Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 88



“Làm sao có thể trách ông được?” Giang Niệm Tư nhìn ánh mắt buồn bã của ông nội Trương thì có chút đau lòng, ông ấy chỉ là người tình bi sầu do thời đại tạo ra mà thôi.

Vào thời đại đó, ông nội Trương có quá nhiều việc thân bất do kỷ.

Phương thức liên lạc cũng rất kém.

“Ông nội Trương, ông đi dỗ bà nội cháu đi, thực ra bà đã sớm mở lòng”

Cô nhìn ra ông nội Trương không muốn ép buộc bà nội mình.

Nhưng bà nội của cô vẫn còn thiếu một chút chuyện ép để ép bà ấy tiến lên phía trước, bà ấy quan tâm đến rất nhiều chuyện nhưng lại không tính toán đến chuyện của chính mình.

Nếu không phải quen biết ông nội Trương thì cô cũng sẽ tin lời của bà nội, nói cái gì mà chỉ là một đàn anh không quá quen.

Đều đã là đàn anh đàn em mà có thể không quen sao?

“Cái kia ông nội đi đi...” Ông nội Trương yêu thương sờ lên đầu Giang Niệm Tư, trong mấy đứa bé, cũng chỉ có Giang Niệm Tư giống đàn em khi còn trẻ nhất.

“Ông nội, cố lên” Giang Niệm Tư làm một động tác tay với ông ấy.

Trước khi đi, ông nội Trương nghĩ đến cái gì đó, lại nói cùng Giang Niệm Tư: “Đúng rồi, nếu ngày mai cháu đỡ thì hãy đến phòng khám một chuyến, trong mấy ngày cháu bị bệnh này, Thẩm Trình đã đến tìm cháu nhiều lần”

Thẩm Trình?

Giang Niệm Tư nhíu mày, không phải anh đã trị liệu xong rồi sao?

Còn có chuyện gì?

Nghĩ trong lòng như thế, ngày hôm sau, Giang Niệm Tư cảm giác thân thể khỏe mạnh hơn chút ít, không còn suy yếu như cũ cho nên đã đến phòng khám.

Giang Tuyết cùng Giang Thành thì đi xử lý chuyện giấy phép hành nghề, bây giờ đang cổ vũ hộ cá thể kinh doanh cho nên việc xử lý giấy phép hành nghề không còn quá khó khăn nữa.

Hôm qua cô không ở trong phòng khám, ông nội Trương cũng đến nhà cô, cho nên hôm qua phòng khám đóng cửa một ngày, hôm nay không có nhiều bệnh nhân tới.

Có lẽ là họ nghĩ phòng khám còn chưa mở cửa.

Trong phòng khám lạnh tanh, Giang Niệm Tư cảm thấy không quá quen thuộc, cô lấy một chiếc chăn đen rồi nằm lên trên ghế nằm.

Thẩm Trình đi tới phòng khắp, trông thấy mặt tiền không có một bóng người thì trong lòng có chút tiếc nuối, anh đã sắp rời đi rồi mà vẫn không thể gặp cô một lần cuối sao?

 

 

Vừa muốn quay người thì anh nghe thấy có tiếng nói nhẹ nhàng từ phía sau truyền đến.

“Thẩm tiên sinh?”

Thẩm Trình bỗng nhiên quay đầu, cũng không kịp che giấu niềm vui trong mắt: “Bác sĩ Giang”

Giang Niệm Tư đứng dậy khỏi ghế nằm, tóc rối tung vì nằm xuống, dáng vẻ xốc xếch để lộ ra tư thái lười biếng tùy ý của cô.

“Ông nội Trương nói anh đến tìm tôi nhiều lần, sao vậy, cơ thể không thoải mái sao?”

Ánh mắt Thẩm Trình nhìn vào gương mặt cô, nhìn thấy sắc mặt cô đã khá hơn lúc trước thì cảm thấy yên lòng. Lại nhịn không được hỏi: “Cơ thể cô đã khá hơn chút nào chưa?”

“Tôi mang bệnh từ trong bụng mẹ cho nên đã quen rồi, không có chuyện gì.”

Giang Niệm Tư cười hỏi anh: “Anh vẫn còn chưa trả lời vấn đề của tôi đấy? Tìm tôi có chuyện gì?”

Thẩm Trình đến tìm cô thì còn có thể là chuyện gì chứ, đương nhiên là muốn gặp cô một lần.

Nhưng anh cần một cái lý do.

Một cái lý do có thể khiến cô không hoài nghi.

“Tôi làm rơi mất thuốc”

“Rơi mất?” Giang Niệm Tư nhíu mày: “Anh đã đến chỗ nào?”

Thẩm Trình nhìn cặp mắt hạnh xinh đẹp của cô như ngậm hơi nước thì môi mỏng mím thật chặt.

Sau nụ hôn ngoài ý muốn ngày đó, buổi tối anh về có nằm mơ, cuối cùng mơ thấy cô dùng dáng vẻ giận nhưng không phải giận nhìn anh, khiến anh không được sống yên ổn ngay cả ở trong giấc mơ, muốn chạm vào cô, tới gần cô.

Cả đời anh không nói dối nhiều, tất cả đã được dùng hết cho cô.

Chỉ vì thêm một lý do để tới gần cô.

DTV

Nghĩ tới đây, Thẩm Trình cảm thấy mình có chút ti tiện.

Anh nhíu mày ghét bỏ chính mình, nhưng ngoài miệng vẫn không biết điểm dừng.

