Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 53



Anh lại hỏi đến Tưởng Tân Lệ: “Mẹ, mẹ nói thử xem đang xảy ra chuyện gì vậy?”

Tiếp đến anh nhìn về hướng Thẩm Vũ Lâm: “Ba, ba cũng dính vào chuyện này?”

Rõ ràng nội dung câu nói của anh rất bình thường nhưng ngữ điệu đó lại lạnh đến sởn gai óc.

Ba con người kia tự biết chột dạ, vội vàng ứng biến.

Thẩm Vũ Lâm tách ra khỏi ông cụ thẩm, bước nhanh đi vào trong nhà, vừa đi vừa phải mình sạch sẽ.

“Bực ba con làm gì, chuyện này ba cũng không tán thành nhưng ông nội với mẹ con đều trên cơ ba, ba cũng không làm chủ được”

Hàm ý chính là đều là chủ ý của mẹ và ông nội con, không liên quan gì đến ba.

Thẩm Trình hiểu rất rõ về ba mình, ông nói nhiều như thế thì chính xác là đang vô cùng chột dạ.

Nói ông không tham dự vào thì anh tin, nhưng ông ấy không kịch liệt phản đối thì nhất định cũng là tán thành rồi.

Ông cụ Thẩm thì sao, ông ôm nạng che n.g.ự.c lại, cố tình thở hổn hển mấy hơi, như thể sắp nấc thật.

Sau đó quay đầu nhìn Tưởng Tân Lệ, lời nói thành thật nói: “Lệ à, ba nói với con nhiều lần rồi, nếu làm mẹ thì phải tạo uy tín trước mặt con cái. Muốn tạo uy tín thì đầu tiên mình phải làm một tấm gương tốt đã, Nhìn xem con đã làm những gì? Con lừa dối A Trình như thế, con khiến cho A Trình sau này làm sao còn tin tưởng lời nói của người làm mẹ như con nữa? Ây da... ba thật sự thất vọng về con”

Tưởng Tân Lệ: “

Người nhà tốt, một đám phản bội.

Chồng là phản đồ, ba chồng lại đại phản đồ.

Cô không muốn gánh trách nhiệm nên tim hẫng nhịp một cái rồi cắn răng nghiến lợi nói: “Bam chủ ý này là do ba nói ra trước mà.”

“Cái gì?”

Ông cụ thẩm nheo mắt, giọng oang oang nói: “Lệ à, con nói gì cơ? Lỗ tai ba không được tốt lắm, không nghe thấy rõ...”

 

 

Thẩm Trình: “...”

Ban đầu anh rất tức giận chuyện bọn họ gây ra chuyện lừa gạt anh, nhưng bây giờ nhìn bọn họ lục đục anh lại không nhịn được cười.

Nhưng lời nên nói vẫn phải nói: “Ông nội, ông có biết hay không khi con nghe thấy tin tức đó, trong lòng có bao nhiêu khẩn trương và lo lắng biết bao nhiêu? Ông lớn tuổi rồi, con sợ không về kịp để gặp mặt ông lần cuối, cho nên dù trong lòng từng dấy lên chút nghi ngờ con cũng phải nhanh nhất có thể chạy đến đây...

Nghe anh nói đến đây, sóng lưng Thẩm Vũ Lâm cứng đờ, lỗ tai của ông cụ Thẩm cũng không còn điếc nữa, Tưởng Tân Lệ cũng không ngụy biện làm chi.

Ba người bọn họ đột nhiên chột dạ cúi đầu xuống.

Thẩm Trình bất đắc dĩ thở dài: “Nhưng con rất vui khi mọi người chỉ là đùa giỡn với con thôi.”

Nói xong anh xoay người đi vào trong phòng, không cần biết là phòng của ai mà đá mở cửa phòng rồi nằm lên giường.

Tưởng Tân Lệ giương mắt lên nhìn Thẩm Vũ Lâm: “Chết rồi, làm sao đây? Con trai nổi giận thật rồi”

Thẩm Vũ Lâm cúi đầu than thở: “Chuyện này cũng là do chúng ta cân nhắc không chu toàn, thằng nhóc nổi giận cũng phải thôi... Nhưng nếu không phải nó sống c.h.ế.t kêu cũng chịu không tới thì chúng ta cũng không nghĩ ra thủ đoạn nham hiểm như thế. Nói tới nói lui còn không phải vẫn nên trách tiểu tử thúi này sao.”

Giọng ông ấy vốn dĩ trầm thấp, khi nói đến đoạn sau, giọng Thẩm Vũ Lâm lại vang dội uy lực, hận không thể rống như sư tử xuyên qua lỗ tai Thẩm Trình.

Tưởng Tân Lệ thành công bị tẩy não.

DTV

Bà ấy nắm tay lại hung hăng nói: “Đúng, ông nói không sai. Chúng ta dù có sai thì cũng là có thể tha thứ được!”

Ông cụ Thẩm cũng lập tức sống lại, sờ râu vui vẻ hớn hở nói: “Đúng đúng đúng, các con nói không sai, người sai chính là tên tiểu tử thối kia.”

Thẩm Trình nằm trong phòng: “…”

Phải, anh tự trách mình ngữ điệu không tốt rồi.

Ba người dở hơi kia luôn có thể tìm cho mình một lý do hợp lý.

Anh ngược lại muốn nghe thử xem lý do của bọn họ hợp lý đến mức nào.

