Thập Niên 80: Từ Hôn Cực Phẩm, Được Chồng Như Ý

Chương 110



Đoán chừng Diêu Hồng Hà không biết chuyện, liền bảo Đinh Lâm đừng đi hỏi nữa, kẻo càng hỏi càng phức tạp.

Hoạt động đọc sách báo tối thứ sáu tuần này chính thức bắt đầu, sau bữa tối các nhà thắp đèn lên, người nhà thu dọn xong con cái chồng con, bảy giờ đã tụ tập đến phòng hoạt động.

Những năm tám mươi tuy tiền lương của bộ đội phổ biến cao hơn bên ngoài, nhưng con cái các nhà cũng đông, còn có một đống người thân nhà chồng nhà mẹ đẻ ở quê phải giúp đỡ, vì vậy cả khu gia thuộc chẳng có mấy nhà mua tivi. Bình thường phải nấu cơm chăm con, càng đừng nói đến nhã hứng đi xem báo chí, thông tin so với xã hội bên ngoài, quả thực bế tắc hơn rất nhiều.

Lúc bỏ phiếu tuần trước mọi người cũng đã bàn bạc qua, hoạt động đọc sách báo này, đừng làm cho giống như đám đàn ông bọn họ nghiêm túc lèo nhèo. Ngoại trừ một số giải thích chính sách cần thiết, thì chọn những nội dung tin tức mới mẻ thú vị, hay ho trên báo chí hàng tuần, những họa báo xinh đẹp thời thượng, một đám phụ nữ chia sẻ chia sẻ, thảo luận thảo luận, cũng dễ bắt kịp thời đại với bên ngoài.

Cho nên Tôn Khánh Hồng phụ trách chính hoạt động đọc sách xem báo, đã chuẩn bị sẵn nội dung từ trước.

Tôn Khánh Hồng là giáo viên dạy tiểu học, biết d.ụ.c vọng tò mò là thiên tính của con người, tin tức báo chí được chọn đúng là rất có tính thảo luận:

Ví dụ như quan tâm đến vấn đề chiếu sáng gia đình của học sinh; bức tranh đồ cổ ở đâu được gửi ra nước ngoài tham gia triển lãm; tám kỳ quan thế giới; còn có bà chủ hộ cá thể năm mươi mốt tuổi kết hôn với thanh niên ba mươi tuổi, thanh niên bày tỏ đã gặp được tình yêu đích thực; một nhà mẹ chồng nàng dâu buổi sáng cãi nhau, tức giận đến mức nàng dâu chạng vạng sinh non ra t.h.a.i long phụng vân vân.

Mộng Vân Thường

Đặc biệt là hai tin tức cuối cùng, càng gây ra sự thảo luận sôi nổi, có người nói trâu già gặm cỏ non, không sợ bị người ta chọc gãy xương sống; còn có người nói hâm mộ, tốt biết bao có tiền tìm một ông chồng nhỏ; vậy cũng phải giữ tiền cho c.h.ặ.t một chút, có một số đàn ông chính là chuyên môn thức đêm chờ ăn tuyệt hộ;

Bà mẹ chồng đó cũng quá thất đức rồi, con dâu là gả cho con trai bà, chứ không phải bán cho bà làm nô tì; nên bế t.h.a.i long phụng về nhà mẹ đẻ, đừng cho mụ già độc ác chiếm tiện nghi... Một buổi tối náo nhiệt ồn ào, ngay cả những đứa trẻ đi theo cũng nghe đến say sưa ngon lành.

Từ xưa đến nay, hóng hớt là một sở thích lớn của toàn nhân loại a!

Sau đó đến lượt Tô Mạch Mạch chia sẻ thực đơn, Đào Hướng Hồng nhân cơ hội giúp Tiểu Tô làm rõ thêm một chút hiểu lầm về thân phận, trước khi chia sẻ đặc biệt nói, Tiểu Tô năm tuổi đã bê ghế đẩu học nấu ăn, không chỉ biết làm các món ăn gia đình, còn học được rất nhiều cách ăn kiểu mới từ các giáo sư du học Liên Xô, có thể nói là rất có thiên phú ẩm thực, khiến Tô Mạch Mạch nghe mà cũng thấy ngại ngùng.

Để giảng ra hiệu quả, Tô Mạch Mạch đã vẽ sẵn tài liệu từ trước.

Cô lót hai tờ giấy than dưới giấy trắng, vẽ lại các bước đơn giản của thực đơn bằng cả hình ảnh và chữ viết, vẽ năm tờ giống nhau, giấy than lót một cái là ra mười lăm tờ. Phát cho các người phụ trách, mọi người nếu không nhớ được, tìm người phụ trách xem các bước là được rồi.

