu em á?”
Hôm nay Giang Niệm Tư đã giải thích rất nhiều lần, cô bất đắc dĩ thở dài: “Chị, chị tin em đi, em thật sự không ngu ngốc đến thế đâu”
Nghe cô nói vậy, Giang Tuyết mới yên tâm.
“Vậy thì tốt.” Sau khi yên tâm, Giang Tuyết lập tức bắt đầu bàn tán: “Vậy em với người yêu hôn nhau chưa? Cảm giác thế nào?”
Đối mặt với sự chất vấn của chị gái, Giang Niệm Tư xấu hổ đỏ mặt, vùi đầu vào trong n.g.ự.c Giang Tuyết: “Chị, chị thử đi là biết cảm giác như thế nào”
Giang Tuyết chỉ đang tò mò mà thôi.
Nghe vậy, không nhịn được bật cười thành tiếng: “Chị thử kiểu gì? Tìm bạn trai à? Chị gái em giỏi giang như này, tạm thời chưa tìm được người đàn ông nào phù hợp, không cần sốt ruột.”
Lần này Giang Niệm Tư tám phét, nghĩ tới tâm tư tình cảm của người nào đó, cô cười hỏi: “Chị cảm thấy Thiệu Dương?”
“Con cáo già kia á?” Vẻ mặt Giang Tuyết chán ghét nói: “Chẳng ra sao cả, vừa nhìn đã thấy không giống người tốt, đâu đâu cũng thấy đầy rẫy mưu tính.”
Giang Niệm Tư thở dài, không có cơ hội rồi.
Hai chị em thì thầm rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, lúc này Đinh Hồng Mai mới mở mắt ra.
Bà đã nghe hết những gì hai cô con gái nói.
Đinh Hồng Mai cảm thấy nhẹ nhõm và yên tâm không ít sau khi chắc chắn được Giang Niệm Tư đã không phạm phải sai lầm nào mà lẽ ra cô không nên mắc phải.
Ngày hôm sau, Giang Niệm Tư vẫn đi làm như thường lệ, trước khi đi làm cô đến gặp Thẩm Trình, kể cho anh nghe chuyện Thường Minh.
Thẩm Trình cau mày: “Anh sẽ nói chuyện lại với Thường Minh.”
“Làm công tác tư tưởng không phải là việc của chính ủy à?” Giang Niệm Tư tò mò hỏi.
Thẩm Trình đáp: “Em nói đúng, lát nữa anh sẽ bảo Thiệu Dương đi nói chuyện”
Giang Niệm Tư gật đầu: “Nhưng chắc chắn không phải một mình bà lão đó có tư tưởng này, em nghĩ có lẽ có rất nhiều người cũng có tư tưởng này, bọn họ cảm thấy việc không thể có con nhất định là vấn đề của phụ nữ, hay là anh đưa ra đề xuất với lãnh đạo, tổ chức lớp kiến thức sinh lý cho tất cả các đồng chí nữ trong khu đại viện đi”
Thẩm Trình cảm thấy đề nghị này khá khả thi.
Các chiến sĩ phục vụ trong quân đội phần lớn đều được Đảng giáo dục, cũng đã tham gia nhiều lớp giáo dục tư tưởng nên không có tư tưởng này.
Nhưng ngược lại thì phần lớn phụ nữ trong khu đại viện lúc bình thường không có việc gì làm, buồn chán thì buôn chuyện tám phét, dễ bị ảnh hưởng bởi những tư tưởng cổ hủ.
Giang Niệm Tư muốn tổ chức lớp học này chủ yếu là vì cô muốn khắc sâu một vấn đề khác - đó là sinh con trai hay con gái đều không phải do phụ nữ quyết định!
“Được, anh sẽ đi tìm lãnh đạo để đề xuất.
Thẩm Trình cảm thấy có thể thực hiện được, xoay người muốn rời đi, lại bị Giang Niệm Tư kéo lại: “Chờ một chút.
“Còn có chuyện gì chưa nhắn nhủ xong sao?” Thẩm Trình hỏi.
