Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 188



Ánh mắt Giang Niệm Tư lướt qua Lương Xuân Hoa, giọng lạnh lùng nói: “Vậy để tôi nói với các đồng chí không hiểu và cho rằng việc không có con chắc chắn là chuyện của phụ nữ một chuyện này, đó là —— nếu như vấn đề là ở đàn ông mà mọi người cứ giữ cái suy nghĩ không sinh được con là vấn đề của phụ nữ, rồi không chịu khám bệnh cho người đàn ông. Cứ như thế, đứa con, đứa cháu mà mọi người mong muốn cả đời này cũng không có đâu.

“Đều nói là nuôi con để phụng dưỡng cha mẹ, đó làm tâm tư của mọi người, nếu như mấu chốt của vấn đề không được giải quyết thì vậy chỉ có thể cô độc đến cuối quãng đời thôi, không cách nào kế thừa và thắp hương như mọi người muốn được”

Vì để thay đổi những tư tưởng cổ lỗ sĩ này nên Giang Niệm Tư cũng đành đánh đổi bất cứ giá nào.

Nhắm thẳng vào mấu chốt vấn đề.

Người ở thời đại này, điều họ quan tâm nhất chính là việc thắp hương và nuôi dạy con cái để phụng dưỡng mình khi về già.

Không tin không sinh được con là có vấn đề của người đàn ông ư?

Được thôi, vậy thì chỉ có thể chờ cả đời này cũng không có con đâu.

Ngữ điệu khi nói những lời này rất nghiêm trọng. Những người phụ nữ và người già lúc đầu không muốn nghe khi nghe đến đây đều bị dọa hoảng sợ.

Nếu đây thật sự cả đời không sinh được con thì phải làm sao chứ?

Con dâu nhà Lương Xuân Hoa đã khám bệnh nhiều năm như thế vẫn không giải quyết được vấn đề con cái.

Nói không chừng thật sự là trại trưởng Thường có bệnh.

Lời này hoàn toàn cảnh tỉnh những tư tưởng ngoan cố cỗ lỗ sĩ kia.

Thay vì suy xét lỗi của ai thì điều quan trọng hơn là liệu đứa trẻ có thể được sinh ra hay không.

Chỉ cần có thể sinh con thì nguyên nhân do ai còn quan trọng không? Có bệnh nặng thì khám bệnh là được rồi không phải sao.

Đừng nói những người khác, ngay cả Lương Xuân Hoa cũng cảm thấy như được cảnh tỉnh.

 

 

Bà ấy há hốc mồn biểu cảm m.ô.n.g lung.

Đúng vây, vấn đề mấu chốt nhất chẳng phải là hương khói trong nhà họ Thường sẽ không bị dập tắt sao?

Nếu quả thật con trai có vấn đề thì nhanh nhanh điều trị, nếu không sau này lớn tuổi thì muốn sinh cũng khong sinh được.

Bà ấy bỗng nhiên thấy sốt ruột.

DTV

Giang Niệm Tư nhìn thấy sắc mặt bà ấy đã thay đổi, nhiều cô khác ban đầu thái độ qua loa lấy lệ cũng đã tỏ ra nghiêm túc, cô trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, Vẫn là chiêu này có tác dụng.

Phương pháp giáo dục nhẹ nhàng chỉ thích hợp với các cô chị dễ dàng tiếp nhận với tư tưởng mới, sự vật mới thôi.

Còn đối với những người cỗ hũ thì phải cho liều thuốc mạnh.

Hiệu quả hôm nay dường như cũng không tệ.

Sau khi Giang Niệm Tư nổi gian, cô vẫn tổng kết cuối cùng: “Cho nên là có vấn đề thì nhất định phải nhắm vào đúng vấn đề để giải quyết, không thể mù quáng làm bậy được”

“Còn nữa, để tôi phổ biến cho mọi người một điều: các bệnh phụ khoa của phụ nữ không chỉ ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc mang thai mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe của phụ nữ”.

“Mà nguyên nhân gây ra các bệnh phụ khoa thường gặp nhất chính là chuyện vệ sinh, nên mỗi người đều phải tự vệ sinh thường xuyên. Không chỉ phải thường xuyên tắm rửa mà chồng của mọi người cũng phải chú ý giữ gìn vệ sinh cá nhân, đặc biệt là trước khi quan hệ, mọi người hiểu chưa ạ?”

Có thể là do Giang Niệm Tư nói quá nhiều hoặc cũng có thể là bởi vì thái độ của cô quá đỗi bình thường.

Nên mọi người khi mới bắt đầu còn thấy xấu hổ thì dần dần cũng trở nên nghiêm túc.

Giang Bằng Vũ nhìn em gái giảng dạy nghiêm túc, đột nhiên cảm nhận được em gái còn giỏi hơn với tưởng tượng của anh ta.

Anh ta lại bắt đầu tự hào trở lại.

Quay đầu lại lần nữa, anh ta phát hiện Thiệu Dương và Thẩm Trình đều đang dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Giang Niệm Tư thì lòng tự hào của Giang Bằng Vũ nhanh chóng phồng lên trăm cân.

Từ Xán Xán cũng dùng ánh mắt lấp lánh nhìn Giang Niệm Tư.

