Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 185



Nhìn thấy bác sĩ Từ, ông ấy liền biết mục đích của anh ta đến đây, bác sĩ Đỗ kéo thẳng anh ta đi theo ra ngoài.

Ông ấy nói ngắn gọn vài ba câu kể hết mọi chuyện, sau đó lại dặn dò bác sĩ Từ: “Chuyện này tạm thời đừng tuyên truyền ra ngoài, chúng ta còn phải xem hiệu qua của thuốc như thế nào đã, nếu không nó cũng gây bất lợi cho bác sĩ Giang nữa”

Đôi khi, tập thể mong đợi vào một người quá cao lại không nhận được kết quả như mong đợi thì mọi người sẽ không còn nhớ những chuyện tốt đã người đó từng làm mà chỉ biết oán trách thất bại của cô.

Bác sĩ Từ là người am hiểu, nghe thấy lời của bác sĩ Đỗ liền không cảm thấy gì bất mãn, trái lại còn cảm thấy lời bác sĩ Đỗ nói vô cùng hợp lí.

Bác sĩ Đỗ nhanh chóng đi đến phòng làm việc của viện trưởng. Ông ấy kể chuyện Giang Niệm Tư muốn điều chế viên sinh tinh cho viện trưởng nghe.

Viện trưởng mới vừa nhận được cuộc điện thoại của Triệu Lữ từ quân khu, kêu ông sắp xếp một số bác sĩ dạy một số lớp kiến thức sinh lý thường thức cho người nhà trong nhà quân đội.

Biết đó là ý kiến của Giang Niệm Tư đề xuất, Triệu Lữ còn cố tình chỉ đích danh kêu Giang Niệm Tư đi.

Vừa mới đó liền nghe bác sĩ Đỗ nói rằng Giang Niệm Tư đã phát triển một loại thuốc có thể điều trị hiện tượng tinh trùng yếu, tinh trùng ít và vô sinh ở nam giới, tỷ lệ trị khỏi còn lên trên mức tám mươi phần trăm.

Điều này khiến cho viện trưởng Lục kinh ngạc đến mức nào? Làm sao lại không thể kinh ngạc chứ?

“Chuyện ông nói là thật ư? Bác sĩ Giang có thể nghiên cứu ra loại thuốc này sao?”

Bác sĩ Đỗ nói: “Không sai, ta hiểu bác sĩ Giang mà Cô ấy sẽ không phải kiểu không có mà nói mạnh miệng đâu, hơn nữa đây không phải đã có ví dụ có sẵn rồi sao? Trại trưởng Thường được bác sĩ Giang chẩn đoán mắc chứng tinh trùng yếu, hơn nữa quả thật cậu ấy đã kết hôn sáu năm nhưng đến bây giờ vẫn không có con. Chúng ta chi bằng xem thử hiệu quả điều trị của trại trưởng Thường trước, thành công hay không thì kết quả của trại trưởng Thường sẽ có thể chứng minh được hết”

 

 

“Vậy nếu trường hợp trại trưởng Thường nằm trong số hai mươi phần trăm kia thì sao?” Viện trưởng lo lắng nói.

“Vậy cũng không thể lập tức hủy bỏ viên thuốc do bác sĩ Giang nghiên cứu điều chế được. Trong quân đội nhiều người như vậy, chúng ta có thể vận động rộng rãi những cặp vợ chồng đã kết hôn nhiều năm mà chưa có con đến bệnh viện kiểm tra”.

“Nếu xác định người chồng có vấn đề, hơn nữa lại là những hiện tượng này thì tiến hành dùng thuốc của bác sĩ Giang để chữa trị. Đừng nói đến tám mươi phần trăm, chỉ cần tỷ lệ thành công trên năm mươi phần trăm thôi thì đối với những người đàn ông không thể sinh con, đó đã là một tin mừng không thể thay thế được rồi”

Sắc mặt bác sĩ Đỗ đỏ lên, trông còn tự mình kích động hơn cả Giang Niệm Tư.

Viện trưởng cũng không khác là bao.

Nếu thật sự được như vậy thì bệnh viện của bọn họ muốn không nổi tiếng cũng khó đó.

“Được được được, cứ làm vậy đi. Ông đi thông báo với bác sĩ Giang, kêu cô ấy trong khoảng thời gian này không cần khám bệnh nữa, chuyên tâm điều chế thuốc thôi. Tiện thể đưa chìa khóa phòng thí nghiệm của bệnh viện cho cô ấy đi, rồi nói với người của phòng dược là bác sĩ Giang lấy thuốc ở phòng dược thì không cần thu tiền, ghi chép lại, sau này sẽ nộp đơn xin hoàn trả cho cô ấy sau”

Một ông già và một ông hơi già đã suy nghĩ mọi phúc lợi cho cô xong xuôi trong khi Giang Niệm Tư không hề hay biết gì.

DTV

Lúc Giang Niệm Tư nhận được chìa khóa phòng thí nghiệm không khỏi trợn mắt há mồm.

Động lực của bác sĩ Đỗ thật sự đáng nể thật...

Ông ấy còn nhắc nhở Giang Niệm Tư kêu cô tiện thể làm chút dược cao chữa chân cho Thẩm Trình, nếu như Thẩm Trình thật sự có thể trong chế độ huấn luyện cường độ cao nhưng không hề bị một tí ảnh hưởng nào thì đây cũng là một vinh dự.

