Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 84



“Ngày đó tôi đã nói một câu với bạn ở trên huyện thành, cũng đúng lúc cậu ấy có mấy tờ phiếu chứng nhận không cần dùng đến cho nên đã cho tôi”

Nói xong, anh tự tay lấy ba tấm phiếu mua máy khâu từ trong túi áo ra đưa đến trước mặt Giang Niệm Tư: “Cho cô.”

Hứa Cường phải nhờ quan hệ giúp anh lấy được phiếu mua đồ, nhưng đến trong miệng anh thì đã biến thành không cần đến...

Giang Niệm Tư trừng lớn hai mắt, đây không phải chiếc gối xuất hiện vào lúc đang buồn ngủ trưa sao?

Cô đang cần thứ này đấy.

“Cảm ơn.” Giang Niệm Tư hoàn toàn không ngại ngùng, sau khi nắm chặt phiếu thì nét mặt tươi cười rực rỡ.

Cô ngạc nhiên nhìn qua Thẩm Trình: “Anh đúng là vận may của tôi, nhưng mà thứ này rất khó kiếm được, tôi cũng không thể nhận không, xem như báo đáp, tôi sẽ không thu tiền trị liệu của anh, anh chỉ cần thanh toán tiền thuốc là được”

Mặc dù món đồ này hiếm có, nhưng nếu so sánh với việc chữa khỏi bệnh lớn cho Thẩm Trình thì vẫn không thể so sánh được.

Cho nên Giang Niệm Tư cũng không cảm thấy thua thiệt cái gì.

Thẩm Trình vốn cho rằng còn phải phí thêm miệng lưỡi thì mới khiến cô nhận, không ngờ cô lại dứt khoát như vậy.

Tính cách không câu nệ này hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài của cô.

Thấy cô đã nhận thì đôi mắt đen nhánh của Thẩm Trình xuất hiện một nụ cười.

“Như vậy sao được, đây là bạn tôi không cần phiếu cho nên mới đưa tôi, có hay không đều như thế. Nếu cô không cần thì tôi cũng sẽ đưa cho người khác, nhưng còn chuyện cô chữa khỏi bệnh cho tôi thì lại là một ân tình lớn, không thể không trả, tiền thuốc men bao nhiêu? Tôi sẽ trả cô.”

Giang Niệm Tư chống ở trên quầy, thân thể nghiêng về phía trước, cười với anh rất vui vẻ.

“Ngoài mặt thì nói như vậy, nhưng cho dù không có phiếu mua hàng này thì tôi cũng sẽ chữa khỏi bệnh cho anh. Làm gì có chuyện không công bằng, đối với tôi mà nói, mấy tấm phiếu này vô cùng quan trọng, đối với anh mà nói, có thể trị hết bệnh cho anh cũng rất quan trọng, nếu đều là thứ quan trọng với nhau thì đã rất công bằng”

Cô đứng cách anh cũng không tính là gần, ít nhất thì cũng tính là xa so với khoảng cách trong tình huống bất ngờ vừa rồi.

Nhưng khi Thẩm Trình thấy cô đột nhiên tươi cười với mình thì nhịp tim lại nhanh chóng đập loạn.

Anh bất động thanh sắc lui về sau một bước.

 

 

“Được, vậy tôi sẽ thanh toán tiền thuốc”

Tiền thuốc cùng tiền chữa bệnh không giống nhau, đó là chi phí và lợi nhuận của ông nội Trương, Giang Niệm Tư sẽ không làm chủ thay ông nội Trương.

Tiền thuốc cùng tiền chữa bệnh của ông cụ Thẩm cộng thêm tiền thuốc của Thẩm Trình, tất cả là chín mươi tám tệ.

Giang Niệm Tư nghiêm túc đếm tiền giấy trong tay, rút ra hai tờ đưa cho anh: “Tiền thừa”

Thẩm Trình đưa tay tiếp nhận, giọng nói hạ thấp: “A.”

Anh cố ý.

Muốn đợi ngày mai mượn cớ tới đòi tiền... để gặp cô.

Nhưng cơ hội này đã bị cô nghiêm túc bóp mất.

Thẩm Trình khẽ thở dài một cái.

Giang Niệm Tư cầm thuốc, vừa vặn nghe thấy tiếng này thở dài này của anh thì hỏi: “Than thở gì thế?”

“Hȧ?”

Thẩm Trình liếc nhìn cô một cái, thấy rõ trong mắt cô có vẻ nghi hoặc, trong lòng người đàn ông có quỷ lập tức cảm thấy có chút quẫn bách.

Anh tùy tiện tìm cái cớ: “Tôi đang cảm khái, bác sĩ Giang trị liệu mấy ngày mà đã có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, đến lúc đó đi bệnh viện quân khu thì chỉ sợ sẽ không có thu nhập cao như vậy.

Bệnh viện quân khu có tiền lương cố định, cho dù có như thế nào thì cũng không kiếm được nhiều tiền bằng việc mình tự mở phòng khám riêng.

Lời kia vừa thốt ra, Thẩm Trình chỉ muốn và miệng mình.

Lỡ như cô nghe lọt tai rồi không muốn rời đi thì phải làm sao?

Anh nhìn Giang Niệm Tư không chớp mắt, chỉ sợ nhìn thấy dáng vẻ ảo não và tỉnh ngộ trên mặt cô.

Nhưng mà không có, cô vẫn cười như cũ, giọng nói vẫn nhẹ nhàng dịu dàng như thế.

DTV

“Tôi biết nha.”

