Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 7:



Cầm ấm thuốc, Giang Niệm Tư làm ướt cánh hoa hồng khô, lại lấy mấy vị thuốc có công dụng tẩy trắng, phối theo tỉ lệ, sau đó trộn chung với nhau.

Giã hơn mười phút, cuối cùng được một thứ bột vàng, lúc này Giang Niệm Tư mới cầm bình sứ đổ đầy thuốc mỡ vào.

“Đây là kem dưỡng trắng, cô đem về, bôi lên mặt vào sáng tối mỗi ngày.”

Nói xong, cô lại lấy thêm mấy vị thuốc: “Đây là dương quy, hạch nhân, bạch chỉ, dùng để pha nước rửa mặt, tôi chuẩn bị sẵn cho cô, một tuận dùng khoảng hai lần, có thể thu nhỏ lỗ chân lông, làm nhạt đốm trên mặt.”

“Ngoài ra, ở chỗ chúng tôi còn có táo đỏ và nấm tuyết, có điều kiện thì cô mua ít về mà ăn, táo đỏ bổ m.á.u dưỡng da, nấm tuyết bổ phổi làm trắng, dùng lâu dài càng có hiệu quả.”

Triệu Phương Phư ôm thái độ thôi thì thử một lần, không ngờ tới đúng là có thể đưa ra được thuốc cho cô ấy.

Thấy cô gái này nói rất có lý, dõng rạc rõ ràng, tự tin ung dung, Triệu Phương Như bất giác cảm thấy mình có thể trắng lên được thật.

“Được rồi, tổng cộng hết bao nhiêu?”

Giang Niệm Tư tính theo tiền trên bảng giá thuốc, thêm chút phí điều chế kem dưỡng trắng.

“Tổng cộng năm đồng.”

Cho dù ở thời đại nào thì tiền thuốc vẫn luôn đắt đỏ.

Ở niên đại này, một cân thịt heo chỉ cần tám mươi xu thôi đấy.

Từng này tiền có thể mua được năm cân thịt heo.

DTV

Một tháng Triệu Phương Như chỉ kiếm được 30 đồng, cũng may người nhà cũng tự kiếm được tiền, tiền cô ấy kiếm được cô ấy cứ việc dùng, không cần trợ cấp cho người nhà.

Vì trở nên đẹp hơn, Triệu Phương Như cắn răng thanh toán.

 

 

“Nếu có hiệu quả, sau này tôi lại tới chỗ cô, nếu hiệu quả không tốt, hừ, cô chờ coi……”

Giang Niệm Tư tự tin gật gật đầu: “Tin tôi đi, cô sẽ trở nên xinh đẹp hơn.”

Nữ nhân đều thích nghe dễ nghe lời nói, Triệu phương như nghe vậy,

Phụ nữ ai chẳng thích được nịnh, Triệu Phương Như nghe vậy, che miệng cười ha hả mà nói: “Nhận lời chúc của cô.”

Tiễn Triệu Phương Như đi, Giang Niệm Tư lấy gương cửa hàng soi một chút, đen thế sao?

À, hình như là rất đen

Không được, cô cũng phải trắng ra!

Ông nội Trương vội vàng trở về trước năm giờ chiều.

Ông ấy vừa về liền cười hỏi Giang Niệm Tư: “Niệm Tư à, buổi chiều có bệnh nhân không vậy?”

“Có ạ.”

Giang Niệm Tư cầm sổ sách đưa qua cho ông nội Trương, bên trên ghi chép lại dược liệu mà Triệu Phương Như dùng để khám bệnh hôm nay.

Ông cụ cầm sổ sách nhìn qua, cười nói: “Dô, bệnh nhân hôm nay đến để điều hoà khí sắc sao?”

Không hổ là lão trung y, quả thực có kỹ năng.

Giang Niệm Tư cũng không khinh thường: “Đúng vậy, bệnh nhân đó nói tháng sau sẽ kết hôn, muốn làm khí sắc nhìn tốt hơn một chút.”

“Ừm.” Ông cụ hài lòng gật đầu: “Nhưng mà điều hoà khí sắc, không phải chỉ làm một chút là có thể nhìn thấy hiệu quả đâu, một tháng, e là hiệu quả sẽ không rõ lắm.”