Giang Niệm Tư trả lời hơi chậm một chút, bác sĩ Đỗ liền tỏ ra gấp gáp: “Bác sĩ Giang, cô có nghe tôi nói không? Nhất định phải làm được, nhất định không được nói cho ai biết nhé.”

Giang Niệm Tư: “...A, được ạ.”

Bất thình lình cô được nghỉ phép rất nhiều.

Thật ra thuốc Giang Niệm Tư làm quả thật cần có khoảng thời gian nhất định, bởi vì không có kỹ thuật công nghệ cao thế hệ sau nên cô chỉ có thể dùng phương pháp đơn sơ nhất thôi.

Nếu như thật sự giống như bác sĩ Đỗ nói, sau này hợp tác với nhà sản xuất dược phẩm thì ung dung hơn nhiều rồi.

Từ Xán Xán được xem như là phụ tá của cô nên cô nghỉ thì cô ấy cũng nghỉ theo.

Có điều lúc Giang Niệm Tư đến phòng thí nghiệm điều chế thuốc thì cô ấy bất cứ lúc nào cũng phải đi tới hỗ trợ một tay.

Với lần này, Từ Xán Xán bày tỏ hết sức vinh hạnh.

Viện trưởng trao đổi chuyện này với Triệu Lữ một chút.

Triệu Lữ tỏ ý vô cùng đồng tình, thậm chí còn cảm thấy vì để mọi người nhận thức sâu sắc hơn rằng vô sinh không chỉ là vấn đề của riêng phụ nữ, lớp sinh lý ban đầu dự kiến tổ chức tuần sau thì tạm thời được sắp xếp cho tổ chức sớm hơn.

Do Giang Niệm Tư từ khoa Đông y và một bác sĩ sản khoa từ khoa Tây y đến giảng dạy cho mọi người.

Không chỉ mở lớp cho thân nhân trong nhà quân đội mà còn tổ chức các lớp cho quân nhân.

Khóa học kéo dài ba ngày, ngày đầu tiên sẽ được sắp xếp cho các thân nhân trước.

Trong nhà quân đội, các chị dâu nhận được tin tức này liền cảm thấy vô cùng mừng rỡ, từng người một khiêng những chiếc ghế đẩu nhỏ xuống khu vực tầng dưới của nhà quân đội rồi ngồi đó chờ các bác sĩ đến giảng bài.

Lương Xuân Hoa bất đắc dĩ nắm lấy một nắm hạt dưa rồi bừa bãi nhổ vỏ dưa ra khắp nơi.

“Cả bọn này lại bày trò, chúng ta là thân nhân của quân nhân chứ không phải bọn học sinh còn đi học, cầm cây chổi lông gà mà ra lệnh”

DTV

 

 

Trương Thu đang xách ghế đi lên trước khi nghe thấy vậy liền nhớ đến ý tưởng của chồng mình, trong lòng liền có tính toán.

Cô ấy nói: “Mẹ ơi, A Minh có nói vì chuyện của chúng ta mà lãnh đạo mới vô cùng coi trọng vấn đề này. Nếu mẹ lại gây phiền toái nữa thì về sau A Minh mất cơ hội học bồi dưỡng, lại bị giáng chức, tiền đồ có thể sẽ không còn nữa đâu ạ.”

Đánh rắn phải đánh vào đầu, tiền đồ của con trai chính là điểm chí mạng của Lương Xuân Hoa.

Vậy nên cho dù có bất mãn đi nữa thì bà ấy cũng chỉ có thể im lặng mà thôi.

Một nhóm các cô vợ quân nhân tụ tập cười hi hi ha ha cắn hạt dưa ngồi đợi.

Chỉ một lát sau, từ xa có một nhóm người đi đến.

Người đi đầu là Thiệu Dương mặc quân phục.

Các cô vợ quân nhân từng người một ló đầu ra nhìn phía trước.

Rất nhiều người chỉ từng nghe nói Giang Niệm Tư trông rất xinh đẹp chứ chưa từng nhìn thấy tận mắt.

Biết hôm nay người đến giảng dạy cho mọi người là Giang Niệm Tư nên từng người đều không khỏi tò mò.

Muốn xem thử là cô gái trông như thế nào mà có thể được các chị khác ca tụng như tiên nữa trên trời giáng trần vậy.

Khi cả đám tiến đến gần hơn, mọi người nhìn thấy một cô gái trẻ đi bên cạnh Thiệu Dương.

Cô gái kia mặc một chiếc áo dài trắng, khuôn mặt to chừng một bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp, trắng nõn, phong thái ngời ngợi, trông như một cô đại tiểu thư chưa từng phải chịu khổ cực nào.

Vóc dáng nhỏ nhắn như thế, đừng nói gì là đàn ông, ngay cả đám phụ nữ như các chị đây cũng cảm thấy mê tít.

Quả thật là một cô gái hiếm có, chẳng trách trung đoàn trưởng Thẩm và Chính ủy Thiệu vì tranh giành cô ấy mà ra tay đ.ấ.m đá.

Ây da, chặc chặc chặc, Chính ủy Thiệu đáng tiếc thật.

Về vấn đề này, Thiệu Dương đã cố gắng bác bỏ tin đồn rồi nhưng rõ ràng anh ấy đã không thành công.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com