Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 197



Có một mức tiêu chuẩn, nếu không đạt mức thì không lấy được 30 đồng, sẽ trừ theo tỉ lệ thiếu. Qua mức thì cũng sẽ được tăng tiền lương theo tỉ lệ.

Trong số 500 vị trí chỉ có 300 công nhân nữ có thể may quần áo từ đầu được tuyển dụng.

Còn lại một trăm thì là những người học việc đã ký hợp đồng từ các làng lân cận.

Đúng như Giang Niệm Tư và Giang Tuyết nghĩ, ban đầu không nói chuyện điều kiện, trực tiếp tuyển người làm các thôn dân đều rất vui.

Suy nghĩ của các thôn dân rất đơn giản, dù bọn họ có làm trái với thỏa thuận thì con mình cũng học được một món nghề.

Tới lúc đó không phải có thể ra ngoài làm việc kiếm tiền rồi sao?

Vì vậy mọi người cực kì hoan nghênh nhà máy mới mở này.

Giang Niệm Tư và Giang Tuyết đã thương lượng là sẽ không vội ra sản phẩm mới.

Lúc trước quần áo do cửa hàng bọn họ làm cũng không lưu truyền rộng rãi, có thể may những bộ quần áo đó ra theo đợt.

Lúc đầu không nên quá mạo hiểm, chỉ định làm thử mười kiểu dáng quần áo, mỗi kiểu dáng làm khoảng một trăm cái.

Bây giờ hầu hết mọi người đều may quần áo theo yêu cầu riêng, không có cái gọi là free size, cũng không có cái gọi là cỡ lớn cỡ nhỏ.

Giang Niệm Tư dựa theo kiểu dáng của quần áo thiết lập kích cỡ nhỏ, trung, lớn.

Nhưng Giang Niệm Tư không đủ chuyên nghiệp. Cô có thể nghĩ ra những phong cách mới nhưng về thiết kế thì cô không tinh thông bằng Giang Tuyết.

Vậy nên làm theo kích cỡ nhỏ, trung, lớn đều là Giang Tuyết đi tìm ba người có thân hình phổ biến tới ướm thử.

Giang Tuyết phụ trách quản lý, không thể trực tiếp may đồ. Một trăm học viên kia là bọn họ mời sư phụ tới, mười sư phụ đều được chọn lọc kĩ càng từng người một.

Bên trong nhà máy tiến hành rầm rộ, bên ngoài mặt tiền cũng đang được chuẩn bị.

Tuy chưa có nhiều thành phẩm nhưng công ty đã tìm xong địa điểm, đang trang trí.

Các loại giấy phép và chứng chỉ kinh doanh thì giao cho người của Lưu Vân Cường phụ trách.

 

 

Phong cách trang trí theo đề nghị của Giang Niệm Tư.

Cô không rành về trang trí, nhưng cô từng thấy qua nhiều phong cách của đời sau nên tùy tiện đưa ra vài ý kiến khiến cho mặt tiền cửa hàng trông cao cấp hơn bây giờ rất nhiều.

Mặt tiền cửa hàng trang trí theo phong cách sang trọng nhẹ nhàng, vừa cao cấp lại vừa đơn giản.

Giang Niệm Tư muốn làm hiệu ứng cho thương hiệu, nhất định phải cho tất cả mọi người đều được mặc quần áo của Tuyết Niệm, phải vừa thời thượng lại tạo ra cảm giác thoải mái.

Thành Bắc kế bên khá lớn, hơn nữa bên đó nhà máy tương đối nhiều, còn có không ít người làm.

Ở thời đại này ngoại trừ mấy thành phố lớn ra nơi đây được coi là đi đầu về phát triển.

Tạm thời chỉ mới có ba cửa hàng ở bán, phân biệt là thành Bắc, thành Nam và thành Trung Tâm.

Lưu Vân Cương thấy phong cách trang trí mặt tiền cửa hàng khá mới lạ.

Trang trí kiểu này có ngân sách rất nhỏ và giá cả thấp hơn nhiều so với các cửa hàng của anh ta ở Cảng Thành.

Nhìn kĩ thì chỉ là một lớp sơn trắng dùng những miếng gỗ màu đen bao quanh các góc để tạo thành đường nét, trên tường thì treo vài bức tranh đơn giản.

Rõ ràng chỉ là trang trí đơn giản nhưng lại đem tới cho người ta cảm giác vô cùng tao nhã.

Thật kỳ lạ.

DTV

Anh ta nhìn thoáng qua Giang Niệm Tư đang chỉ huy công nhân bày biện vật trang trí ở bên kia, trong lòng lần nữa tán thưởng cô.

Trình độ thiết kế mà suy nghĩ mới lạ của nha đầu này lần nữa làm cho anh ta kinh ngạc.

Anh ta có loại dự cảm rất mạnh rằng hợp tác với nha đầu này là lựa chọn chính xác nhất mà anh ta đã làm.

Ba cửa hàng mặt tiền đều chiếm diện tích rất lớn, mỗi cửa hàng mặt tiền được bố trí bốn nhân viên tư vấn và một cửa hàng trưởng.

Nghe Giang Niệm Tư nói lát nữa còn phải huấn luyện những người này, Giang Niệm Tư cảm thấy rất tò mò.

Bán tò mò thì phải huấn luyện gì?

Cũng không phải là một công việc kỹ thuật.