“Cho nên cháu đã cho chị gái đó kết hợp với bôi kem dưỡng trắng ngoài da. Giang Niệm Tư chỉ vào dược liệu được dùng đến trong sổ sách: “Dung hợp mấy vị dược liệu này với nhau, tạo ra kem dưỡng trắng để bôi ngoài da, kết hợp với thuốc điều hoà từ bên trong, hiệu quả sẽ càng nhanh hơn.”

Ông cụ Trương dựa theo đó nhìn xuống dưới, ánh mắt có phần hơi ngạc nhiên.

Dựa theo sự tinh thông y lý của ông ấy, chỉ nhìn một cái, liền biết được công hiệu rõ ràng của kem dưỡng trắng này đến mức nào.

Mấy vị dược liệu này, thậm chí có mấy vị thuốc hoàn toàn không có tác dụng làm trắng, nhưng mà có thể trung hoà với mấy vị dược liệu khác, dễ dàng khử vàng.

Ông ấy chưa bao giờ ngờ được còn có thể phối thuốc như thế này.

“Phương thuốc của kem dưỡng trắng này, là tự cháu nghĩ ra sao?”

Đương nhiên, đây là cô tự nghiên cứu ra đó.

Giang Niệm Tư vui vẻ gật đầu: “Ừm, đúng vậy.”

DTV

Câu trả lời khẳng định của cô khiến ông cụ vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Mặc dù nói, không phải phương thuốc chữa bệnh gì cả, nhưng mà bản thân tự nghĩ ra cách phối hợp trong phương thuốc, thật sự là rất tuyệt vời.

Lúc trước ông ấy nhận rất nhiều đồ đệ, không đến mức nói là tất cả đều không thông minh, nhưng mà phần lớn đều có hơi cứng nhắc, bao gồm cả ông ấy cũng vậy, vẫn luôn làm theo phương thuốc và kỹ năng mà tổ tiên truyền lại, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tạo ra một thứ mới.

“Nha đầu đáng yêu, nói chuyện giống hệt với bà nội của cháu, thông minh.” Ông cụ hài lòng ấn ấn trán của Giang Niệm Tư.

Được khen ngợi, Giang Niệm Tư thực sự rất vui, bởi vì cô muốn có được sự công nhận của ông cụ, sau đó bàn với ông ấy một số chuyện.

 

 

“Được rồi, đến giờ rồi, cháu cũng đi về nhà đi, ngày mai nhớ qua đây sớm một chút.”

“Ừm, vâng ạ…” Giang Niệm Tư cười hi hi nhìn ông cụ, không hề rời đi.

Ông cụ nghi hoặc nhìn cô: “Còn chuyện gì nữa sao?”

Giang Niệm Tư có hơi xấu hổ, nhưng mà cô muốn cải thiện điều kiện cuộc sống trong nhà ngay lập tức.

“Ông nội Trương, cái đó… bệnh nhân hôm nay đến khám bệnh, đều dựa vào bảng giá của ông để thu phí, nhưng mà giá của kem dưỡng trắng, cháu lấy thêm một chút tiền công…”

Thấy cô có hơi ngại, ông cụ Trương lập tức hiểu ra, mắt lập tức cười cong lên, cái dáng vẻ tính toán này, thật sự giống y hệt sư muội đó của ông ấy.

“Lấy bao nhiêu tiền công?”

Giang Niệm Tư giơ một ngón tay lên: “Một đồng.”

Dược liệu tổng cộng hết bốn đồng, Giang Niệm Tư lấy một đồng tiền công, chiếm được khá cao.

Đương nhiên, đây không chỉ là tiền công, phương thuốc mới là thứ quan trọng nhất.

Ông cụ lập tức vui vẻ, thu phí vẫn rất cao.

“Được, một đồng này, tính cho cháu đấy.”

“Không, không, không.” Giang Niệm Tư vội vàng lắc đầu: “Ông nội Trương, bệnh nhân này cũng là khách hàng cũ của ông, không có ông, cho dù cháu có biết phương thuốc, thì cũng không có cách nào để kiếm tiền, cháu muốn nói là, một đồng này, cháu lấy một nửa, một nửa còn lại thì cho ông, ông thấy thế nào ạ?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com