Thấy xung quanh không có ai, Giang Niệm Tư kiễng chân lên, nhỏ giọng nói vào tai anh: “Đã nhắn nhủ xong chuyện chính, nhưng việc riêng thì chưa nói xong, mẹ em đã thấy chiếc áo vest anh để ở chỗ em, bà ấy còn nghĩ giữa chúng ta đã phát sinh ra chuyện kia, chắc là hôm nay có thể sẽ tới gặp anh, anh tự xem rồi quyết định đi”
“Cái gì?”
Thẩm Trình cúi đầu nhìn Giang Niệm Tư, trong mắt có kinh ngạc cùng khẩn trương: “Vậy anh nên giải thích thế nào đây?”
Một khi nảy sinh nghi ngờ về loại sự việc này, cho dù người liên quan có giải thích thế nào thì những người khác cũng sẽ không tin.
Giang Niệm Tư dùng đôi mắt to ngấn nước nhìn anh: “Vậy thì phải xem năng lực của chính anh rồi, sau này mẹ vợ đối xử với anh như thế nào, đều sẽ xem biểu hiện hôm nay của anh đấy”
Cô đã đưa ra cho Thẩm Trình một bài toán khó.
Thẩm Trình đột nhiên bật cười lớn, ôm lấy cô gái đang muốn chạy trốn: “Hôn cái nào”
Nhìn thấy xung quanh không có ai, Giang Niệm Tư kiễng chân lên hôn lên môi anh, sau đó xua xua tay về phía anh như đang đuổi con gì đó: “Đi đi, anh mau đi đi.”
Thẩm Trình mỉm cười, nhưng nghĩ tới cảnh tượng sắp phải đối mặt, anh lại đau đầu.
Nhưng nhiệm vụ đầu tiên là đi nói chuyện với lãnh đạo về vấn đề chính kia đã.
Thẩm Trình đến quân đội, đi thẳng đến chỗ Triệu Lữ, giải thích rõ ràng tình hình gia đình Thường Minh cho Triệu Lữ.
DTV
Triệu Lữ nghe vậy, cau mày nói: “Sao lại có một bà già dốt đặc cán mai như vậy? Đây không phải là đang muốn gây chuyện sao? Tại sao con của hai người lại chỉ có quan với người vợ? Thường Minh là cấp dưới của cậu à?”
Thẩm Trình gật đầu: “Đúng là cấp dưới của tôi.”
“Vậy cậu nên cảnh tỉnh cậu ta đi. Chuyện này tôi đồng ý, sẽ đến tìm người yêu cậu, bảo cô ấy tổ chức lớp dạy cho bọn họ. Nhân tiện, gọi thêm hai bác sĩ đi, kẻo có mấy bà già gây rối, lại phiền hà tới người yêu cậu”
Biết Triệu Lữ có thể đã nghe được một ít lời đồn đãi, ánh mắt Thẩm Trình lạnh lùng:”Vâng”
“Ra ngoài đi.”
Thẩm Trình cúi chào rồi đi ra ngoài, Triệu Lữ đột nhiên gọi với lại: “Này, đợi một chút.”
Thẩm Trình dừng bước, quay đầu nhìn Triệu Lữ: “Ông còn có chuyện gì sao?”
Triệu Lữ nhìn chân anh, hỏi: “Chân không sao chứ?”
Trên mặt Thẩm Trình hiện lên ý vui mừng: “Ừm, người yêu tôi nói, nhiều nhất là nửa tháng là có thể trở lại quân đội, tiếp tục huấn luyện”
Vẻ tự hào trên khuôn mặt anh có muốn bỏ đi cũng không bỏ được.
Triệu Lữ đã nghe nói qua, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.
Thấy Thẩm Trình tự tin như vậy, trong lòng Triệu Lữ cũng ấm áp: “Nếu như cậu đã thấy mình không hề bị ảnh hưởng gì, thì người yêu cậu đúng là hậu phương mạnh nhất của chúng ta.