Nhân viên tư vấn đều do Giang Niệm Tư tự mình phỏng vấn. Nhân viên tư vấn qua được vòng phỏng vấn của cô đều có một đặc điểm là dáng người đẹp, năng động, hướng ngoại.

Anh ta nhìn Giang Niệm Tư, đôi mắt tràn ngập ý cười.

DTV

Ôn Dương thấy anh ta nhìn chằm chằm Giang Niệm Tư cười thì cười nói với anh ta: “Ông chủ, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Bác sĩ Giang xinh đẹp như vậy, tôi thấy anh thật sự có thể thử xem.

Ôn Dương là trợ lý của anh ta, nghe cậu ta nhắc tới chuyện này, Lưu Vân Cường tức giận lức đầu.

“Cậu ngoài hiệu suất làm việc tốt ra còn lại đều là khuyết điểm, bát quái, nhiều chuyện, đầu óc không thông minh.”

Ôn Dương:”.”

Không phải là cậu ta thấy ông chủ nhìn bóng dáng bác sĩ Dương cười tươi như hoa sao?

Lưu Vân Cường là thương nhân, trong nguyên tắc làm ăn của anh ta thứ tiên quyết nhất chính là không có tình cảm với đối tác.

Vậy sẽ ảnh hưởng tới sự phán đoán của anh ta trong sự nghiệp.

Tiểu nha đầu Giang Niệm Tư này còn là ân nhân cứu mạng của anh ta, hơn nữa người ta đã có đối tượng rồi, huống chi so về tuổi tác anh ta còn có thể làm ba Cô.

Vậy nên mọi cảm giác của Lưu Vân Cường đối với Giang Niệm Tư chỉ là tán thưởng.

Cũng không biết sao trợ lý ngu xuẩn này lại gán ghét anh ta với Giang Niệm Tư lại thành một cặp.

Thời gian của Giang Niệm Tư rất ít. Buổi sáng phải châm cứu cho Thường Minh, trưa thì phải chạy tới cửa hàng quần áo, tối còn phải làm thuốc sinh tinh.

Nên nếu là chuyện có thể mau chóng sắp xếp, cô tuyệt đối sẽ không kéo dài.

Sau khi hoàn thành việc trang trí xong, cô lập tức tới cửa hàng mặt tiền khác chuẩn bị huấn luyện nhóm nhân viên tư vấn.

Lưu Vân Cường cũng qua theo.

Anh ta muốn nhìn thử cô huấn luyện như nào.

 

 

Tổng cộng có 12 nhân viên tư vấn và 3 cửa hàng trưởng.

Tới cửa hàng trung tâm, nhóm nhân viên tư vấn đã chờ ở đó.

Giang Niệm Tư liền trực tiếp bắt đầu huấn luyện.

Lưu Vân Cương cũng ngồi bên cạnh nghe.

Người đều do Giang Niệm Tư tuyển nên ai cũng biết cô là bà chủ.

Thấy cô tới, một đám người lập tức ngồi thẳng, không dám nói gì.

Khi thân phận thay đổi, thái độ của Giang Niệm Tư cũng thay đổi theo.

Bây giờ cô là một bà chủ, không phải là bác sĩ.

Vậy nên cô không còn nói năng nhẹ nhàng nữa.

Giọng nói bị cô cố tình đè xuống nghe có chút lạnh lùng, vẻ mặt cũng vô cùng nghiêm túc.

“Hôm nay nội dung huấn luyện chủ yếu là thái độ phục vụ. Nhân viên tư vấn nhớ kĩ mấy điều này. Một: khi có khách tới cửa, bất luận là khách hàng ăn mặc thế nào, đẹp đẽ quý giá cũng được mà mụn vá vải thô cũng được, đều là khách của chúng ta, chúng ta phải lấy quy tắc khách hàng là số một để phục vụ. Khách đi vào cân phải mỉm cười nghênh đón, nói ‘hoan nghênh quý khách ghé thăm cửa hàng quần áo Tuyết Niệm, xin hỏi ngài có nhu cầu gì?”“

“Thứ hai: Nếu khách hàng nói muốn mua áo hoặc lá váy, quần hì chúng ta phải chỉ khách hàng tới khu vực có trang phục tương ứng là được, không được đi kè kè theo, cũng không được nhìn chằm chằm vào khách hàng, đứng cách xa chút, chờ khách hàng gọi thì mới lên giải thích.

“Thứ ba, bất luận khách hàng có muốn mua quần áo hay không thì chúng ta đều phải giữ thái độ lễ phép, nhiệt tình. Dù sau khi khách hàng lựa chọn xong quyết định không mua chúng ta cũng không thể ép buộc mà phải mỉm cười nói với khách hàng hoan nghênh quý khách quay lại. Khi phục vụ khách hàng, suốt quá trình không được thể hiện sự mất kiên nhẫn hay có giọng điệu thái độ.”

“Thứ tư, nếu khách hàng không xem quần áo mà ngồi ở sô pha trong tiệm nghỉ ngơi thì nhất định phải rót nước mời khách hàng. Công ty sẽ sắp xếp người giám sát hành động của các cô, nếu trái với yêu cầu đều sẽ bị khai trừ, hiểu chưa?”

Giọng cô lạnh lùng, nghiêm túc khiến mấy nhân viên tư vấn không dám lỗ mãng, cũng không dám cười đùa.

Mọi người đồng thanh nói: “Hiểu rồi ạ.”

Vừa nghe đã cảm thấy yêu cầu của Giang Niệm Tư rất cao


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com