Đinh Hồng Mai cũng không phải đối tượng dễ trêu, lúc này trợn tròn tròng mắt, hung dữ nói với thím Lưu: “Góa phụ Lưu, bà nói ai là món hàng bồi thường hả? Con gái tôi rất tốt, nếu còn để tôi nghe thấy lời này thì đợi xem tôi có xé nát miệng bà không.”
Đinh Hồng Mai mạnh mẽ có tiếng ở trong thôn, nếu tức giận thì bà ấy còn có thể giơ d.a.o đuổi người ta đi.
Thím Lưu cũng chỉ là không nhịn được miệng, thấy Đinh Hồng Mai hung dữ như vậy thì nào dám động tới bọn họ nữa. Mà nhanh chóng quay đầu ra nói: “Tôi cũng không nói bà.”
“Tốt nhất là không phải.” Đinh Hồng Mai hừ một tiếng.
Sau đó lại nghĩ đến chuyện con gái mẫn cảm, bà ấy vội vàng an ủi: “Tư Tư, đừng nghe mấy bà thím xấu xa kia nói lung tung, Tư Tư nhà chúng ta không phải hàng bồi thường, con gái là người thương mẹ nhất.”
Căn bản là Giang Niệm Tư không để trong lòng, cô chỉ cảm thấy tư tưởng ngu muội lúc này có thể hại c.h.ế.t người.
Phụ nữ làm phụ nữ khó xử.
May là Đinh Hồng Mai không như thế.
Nhưng mà khi nghe bà ấy trực tiếp mắng người khác là bà thím xấu xa trước mặt họ thì Giang Niệm Tư vẫn không nhịn được mà hơi cong khóe miệng.
Mấy người khác ở trong thôn thấy không khí có chút lúng túng thì vội vàng muốn làm hòa.
“Hồng Mai, Tư Tư cũng mười tám tuổi rồi, có phải nên đi tìm nhà chồng rồi không?”
Người nói chuyện là bà mối trong thôn, tên là Trương Thúy Phương.
Mặc dù mục đích mở miệng là để làm hòa nhưng bà ta cũng có mục đích riêng của mình.
Mặc dù những người khác đều mắng chửi sau lưng rằng Đinh Hồng Mai thương yêu đứa con gái bị bệnh thoi thóp Giang Niệm Tư này, nhưng trên thực tế trong lòng bọn họ cũng cảm thấy rất ghen ghét.
Mặc dù đứa con gái này của nhà bà ấy có sức khỏe không tốt nhưng lại là cô gái đẹp nhất trong tất cả các thôn gần đây.
Lúc ấy khi vừa tốt nghiệp cao trung thì đã có rất nhiều người có tiền trên trấn để mắt đến, bọn họ đều tìm bà ta giúp đỡ.
Đinh Hồng Mai không muốn nghe những lời này: “Đừng đánh chủ ý này, con gái tôi không vội.”
Con gái chịu khổ trong bụng mẹ, sau khi được bà ấy nuôi dưỡng thì vẫn còn yếu ớt, Đinh Hồng Mai không nỡ gả con gái đi qua để người khác bắt nạt, bà ấy muốn tự chọn con rể.
Bị người ta từ chối, Trương Thúy Phương nở nụ cười ngượng ngùng, cũng không nói thêm gì nữa.
Cũng may là nhanh chóng đến trấn.
DTV
Đinh Hồng Mai lôi kéo Giang Niệm Tư đi thẳng đến hợp tác xã nông thôn trên trấn để gọi điện thoại cho cháu trai nhà mình.
Lúc này, ở quân doanh phương bắc.
Giang Bằng Vũ đang bàn bạc về chuyện diễn tập thất bại cùng chiến hữu, liếc qua lại thấy đối phương đang lười nhác ngồi trên ghế nghiên cứu s.ú.n.g trường type 81 của anh.
“Họ Thẩm kia, cậu nghe tôi nói gì không đấy?” - Giang Bằng Vũ không vui hỏi.
Người kia lúc này mới dời mắt, nhìn qua Giang Bằng Vũ, đôi mắt đào hoa thâm thúy khẽ cong lên, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cực kì quyến rũ.