Quả nhiên, chưa tới mười phút, Tưởng Tân Lệ tao nhã nhịp bước vào phòng, ngồi ở mép giường anh, mở miệng nói với giọng thành khẩn.

“Con trai...”

Thẩm Trình mở mí mắt lên: “Có chuyện gì mẹ cứ nói.”

Bộ dạng của anh lười biếng, nốt ruồi có dưới tuyến lệ kia trông vô cùng quyến rũ.

Tưởng Tân Lệ che n.g.ự.c thầm nói, không hổ danh là do bà ấy sinh ra.

Có điều vóc dáng tên tiểu tử nên đẹp như thế mà ngay cả một đối tượng cũng không có, nghĩ đến điều đó thật đau lòng.

Không hiểu sao bà ấy lại nghĩ đến bác sĩ Giang.

Khỏi phải nói, bác sĩ Giang và con trai bà trông vô cùng xứng đôi.

Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp kia, Tưởng Tân Lệ liền muốn cuỗm cô trở thành con dâu của mình.

Nhưng cũng chỉ có thể suy nghĩ thế thôi.

Bây giờ chuyện chính nhất vẫn là chuyện chữa bệnh.

Tưởng Tân Lệ cảm thấy cho dù bà ấy là mẹ thì nói những lời này trước mặt con trai cũng sẽ có hơi khiến anh mất mặt.

Bà ấy suy tính xem làm thế nào để nói ra một cách khéo léo.

Suy tư một hồi, Tưởng Tân Lệ cuối cùng cũng sắp xếp ngôn từ xong, thậm chí còn dùng đến từ ngữ lịch sự.

“Con trai à, mẹ muốn hỏi con chút chuyện, lần trước con bị thương đó, có phải là bị phế luôn rồi không Thẩm Trình ngay lập tức quay đầu lại nhìn bà ấy: “Mẹ đang nói cái gì vậy?”

Nói vòng vo quá nên nghe không hiểu sao?

Tưởng Tân Lệ buồn nha, quyết định tiến thêm một bước nữa: “Chính là, có phải con không giống với những người con trai khác đúng không?”

Từ câu nói đầu tiên của Tưởng Tân Lệ, Thẩm Trình đã hiểu được ý bà ấy rồi.

Ngay tức khắc sắc mặt anh đen như đáy nồi.

 

 

“Mẹ kêu con tới chính là vì chuyện này sao?”

Anh không phủ nhận!

Tưởng Tân Lệ mở to mắt, nhích lại gần anh: “Con trai, thật sự không được sao?”

|| Bà ấy đau lòng ôm đầu biểu tình: “Không trách được sao con không chịu đi coi mắt, không trách được sao con lại không chịu kết hôn...”

DTV

Thẩm Trình lần đó bị thương, đánh mất đi khả năng sinh sản rồi.

Nhưng chức năng nên có của người đàn ông thì anh đều có nhé.

Vốn dĩ anh định giải thích rõ ràng một lần với mẹ nhưng anh thay đổi suy nghĩ rồi, có lẽ để cho bà ấy hiểu lầm có thể cản được bà liên tục sắp xếp những cuộc coi mắt mù quáng cho anh.

Vì thế Thẩm Trình im lặng không lên tiếng.

Tưởng Tân Lệ bỗng nhiên yêu thương đưa tay lên xoa đầu anh một cái: “Ngày mai mẹ và con cùng nhau dẫn ông nội đi tái khám nha, bệnh ở chân của ông nội có bác sĩ có thể chữa trị khỏi đấy”

Bà ấy cũng không dám nói thẳng là ngày mai chủ yếu là muốn dẫn anh đi khám, sợ con trai da mặt mỏng thấy không vui nên chỉ có thể dụ dỗ trước vậy.

“Mẹ nói thật sao?” Thẩm Trình có chút kích động. Bệnh ở chân của ông nội anh biết là mãi không tìm được bác sĩ giỏi có thể chữa trị dứt điểm hoàn toàn.

Tưởng Tân Lệ trách anh: “Mẹ còn có thể gạt con Sao?”

Ánh mắt Thẩm Trình chứa tia kỳ lạ nhìn bà ấy: “...Số lần mẹ lừa con còn ít sao?”

Tưởng Tân Lệ: “Ây da, tiểu tử thối này nói nhiều như thế, ngày mai con dẫn ông nội đi là được rồi.”

Có thể trị hết bệnh của ông nội thì đương nhiên Thẩm Trình sẽ không từ chối.

Lúc ông cụ Thẩm từ phòng khám về tới nhà ước chừng buổi trưa. Mới đầu cảm giác còn không rõ rệt lắm nhưng đến buổi tối nhìn vết sưng tấy giảm đi rõ ràng, đầu gối không đỏ lên nữa thì vừa thán phục vừa vô cùng kinh ngạc. Lại có thể tiến triển nhanh như vậy?

Không chỉ mỗi ông mà ngay cả Thẩm Vũ Lâm cùng Tưởng Tân Lệ đều cảm thấy rất ngạc nhiên. Bọn họ nghĩ rằng cái này cũng phải mất thời gian một tuần, không nghĩ tới chỉ một khoảng thời gian buổi chiều mà chân ông cụ cư nhiên tốt lên nhiều như thế.

Wow, bác sĩ tiểu Giang này cũng quá lợi hại đấy chú?

Thẩm Vũ Lâm cầm gói thuốc Giang Niệm Tư kê ngâm vào nước thoa lên chân ông cụ, vừa thoa vừa hỏi: “Ba, bây giờ người cảm thấy thế nào rồi?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com