Woa woa woa, không hổ là người làm trưởng khoa, khí chất quả thật khác biệt.

Bộ dạng nghiêm túc của bác sĩ Giang quả thật rất uy nghiêm.

Cô ấy rất thích, cô cũng muốn trở thành một người tỏa sáng như bác sĩ Giang.

“Được rồi, buổi học hôm nay tới đây là kết thúc, mọi người quay về suy nghĩ thật kỹ nhé”

Trong một ngày không thể nói quá nhiều, nói quá nhiều thì mọi người cũng không tiêu hóa nổi.

Ngay lúc Giang Niệm Tư chuẩn bị rời đi thì Lương Xuân Hoa lại chạy tới chắn đường cô.

Giang Niệm Tư chau mày nhìn bà ấy.

DTV

Lương Xuân Hoa hai tay chắp lại, biểu cảm thấp thỏm bất an nhìn Giang Niệm Tư: “Chuyện là, bác sĩ Giang, tôi có lời muốn nói với cô”

“Cô nói đi ạ.” Thái độ Giang Niệm Tư lạnh lùng liếc nhìn bà ấy một cái.

Cô làm công tác tư tưởng cho những cô như thế này không phải là muốn bọn họ tốt hơn thôi sao.

Nhưng cô không muốn họ dùng kiểu suy nghĩ này để đàn áp những người phụ nữ bị đối xử bất công nhưng không có nơi nào để nói ra.

Lương Xuân Hoa nhìn ra Giang Niệm Tư không thích mình, nghĩ đến chuyện mình làm mấy ngày trước, bà ấy liền cảm thấy áy náy nói: “Chuyện là, tôi cũng muốn hỏi một chút là cô thật sự có thể trị hết bệnh cho con tôi, giúp vợ thằng bé mang thai được Sao?”

Giang Niệm Tư lắc đầu: “Không có bác sĩ nào có thể đảm bảo một trăm phần trăm. Tất cả những gì cháu có thể nói là cháu sẽ coi trọng từng bệnh nhân của mình và cố gắng hết sức để giải quyết vấn đề của họ, vì vậy cô đừng mong đợi quá nhiều”

Đối với những người như thế này, đừng nói là Giang Niệm Tư bảo đảm một trăm phần trăm, ngay cả năm mươi phần trăm cô cũng không muốn nói.

Bởi vì không muốn sau này xảy ra rắc rối nên chỉ có thể nói cô sẽ cố gắng hết sức.

Bệnh của Thường Minh cũng không phải bệnh liên quan đến mạng sống, chỉ nói tỷ lệ thành công cho vợ chồng Thường Minh là được, còn những người khác thì khoan hẵng nói.

 

 

Bà ấy nghe xong lập tức không vui, nhưng Giang Niệm Tư lại không quan tâm bà ấy có vui hay không.

Cô xoay người bước đi.

Lương Xuân Hoa vừa buồn rầu vừa bất mãn nhưng quả thật bà ấy đã được cảnh tỉnh. Bỏ đi, chuyện cháu trai bà mới quan trọng nhất, trước tiên chữa bệnh đã.

Giang Niệm Tư rời đi, cô tưởng những lời này chỉ thay đổi suy nghĩ của rất nhiều người, nhưng cô không biết rằng chúng cũng thay đổi rất nhiều mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu.

Chẳng hạn như mới chỉ kết hôn một năm, con dâu chưa sinh con là mẹ chồng bắt đầu thấy không hài lòng lắm, thì họ cũng dần dần gạt bỏ suy nghĩ của mình, lỡ đâu là do con trai nhà mình có bệnh thì sao?

Mặc dù quân nhân cưới thì không thể ly hôn nhưng bản thân chọc giận vợ thì vấn đề cuối cùng sẽ nằm ở con trai.

Nếu con dâu bắt đầu không để ý đến gia đình thì phải làm sao chứ?

Đi học chỉ tốn thời gian một buổi sáng của Giang Niệm Tư, buổi chiều cô vốn định tiếp tục làm Sinh Tinh Hoàn.

Không ngờ Lưu Vân Cường đột nhiên tới.

Anh ta lái xe lại đây đón cả nhà Giang Niệm Tư.

Chủ yếu là vì trao đổi phương hướng hợp tác sau này.

Giang Niệm Tư đành phải tạm dừng công việc trong tay, cùng đi với Lưu Vân Cường.

Trên xe chỉ ngồi đủ năm người, tạm thời ném Giang Đậu Đậu ở chỗ Thẩm Trình.

Sau khi lên xe, Giang Niệm Tư mới phát hiện, người tài xế lái xe cho Lưu Vân Cường không phải là trợ lý trước kia.

Người đàn ông đó khiến Giang Niệm Tư cảm thấy không vui, không có anh ta, Giang Niệm Tư lại vui vẻ dễ chịu.

Tới nội thành, Lưu Vân Cường mang ba người đi chếch về phía ngoại thành.

Lưu Vân Cường dẫn các cô xuống xe, Giang Niệm Tư nhìn xung quanh, phát hiện trước đó không xa trưng bày từng hàng nhà ngói, mỗi gian nhà ngói đều rất lớn, hơi giống nhà xưởng của thời đại này.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com