Cô vẫn luôn chưa thực sự thích ứng với cuộc sống sau khi kết hôn, vẫn quen với việc ai dùng tiền người nấy với Hạ Diễn, mặc dù Hạ Diễn đã nhét sổ sách tiền lương cho cô rồi.
Đại lão quả nhiên là đại lão a, im hơi lặng tiếng làm chuyện lớn. Đôi mắt Tô Mạch Mạch sáng ngời lên, như có ánh sao rực rỡ, đôi má vừa nhảy vũ điệu kiện mỹ xong cũng kiều diễm động lòng người giống như hoa mẫu đơn vậy.
Hạ Diễn rất ít khi nhìn thấy lúc cô hưng phấn như vậy, nhìn đến mức anh đều không nỡ dời ánh mắt. Lấy một cô vợ biết ăn thích ngủ thích hưởng thụ, thế mà lại khiến trong lòng anh sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn khi sở hữu, anh còn muốn làm nhiều hơn tốt hơn một chút, để cô đi theo mình sống thoải mái tự tại.
Đây vốn là sơ tâm hôn nhân của anh, anh từng bài xích kết hôn, chỉ vì không muốn lấy một người giống như mẹ anh là Bành lão sư vậy, vì gia đình mà hy sinh cái tôi.
Giọng điệu của người đàn ông thu lại sự lạnh lùng nghiêm túc thường ngày, trong sự trầm ổn kiêm chứa sự dịu dàng: "Đã sớm muốn mua một chiếc tivi cho em dùng, trước đó trong thành phố vẫn luôn không có hàng. Tôi nhờ người dò hỏi qua rồi nhập từ Ô Thị về, sáng mai thợ kéo ăng-ten sẽ qua đây, kéo ăng-ten lên là em có thể xem được rồi."
Trần Kiến Dũng cười hì hì nói: "Tiểu Tô tẩu t.ử chị không biết đâu, Hạ phó đoàn nhà chúng ta mang theo ảnh cưới của hai người trong lều quân đội, mỗi ngày hễ rảnh rỗi là lấy ra xem."
Hạ Diễn gõ cho cậu ta một cái: "Ngậm miệng, chỗ nào cũng có cậu ngó đông ngó tây!"
Mộng Vân Thường
Trần Kiến Dũng liền ôm đầu đổi giọng nói: "Hạ phó đoàn tìm anh ba của anh ấy đổi phiếu tivi, vì chuyện này mà tặng đi ba bộ tem Liên Xô sưu tầm được. Hôm nay về đặc biệt lái xe rẽ qua chỗ gửi đồ của ga tàu hỏa, chở chiếc tivi gửi đến Y Khôn về đấy."
Hạ Diễn nhíu mày trừng cậu ta: "Còn nói nhiều nữa, lần sau không cho phép cậu bước vào khu gia thuộc nửa bước."
Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, vẫn là không làm phiền vợ chồng người ta đoàn tụ nữa.
Trần Kiến Dũng biết điều đứng nghiêm: "Vậy Tiểu Tô tẩu t.ử em đi trước đây, trưa mai đến chỗ chị ăn chực cơm nha, lại làm cho em một bữa thịt kho tàu ăn thử. Thật sự quá ngon rồi, lần trước em còn chưa nếm ra mùi vị đã hết sạch."
Tô Mạch Mạch cười đáp: "Được, lần này chị làm nhiều thêm nửa cân thịt kho tàu, lại làm cho cậu một đĩa cánh gà khúc khích."
Hạ Diễn rũ mắt, liếc nhìn những sợi tóc tơ mềm mại bên tai người phụ nữ, hỏi: "Cánh gà khúc khích là cái gì, sao không nói làm cho tôi ăn, lần nào có đồ ăn thức uống cũng bưng cho Trần Kiến Dũng?"
Một tia ghen tị thoang thoảng, còn có một loại khí phách bá đạo nào đó.
Tô Mạch Mạch sao lại chưa từng phát hiện đại lão còn để ý như vậy a, cô thu hồi ánh mắt chuyển sang Hạ Diễn, ngẩng đầu nói: "Làm ra rồi, không phải mọi người đều ăn sao, đâu thiếu được miếng đó của anh. Chính là cánh gà làm bằng nước ngọt cola, ngày mai anh sẽ biết."
Vừa hay mấy hôm trước cô đi thành phố mua hai chai nước ngọt cola sản xuất trong nước, mua loại đồ uống này còn phải có phiếu chuyên dụng, một lần không thể mua nhiều hơn.