“Ở chỗ rãnh nước bẩn”

Giang Niệm Tư thở dài: “Vậy có phải là hai ngày nay anh không uống thuốc không?”

Thẩm Trình chỉ có thể gật đầu.

Giang Niệm Tư nhìn anh một cái, bên trong con ngươi sáng ngời có sự bất đắc dĩ vì bệnh nhân này không đáng tin.

“Vậy tôi đi lấy thêm một phần thuốc nữa cho anh, anh chờ chút”

Trong lúc Giang Niệm Tư cúi đầu bốc thuốc, Thẩm Trình nhìn sau gáy cô, ánh mắt có chút càn rỡ không nhịn được.

Đối mặt với người mình thích, Thẩm Trình cảm thấy không thể khống chế tim mình lại được.

Còn chưa rời đi mà đã bắt đầu cảm thấy không muốn.

Lần này anh đi, không biết đợi lúc nào mới có thể trở về.

Cho nên cũng chỉ có thể chú ý đến chuyện cô đến bệnh viện quân khu.

Dù anh đã thăm dò qua nhiều lần.

Ngữ điệu anh giống như tùy ý: “Bác sĩ Giang, cô phải làm việc ở bên này bao lâu thì mới đến bệnh viện quân khu? Ông nội của tôi nói đã xem kỹ thời gian sắp xếp cho cô”

Giang Niệm Tư sửng sốt một chút, không phải ông nội Thẩm nói mãi mãi có hiệu lực sao?

Tại sao lại phải xem kỹ thời gian sắp xếp?

Mỗi bệnh viện đều có số lượng bác sĩ theo tiêu chuẩn, Giang Niệm Tư cẩn thận nghĩ nghĩ, có lẽ là phải tính toán thời cơ.

“Ừm, khoảng ba tháng?” Giang Niệm Tư tính toán sơ qua, có lẽ sẽ không lâu như vậy.

Cô chỉ cần chờ khách hàng của tiệm may ổn định là có thể đến đó.

Đúng rồi, còn muốn làm kem dưỡng trắng.

Bây giờ coi như đã hoàn thành được một nửa danh tiếng, cũng có thể có thể trực tiếp mở cửa hàng.

3 tháng.

Trong lòng Thẩm Trình cạch một tiếng, còn cần lâu như vậy sao?

Khi Tưởng Tân Lệ tới thì vừa vặn nghe thấy con trai mình đang tra hỏi, trong lòng vạn phần phỉ nhổ anh.

Tại sao lại theo đuổi con gái nhà người ta hàm súc như thế?

Nhưng mà nghĩ đến chuyện anh sắp phải rời đi thì Tưởng Tân Lệ lại có chút hiểu tấm lòng của con trai.

Bọn họ cũng phải rời đi, hôm nay tới đây là muốn nói lời tạm biệt với Giang Niệm Tư.

 

 

Tưởng Tân Lệ tới, Giang Niệm Tư vừa vặn lấy xong thuốc, quay người đóng gói.

Trông thấy Tưởng Tân Lệ, cô nở nụ cười: “Dì cũng đến đây sao.”

“Ừ, mọi người phải đi về, ông cụ bảo dì đến nói lời tạm biệt với bác sĩ Giang”

Giang Niệm Tư biết bọn họ không là người ở đây.

Ông nội Trương đã nói qua, một nhà ông cụ Thẩm đều là người Kinh thị.

Tưởng Tân Lệ xách theo một túi đồ tới, bà ấy đặt ở trong hộc tủ: “Tất cả những thứ này là quà nhà dì tặng đáp lễ cho bác sĩ Giang, mong bác sĩ Giang không từ chối”

Nhìn chiếc túi không nhỏ.

Giang Niệm Tư sửng sốt mấy giây, vội vàng từ chối nói: “Cháu đã nhận tiền chữa bệnh, không thể nhận những thứ khác.

DTV

Tưởng Tân Lệ trực tiếp mở túi ra, cười nói: “Cô nhóc, thực sự không động lòng sao?”

Mắt Giang Niệm Tư nhìn qua, khó mà thay đổi vị trí.

Tất cả đều là phiếu mua đồ.

Hơn nữa còn có phiếu vải.

Tưởng Tân Lệ quan sát cô thật lâu, biết cô thiếu những thứ này nhất.

Giang Niệm Tư muốn mở hiệu may, nhưng bây giờ vẫn còn chưa mua được vải vì cần phiếu mua đồ, lúc này có chút khó khăn.

Những thứ này đúng là vô cùng hấp dẫn cô.

Nhưng mà Giang Niệm Tư là người có nguyên tắc.

“Không được, cháu không thể nhận”

Cô nhịn đau tránh ánh mắt: “Không thể phá hỏng nguyên tắc của bác sĩ.”

Trước đó cô nhận đồ của bệnh nhân xong thì cũng miễn tiền chữa bệnh.

Theo lý thuyết, những vật kia tương đương với tiền chữa bệnh.

Hơn nữa nhiều phiếu mua đồ như vậy quá quý giá.

Tưởng Tân Lệ tương đối mạnh mẽ tại phương diện nào đó.

Giang Niệm Tư không cần, bà ấy trực tiếp cưỡng ép nhét vào trong lòng cô: “Bảo cháu cầm thì cháu cứ cầm, nếu không cần thì cháu cứ ném đi”

Giang Niệm Tư biết đây chính là uy hiếp, có nhiều đồ tốt như vậy, cho dù có chuyện gì xảy ra thì Tưởng Tân Lệ cũng không thể nào thực sự ném đi.

Đối phương chỉ muốn buộc cô nhận mà thôi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com