Giảng nấu ăn cho người nhà, tốt nhất là giảng một số thực đơn khá thiết thực, tối nay cô chia sẻ một món Gà xào Cung Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dùng ức gà, ớt xanh, cà rốt, lạc rang, ớt khô vân vân làm nguyên liệu, từ thái hạt lựu, ướp, pha nước sốt, xào lăn đến thu nước cốt, vừa giảng vừa vẽ lại các bước trên bảng đen một lần nữa, đó là giảng đến mức mềm mịn sảng khoái, hương cay xộc mũi, ăn uống thỏa thuê a. Còn nhân tiện nhắc đến một chút điển cố của Gà xào Cung Bảo, chính là một trong những món ăn cung đình của hoàng đế thời cổ đại!

Tô Mạch Mạch đối với việc ăn uống thì đặc biệt có bầu không khí đắm chìm, nếu không phải cô chuyên tâm cày cuốc việc học, còn sợ béo, đoán chừng cô có thể làm một mukbang lưu lượng kiếm tiền. Lượng fan của cô trên Tiểu Hồng Thư mới có một chút xíu, nhưng mỗi lần chia sẻ đồ ăn của quán nào ngon, đều có thể nhận được hàng trăm lượt thích tự nhiên.

Qua sự hình dung của cô, Gà xào Cung Bảo lập tức dường như hiện ra trên không trung của phòng hoạt động Ủy ban gia thuộc, bốc lên hơi nóng hôi hổi, câu dẫn người ta thèm rỏ dãi. Đặc biệt là Trương Tứ T.ử và Trương Ngũ T.ử đến xem náo nhiệt, đều không nhịn được mà hít hà nước miếng, ha ha.

Nhà ăn cũng thường xuyên làm thịt gà, nhưng đều là thái thành miếng xào cà rốt xào khoai tây, không có gì đặc biệt, sư phụ làm sao có thể chuyên môn thái hạt lựu thịt gà cho bạn chứ.

Có một người nhà lầm bầm nói: “Tiểu Tô cô thế này là không trượng nghĩa rồi a, buổi tối các nhà đều tắt bếp lửa rồi, cô giảng một món ngon như vậy, khẩu vị đều bị treo lên rồi thì làm sao!”

“Đúng vậy a, buổi tối không được ăn, còn để cho người ta sống không.”

Trương Tứ T.ử l.i.ế.m môi: “Trong mơ có thể ăn được.”

Tô Mạch Mạch không nhịn được cười, trả lời nói: “Đã chia sẻ thực đơn, đương nhiên phải dốc hết sức lực nói món ăn cho thật ngon, như vậy mới có vị chứ đúng không? Ngày mai các tẩu t.ử là có thể làm ăn rồi.”

Lại có tẩu t.ử hỏi cô: “Đúng rồi, Tiểu Tô bộ áo vest trên người cô sao đẹp thế? Tuần trước tôi vừa đi dạo cửa hàng rồi, không thấy chỗ nào có bán kiểu dáng này a!”

Lúc Tô Mạch Mạch mới đến khu gia thuộc, mới kết hôn với Hạ Diễn, sợ bị người ta nghi ngờ thân phận, quần áo mới đều cất đi không dám quá phô trương. Gần đây cô ở khu gia thuộc đã quen thuộc, hiểu lầm được giải trừ, liền dần dần bắt đầu ăn mặc trang điểm theo sở thích của mình rồi.

Tối nay cô mặc là áo khoác vest kiểu Pháp màu đen, bên dưới phối một chiếc váy dài vải bông màu trắng, trên cổ thắt một chiếc khăn lụa nhỏ.

Thật rất kỳ lạ, rõ ràng màu sắc mọi người mặc đều tươi tắn hơn cô đa dạng hơn cô, cô chỉ đơn thuần mặc màu đen màu trắng, sao lại đột nhiên đẹp như vậy chứ. Duyên dáng yêu kiều, còn thời thượng hơn cả minh tinh trên họa báo kia, cả người tỏa ra ánh sáng vậy, khiến người ta cũng muốn học theo làm một bộ.

Tô Mạch Mạch cười nói: “Cái này các chị phải hỏi Hạnh Hoa tỷ rồi, là em nhờ chị ấy giúp sửa lại quần áo, sửa đẹp là tay nghề của chị ấy tinh xảo. Các chị ai mà thích, thì hỏi Hạnh Hoa tỷ đi may nhé, em không để bụng đâu.”