Trong nhà yên tĩnh lại, chỉ còn lại hai người bọn họ, Tô Mạch Mạch liền không kiêng nể gì mà nhìn chằm chằm Hạ Diễn. Đi gần nửa tháng, màu da của Trần Kiến Dũng đều đen đi mấy tông, Hạ Diễn nhìn vẫn gần giống như trước. Anh tuấn tú lạnh lùng, thể cách vạm vỡ, trên quần áo và mũ quân đội còn vương vài phần bụi đất trên sa mạc Gobi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Mạch Mạch túm lấy vạt áo anh, nhẹ nhàng phủi đi: "Không phải anh và anh ba nhà anh quan hệ không tốt sao, sao còn trao đổi tem với anh ấy? Dù sao anh cũng không có nhà, hà tất phải vội mua tivi."
Nghe chị hai Hạ Hàm nói, Hạ Diễn và anh ba Hạ Chiêu làm việc ở sân bay quân dụng của anh không hợp nhau, hai người từ nhỏ đã đ.á.n.h nhau. Lúc còn nhỏ hơn chút, mẹ anh là Bành lão sư luôn khuyên bảo anh phải nhẫn nhịn, đợi lớn tuổi hơn chút, Hạ Diễn liền mũi nhọn đối chọi rồi.
Hạ Diễn mặc cho cô mềm mại kéo kéo, cười nhạt mang vài phần áy náy: "Em ở nhà, mua là để cho em xem. Tối nay tôi khiêng bàn, cũng cảm thấy trước đó chuẩn bị vội vàng quá tồi tàn rồi, lại cho tôi thời gian đến cuối tháng, tôi sẽ bài trí trong nhà để em ở thoải mái hơn."
Tô Mạch Mạch trong lòng tính toán sổ sách, ngoài miệng lầm bầm: "Nhưng số tem đó để đến sau này nhất định rất có giá trị, phải nghĩ cách đòi lại hết mới được."
Dù sao sau này Liên Xô tan rã rồi, ba bộ tem này sẽ trở thành tem tuyệt bản, bất kể là giá trị sưu tầm hay giá bán, đó đều là rất đáng gờm.
Nhưng loại lời này tạm thời còn chưa thể nói ra.
Hạ Diễn nhìn dáng vẻ tính toán chi li này của cô, cảm thấy mới mẻ thú vị: "Lão ba từ nhỏ đến lớn đều có thù với tôi, đổi thì đổi rồi, lấy đâu ra mà đòi lại được nữa?"
Nhưng có một chuyện, Hạ Diễn ghi công cho lão ba một cái, nếu không phải Hạ Chiêu xúi giục ông cụ phái anh cả chị hai đến giục cưới, anh có thể đã bỏ lỡ Tô Mạch Mạch rồi. Bàn tay anh vòng qua sau vai vợ, theo bản năng muốn ôm lấy cô.
Tô Mạch Mạch móc móc cổ áo anh, sắc mặt ửng hồng: "Anh đừng quản, đợi lúc nghỉ phép đến nhà anh, em tự có cách đòi đồ lại."
Lại hỏi: "Tối nay về, khi nào đi?"
Hạ Diễn đáp: "Chủ nhật đều là nghỉ ngơi, thứ hai vật tư vận chuyển đến, kiểm kê xong sáng thứ ba xuất phát."
Thế mà lại có thể ở lại hai ngày ba đêm, còn tưởng sáng mai đã phải đi rồi! Tô Mạch Mạch vui vẻ nói: "Khá muộn rồi, anh mau đi tắm rửa đi."
Bản thân cô sau bữa tối đã tắm rửa rồi, không cần tắm. Hạ Diễn liền rót hai phích nước sôi, pha thêm một thùng lớn nước lạnh, xách vào nhà vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh cách vách, Mã Muội Hoa đang bôi kem trân châu lên mặt, dùng phương pháp Tiểu Tô dạy, trán, hai má, mũi, cằm, mí mắt, chỗ nào cũng chấm một chút, sau đó thoa đều.
Thoa xong, Mã Muội Hoa liền giấu kem trân châu vào trong tủ bát, bên ngoài dùng một bát lớn hạt hoa tiêu che lại. Một là Liêu Phó Diên bình thường không lục lọi nhà bếp, hai là ông ấy nhìn thấy hoa tiêu là đau đầu, chắc chắn sẽ không đi di chuyển cái bát đó.
Sau đó leo lên giường, nói với Liêu chính ủy: "Tiểu Hạ vừa về đã bắt đầu tắm rửa rồi, Tiểu Tô tối nay đi trên đường cứ mong ngóng mãi, người trẻ tuổi đúng là cuộc sống phong phú. Tôi đang nói chuyện với ông đấy, nhìn cái gì mà nhìn? Đừng có nhìn tôi như vậy!"