“Biết?” Thẩm Trình cảm thấy ngoài ý muốn: “Vậy ngươi còn nghĩ đi sao?”

“Đương nhiên muốn Giang Niệm Tư trả lời chuyện đương nhiên: “Có nhiều thứ giá trị, không phải dùng tiền để cân nhắc. Lấy y thuật của ta, tôi muốn đi đến rộng lớn hơn chỗ, để càng nhiều nghi nan tạp chứng không cách nào giải quyết bệnh nhân có thể gặp phải ta, tôi hy vọng giúp bọn họ giải quyết, cũng hy vọng năng lực của ta, có thể cho bọn họ mang đến hy vọng”

Nghĩ đến đời trước cái kia cứu được cô, cho cô hy vọng quân nhân, Giang Niệm Tư nụ cười trên mặt càng ngày càng ôn nhu.

“Kiếm tiền tôi có thể có rất nhiều biện pháp, nhưng y thuật của ta, nhất thiết phải truyền thừa phát triển, hơn nữa...”

Cô xem Thẩm Trình một mắt, nói: “Quân giải phóng nhóm tại nguy nan lúc nhất thiết phải ngăn tại trước mặt nhân dân, vậy tôi muốn làm cái kia đứng tại phía sau bọn họ, cho bọn họ trợ giúp cùng sức mạnh bác sĩ.”

Quân nhân bởi vì thụ thương không thể không bị thúc ép về hưu tình huống quá nhiều.

Cô chỉ có một đôi tay, cũng không phải chân chính nghịch thiên thần y, không gì làm không được.

Nhưng cô hy vọng tận cô có khả năng, trợ giúp mỗi một cái hướng cô đưa tay ra khát vọng chữa trị người.

Cô không biết, cô ôn nhu lại giọng kiên định, rơi vào Thẩm Trình trong tai, trong lòng anh nhấc lên bao lớn gợn sóng.

“Tôi biết”

“Cô biết?” Thẩm Trình kinh ngạc: “Vậy mà cô vẫn muốn đi sao?”

“Tất nhiên rồi.

Giang Niệm Tư thản nhiên trả lời: “Có một số thứ không thể đo bằng tiền. Với khả năng y học của mình, tôi hy vọng mình có thể đến một nơi rộng lớn hơn, giúp đỡ những bệnh nhân mắc bệnh khó chữa, tôi hy vọng mình có thể giúp đỡ họ và mang lại cho họ sự hy vọng”

Nhớ đến người lính đã cứu và cho cô niềm hy vọng sống ở kiếp trước, nụ cười trên mặt Giang Niệm Tư càng ôn hòa hơn.

“Tôi có thể kiếm tiền bằng nhiều cách khác nhau, nhưng kỹ thuật y học của tôi cần được truyền lại và phát huy, và...”

Cô liếc nhìn Thẩm Trình rồi nói: “Quân giải phóng phải đứng trước nhân dân vào những lúc nguy hiểm, chính vì vậy tôi muốn trở thành bác sĩ sau lưng họ để giúp đỡ cũng như tiếp thêm sức mạnh cho họ.”

Đã có quá nhiều quân nhân phải nghỉ hưu vì chấn thương.

Cô chỉ có một đôi tay, mà cô cũng không phải bác sĩ thần kì có thể chữa được mọi loại bệnh.

 

 

Nhưng cô muốn mình làm bất cứ thứ gì đó để giúp đỡ những người liên hệ với cô, mong cô chữa cho bọn họ.

Cô không biết lời nói vừa dịu dàng vừa kiên quyết này của mình mang đến bao nhiêu sóng gió trong lòng Thẩm Trình.

Có lẽ khi mới gặp thì anh chỉ chú ý đến giọng nói này của cô.

DTV

Nhưng càng ngày anh càng không thể khống chế, mỗi lần tiếp xúc với cô thì anh càng hiểu cô nhiều hơn.

Cô giống như một mặt trời tỏa sáng, chỉ cần dựa vào gần bên cô thì sẽ được ánh sáng trên người cô chiếu rọi, khiến người ta cảm nhận được sự ấm áp.

Bỗng nhiên Thẩm Trình cười, cặp mắt đào hoa tràn ra ý cười, nó có thể đốt vào trong lòng người.

“Tôi thay tất cả quân nhân gửi lời cảm ơn đến người bác sĩ tốt bụng giống như cô”

Nói xong, Thẩm Trình chào cô một cái.

Lần này trong nụ cười của anh không có bao nhiêu kiều diễm mập mờ, nếu có thì cũng chỉ có sự hâm mộ ở dưới đáy lòng.

Đúng vậy, Thẩm Trình hâm mộ cô.

Không chỉ có ưa thích mà còn có sự kính nể ở bên trong.

Giang Niệm Tư cũng chỉ nói ra cảm nhận chân thật nhất trong lòng mình, lúc trông thấy Thẩm Trình chính thức hành động thì cô thấy có chút xấu hổ.

Thẩm Trình lấy thuốc liền rời đi, Giang Niệm Tư chờ ở trong phòng khám.

Chỉ chốc lát sau, Triệu Phương Như đã tới lấy kem dưỡng trắng.

“Bác sĩ Giang, lần này cô làm xong chưa?”

“Ừ, làm xong rồi”

Giang Niệm Tư lấy kem dưỡng trắng ra, tất cả là sáu mươi lăm bình được đựng ở trong một chiếc túi lớn.

Ở bên trong cũng có kem dưỡng da tay.

Vừa vặn đối ứng, tất cả là 130 bình.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com