Thập Niên 80: Từ Hôn Cực Phẩm, Được Chồng Như Ý

Chương 106



Không phải... Lý Na và Quách đoàn trưởng mới là vợ chồng, sinh thằng cu mập mạp gì với cái bụng bia này chứ?

Tô Mạch Mạch lúc này đã đi đến phía sau bức tường rồi, tiến lên hay lùi lại đều dễ làm phiền đến người ta, khiến người ta khó xử. Dục vọng cầu tri hóng hớt nguyên thủy, khiến cô liền để tâm đứng yên ở đó không nhúc nhích.

Chỉ nghe thấy người đàn ông nói: “Hay là thứ tư tuần sau bỏ trốn đi, chuyện làm ăn bên Ô Thị của anh bàn xong rồi, sẽ qua đây tiện đường đón em. Đợi chúng ta đến thành phố Châu, anh thuê cho em một căn nhà trước, đợi m.a.n.g t.h.a.i rồi lại gọi điện thoại cho anh ta, anh ta không ly hôn đến lúc đó cũng phải ly hôn!”

Lý Na ngẩng cằm lên, chần chừ nói: “Chuyện làm ăn của anh không phải ở Quảng Châu sao, tại sao lại đến thành phố Châu? Ngô Mậu, bao nhiêu năm nay rồi, anh thực sự luôn độc thân sao? Chưa từng kết hôn, luôn đợi em? Đợi đến bây giờ vẫn cô đơn một mình?”

Ngô Mậu chớp chớp mí mắt, nhìn hai viên sỏi vụn trên đường: “Đó là đương nhiên rồi, em nghe cuộn băng cassette anh tặng em rồi chứ, ‘Tình ý ngày xưa, si mê hôm nay’, anh chưa từng quên em. Đến thành phố Châu là vì thành phố Châu sắp sửa bắt đầu phát triển rồi, anh thu xếp cho em qua đó trước, cũng đỡ cho sau này lại phải chuyển nhà đi chuyển nhà lại.”

Mộng Vân Thường

“Năm xưa Na Na cha mẹ em phản đối, không cho chúng ta ở bên nhau, anh đi xuống phương Nam làm thuê, làm đến bây giờ vẫn là một mình. Ban đầu anh chưa lăn lộn ra hồn, ngại không dám về gặp em, sau này lại nghe nói em kết hôn với cán bộ bộ đội rồi, anh cũng không dám nghĩ nhiều thứ khác. Cho đến lần này em về thăm người thân, anh tình cờ nhìn thấy em, anh mới phát hiện trong lòng anh vẫn luôn chưa từng buông bỏ được.”

“Năm xưa em đã trái lương tâm gả cho anh ta, bây giờ anh vẫn còn độc thân, chi bằng rời khỏi anh ta ở bên anh! Chúng ta sinh một thằng cu mập mạp, em xinh đẹp như vậy, vóc dáng đẹp như vậy, con trai sinh ra nhất định vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, đến lúc đó em muốn gì anh mua cho em cái đó. Anh đưa em đến cảng Hương Giang, khiêu vũ không hết, đi giày cao gót không hết, uống cà phê không hết, những thứ em thích cái gì cần có đều có!”

Tô Mạch Mạch mang quan niệm tình yêu tỉnh táo của thế kỷ hai mươi mốt, ôm túi bánh ngọt điên cuồng oán thầm: Cái bụng bia này sao cứ mở miệng ra là thằng cu mập mạp, nếu là tình yêu đích thực, không thể sinh con gái sao? Giống như ở bên Lý Na tẩu t.ử, chính là vì để sinh con trai nối dõi tông đường vậy.

Hơn nữa nói “bây giờ độc thân”, chứ không nói mấy năm trước luôn độc thân a, tránh nặng tìm nhẹ.

Sáo lộ quen thuộc của đàn ông nói dối, Lý Na tẩu t.ử phải lo lắng phân biệt rồi.

Một phen dụng tình lương khổ, nghe đến mức Lý Na cuối cùng cũng hạ quyết tâm, sau đó cứng giọng nói: “Thứ tư tuần sau không được, thứ tư tuần sau sinh nhật anh ta, em tổ chức sinh nhật cuối cùng cho anh ta nữa, coi như báo đáp tình cảm và sự chăm sóc của anh ta những năm nay đi. Hai giờ chiều thứ năm tuần sau anh đến đây đón em, em đi cùng anh... Đến thành phố Châu rồi lại gọi điện thoại báo cho anh ta, em biết anh ta sẽ không làm khó em đâu.”