Nhưng vì khuôn mặt người kia lạnh lùng nên không thể nhìn ra chút ý quyến rũ nào, giữa mày lại thêm vẻ hăng hái sắc sảo.
Thấy khuôn mặt yêu nghiệt của hắn, Giang Bằng Vũ không nhịn được mà cười ra tiếng: “Đúng là, gương mặt này của cậu, chẳng trách những người không quen biết cậu đều cảm thấy cậu là thằng chỉ được cái mặt.”
Làm gì có thằng đàn ông nào đẹp được như vậy, may mà bình thường mặt anh lúc nào cũng lạnh tanh nên còn có thể dọa người khác
Thẩm Trình “Hừ” một tiếng, đặt s.ú.n.g trường sang bên cạnh, dựa ra sau, mắt đào hoa đong đầy ý cười không kiềm chế được: “Nhưng anh lại thua một thằng chỉ được cái mặt, cảm giác thế nào?”
“Đậu má, cậu đó.”
Giang Bằng Vũ nhìn bộ dạng kiêu ngạo của anh mà tức giận đến ngứa răng, chỉ muốn đ.ấ.m cho phát.
Lúc này, chuông điện thoại trên bàn làm việc reo lên.
Giang Bằng Vũ lập tức chộp lấy điện thoại.
Giang Niệm Tư đứng bên cạnh, lẳng lặng chờ Đinh Hồng Mai gọi điện cho người gọi là anh họ.
Cô nhớ trong sách, ánh trăng sáng Giang Niệm Tư c.h.ế.t yểu này đúng là có một ông anh họ.
Hơn nữa người đó còn rất giỏi, đã lăn lộn được đến cấp trung đoàn.
Nghe được giọng cháu trai, Đinh Hồng Mai cười tít mắt.
Hai người tán gẫu về việc nhà một lúc Đinh Hồng Mai mới nói: “Bằng Vũ à, bao giờ cháu về nhà đấy? Cháu xem, ba năm rồi chưa về nhà.”
Nhắc tới chuyện về nhà là Giang Bằng Vũ thấy nhức nhức cái đầu.
Không cần nói cũng biết, bà nội và thím hai chắc lại muốn sắp xếp hôn sự cho anh ta đây mà.
“A…… Này……” – Anh ta cố gắng nháy mắt với Thẩm Trình, đây là ám hiệu của hai người.
Một khi có điện thoại ở nhà gọi tới để nhắc nhở chuyện cưới xin, phải mau chóng đổi người nghe máy.
Thấy Giang Bằng Vũ khẩn trương, Thẩm Trình cười thầm một tiếng rồi mới từ từ nghe điện.
“A lô, thím ạ, là cháu đây.”
Nghe thấy giọng Thẩm Trình, Đinh Hồng Mai có chút nghi hoặc: “Tiểu Trình à, sao lại là cháu, Bành Vũ đâu?”
Thẩm Trình liếc Giang Bằng Vũ một cái, cười như không cười mà nói: “À dạ, trong đoàn có việc đột xuất nên cậu ấy đi rồi ạ.”
Đinh Hồng Mai sao còn không biết cháu trai đang trốn tránh chuyện lập gia đình.
Bà bất lực thở dài: “Thôi được rồi, cháu nói với thằng bé, bảo nó có rảnh thì nhớ về nhà một chuyến, không thì đừng bao giờ về nữa.”
Uy h.i.ế.p trắng trợn.
Thẩm Trình cố gắng nhịn cười: “Vâng, cháu sẽ chuyển lời cho cậu ấy.”
DTV
Cước phí đắt đỏ nên Đinh Hồng Mai nói ngắn gọn: “Với cả, cháu nói với Bằng Vũ đừng gửi tiền về nhà nữa, nhà không thiếu.”
Nói xong, Đinh Hồng Mai tắt điện thoại.
Giang Bằng Vũ thò lại gần hỏi Thẩm Trình: “Thím tôi nói gì với cậu đấy?”
Thẩm Trình đưa tay ra, bất lực nhún vai: “Kêu anh mau về nhà, còn không sau này đừng về nữa.”