“Vậy được, chuyện làm ăn ở Ô Thị của anh bàn xong sẽ qua đây. Nhưng em nhớ kỹ... mấy ngày nay đừng cùng anh ta, kẻo mang thai... Anh không có ý đó, anh chỉ hy vọng từ bây giờ trở đi, chính là sự bắt đầu chính thức của anh và Na Na em nối lại tình xưa.” Ngô Mậu vội vàng giải thích nói.

Tô Mạch Mạch một bụng oán thầm c.h.ử.i rủa, liền lặng lẽ lùi ra, từ một bên khác đi vòng về cửa cửa hàng quốc doanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Căn cứ vào suy luận tổng kết từ các bài đăng trên các diễn đàn lớn trên mạng, gã bụng bia này ít nhất có bảy mươi lăm phần trăm xác suất là tra nam, trên cơ sở xác suất tra nam này được thành lập, tám chín mươi phần trăm còn từng kết hôn rồi. Thật sự tự luật mười năm như một ngày như vậy, thịt mỡ trên mặt và bụng bia đều sẽ không mọc ra nhanh như vậy.

Chuyện này quá nhạy cảm, liên quan đến sự riêng tư của Quách đoàn trưởng và Lý Na, cô liền làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, đưa bánh ngọt cho Diêu Hồng Hà và Đinh Lâm, nói: “Vừa rẽ qua bên ngoài tiệm may của Hạnh Hoa tỷ xem thử, không có chuyện gì, vậy chúng ta về trước đi.”

Diêu Hồng Hà vừa rồi nghe rất thỏa mãn, cô ta một là muốn mượn miệng Đinh Lâm truyền ra ngoài, để các tẩu t.ử khác trong khu gia thuộc đều biết; hai là muốn tự mình đi báo tin cho Quách đoàn trưởng, lôi kéo lôi kéo ấn tượng, cho nên cũng cố ý không nói với Mạch Mạch tỷ.

Mấy người liền đều giả vờ như không gặp phải cảnh tượng vừa rồi, ngồi lên xe do Trương Lũy lái, trở về khu đại viện gia thuộc.

Đinh Lâm thì tưởng Diêu Hồng Hà quay lưng ngồi xổm trên mặt đất ch.óng mặt hoa mắt, không nhìn thấy chuyện Lý Na và ông chủ lớn sắp bỏ trốn.

Cái cảm giác một mình gánh vác bí mật này, quá áp lực rồi, Đinh Lâm chịu không nổi kích thích nhất, vừa về đến khu gia thuộc liền vỗ n.g.ự.c bôm bốp.

Nhìn đến mức Chu Hiểu Quần ở chung sân tò mò hẳn lên, vừa đút dưa hấu cho con ăn, vừa liên tục liếc nhìn Đinh Lâm. Không phải, cứ nói rốt cuộc là chuyện hiếm lạ gì, ra ngoài một chuyến về lại chọc cho cô ấy ngứa ngáy thành ra thế này rồi?

Gần đây Diêu Hồng Hà thường xuyên tô son, kẻ mắt, chạy ra bên ngoài thao trường của khu vực đóng quân bộ đội lượn lờ. Cô ta trạc mười chín tuổi, lại là cháu gái bên vợ của Trần đoàn trưởng, giáo viên trường mầm non Phấn Tiến, đang độ tuổi nói chuyện cưới xin. Mỗi lần cứ đến bên ngoài thao trường cuộn b.í.m tóc to lượn lờ, lại trêu chọc một đám chiến sĩ ngó nghiêng không ngớt.

Trương Lũy thực ra cũng bất ngờ việc Diêu Hồng Hà chủ động liên lạc với mình, nhưng kỹ thuật lái xe và sửa xe của cậu ta ở tiểu đội lái xe đều là loại ưu, lãnh đạo nói cậu ta cố gắng lập thêm một cái công hạng ba trở lên, là có thể đợi được đề bạt rồi, nghĩ như vậy, Diêu Hồng Hà nhìn trúng cậu ta cũng có thể hiểu được.

Tuy tạm thời chưa nói toạc ra, nhưng nghe Diêu Hồng Hà một tiếng "Trương Lũy ca" hai tiếng "Trương Lũy ca" gọi, cậu ta cũng rất muốn hỏi xem có thể xác định quan hệ được không.

Làm lính trong lòng đều ôm ấp hoài bão, cậu ta cảm thấy mình đã có lý tưởng có tinh thần phấn đấu, thì nhất định có thể làm nên một phen sự nghiệp trong bộ đội.