Thập Niên 80: Từ Hôn Cực Phẩm, Được Chồng Như Ý

Chương 162



Em gái tốt, người đẹp tâm hồn đẹp nha!

Vương Cần Phượng lập tức như tha hương gặp tri kỷ, từ trong vại vớt ra mười mấy miếng tặng cho Tô Mạch Mạch, nói lúc này mình tạm thời không thể rán, đưa cho Tô Mạch Mạch hai túi nước sốt và bột ớt sản xuất ở Tứ Xuyên, bảo cô về tự mình rán ăn.

Tô Mạch Mạch cảm kích nhận lấy, vốn định đưa tiền cho Vương Cần Phượng, lần sau còn muốn thường xuyên tìm cô ấy mua nữa.

Vương Cần Phượng sống c.h.ế.t không nhận, nói lần sau nhận tiền, lần này nhất định phải coi như tặng, Tô Mạch Mạch liền không từ chối nữa.

Làm Lục Thao bên cạnh nhìn buồn cười lại cay mũi, đỡ gọng kính cười gượng: Sao không ngờ tới Tiểu Tô sẽ thích loại thức ăn mùi thối này, một nữ thanh niên xem danh tác nước Nga, ăn miếng đậu phụ đen thối khí ngất trời, không dám nghĩ không dám nghĩ...

Tô Mạch Mạch thầm nghĩ: Đó là anh chưa được ăn thành phẩm rán ra, chỉ nghĩ thôi cô đã không nhịn được chảy nước miếng rồi!

Hầy, nghĩ đến Hạ Diễn ngửi đậu phụ thối đoán chừng cũng phản ứng y hệt, cô liền cảm thấy buồn cười. Kiểu gì cũng phải để đại lão đích thân nếm thử mùi vị mới được, nếu không không cho lên giường, sau này cũng không làm món ngon khác cho anh nữa.

Không khí phỏng vấn nhờ sự hoan nghênh của đậu phụ thối mà vô cùng hòa hợp, Vương Cần Phượng càng là hễ nói chuyện là thao thao bất tuyệt.

Tính cách sảng khoái của cô gái Tứ Xuyên chọc Tô Mạch Mạch cũng vui vẻ không thôi, phỏng vấn đang kết thúc, ngoài ngõ hẻm khu gia thuộc bỗng nhiên truyền đến tiếng cãi vã c.h.ử.i bới đanh đá.

"Mã Cần cô lại trộm trứng nhà tôi! Tôi đã nói sớm muộn gì cũng bắt được cô hiện nguyên hình, cái đồ thích trộm vặt, sao mà không biết xấu hổ thế, mấy quả trứng cũng lén lén lút lút? Thảo nào gà mái nhà tôi đẻ trứng càng đẻ càng ít, hóa ra đều bị cô thuận tay lấy đi!"

Trong một cái sân đối diện nhà Vương Cần Phượng, có hai quân tẩu đang c.h.ử.i nhau, một béo một gầy đứng chắn ngay trước chuồng gà.

Mã Cần bị mắng trộm trứng lập tức chỉ tay phản công: "Không biết xấu hổ là cô Liêu Quyên, đây rõ ràng là gà nhà tôi vừa đẻ, sao chạy vào ổ nhà cô rồi? Gà mái béo đẻ trứng tôi vất vả nuôi, cô nhìn xem mấy con trong ổ nhà cô kìa, đi hai bước là muốn đứt hơi, giống biết đẻ trứng sao? —

Mọi người nghe cho kỹ nhé, người trộm trứng là cô ta Liêu Quyên, tôi là qua lấy lại con gà mái của tôi vừa đẻ!"

"Đánh rắm! Trứng gà tôi đẻ, dựa vào đâu nói thành của cô? Mắt cô mọc trên cửa chuồng gà à? Cô nhìn thấy rồi? Cô nhìn chằm chằm m.ô.n.g gà đẻ ra trứng suốt quá trình à? Chậc chậc, da mặt dày hơn tường thành, không thèm nói cô! Suốt ngày chỉ nhìn chằm chằm mấy con gà mái lẳng lơ không đẻ trứng nhà mình, chỉ nuôi béo không đẻ trứng, càng lớn ngược lại càng giống gà trống rồi, mỗi ngày kêu xuân kêu rung trời! Có rảnh rỗi đó thì nuôi thêm hai con đi, hà tất chua ngoa ghen tị thành thế này!"

Liêu Quyên cũng không cam lòng rơi xuống thế hạ phong, vốn dĩ ra ngoài đổ thùng nước tiểu, con vừa ỉa đùn, thối, phải mau ch.óng đổ đi. Ai ngờ vừa ra, liếc thấy bên cạnh chuồng gà có thêm một đôi tay lén lén lút lút, sờ tới sờ lui, nhìn mà cô ta phát cáu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô ta xông qua xem, không còn mặt mũi nhìn nữa rồi, Mã Cần đang chổng m.ô.n.g nằm sấp đấy!

Đàn ông Mã Cần làm việc không biết nặng nhẹ, thiên hạ Mã Cần giọng không kìm được, thời khắc mấu chốt sẽ phát ra tiếng, vì chuyện này mà cô ta ở khu gia thuộc khá đỏ mặt. Liêu Quyên vậy mà cố ý dùng "gà kêu xuân" mắng người, chọc Mã Cần tức giận vung lên một tay áo: "Tôi phi cái đồ họ Liêu nhà cô! Cái đức hạnh trộm gà bắt ch.ó đó của cô tưởng tôi ngày đầu tiên thấy à? Gà nhà tôi hai hôm nay bụng rõ ràng có trứng, bây giờ xẹp xuống rồi, trứng không thấy đâu, ngược lại sờ thấy trong ổ gà nhà cô, cô để mọi người phân xử thử xem, có phải cái đồ đàn bà chanh chua trộm gà bắt ch.ó cô làm không!"

"Mẹ nó, cô mới là đồ đê tiện trộm gà bắt ch.ó, xem tôi không tát c.h.ế.t cô! Tát c.h.ế.t cô! Tát cho cô không còn sức mỗi tối gào gào kêu!"

"... Hôm nay vì sự trong sạch của Mã Cần tôi, trận này tôi cũng không nhịn nữa, xem tôi không xé nát cái miệng cô!"

"Đừng đ.á.n.h, đ.á.n.h thật rồi à?"

"Đừng mà, không phải chỉ mấy quả trứng, đến mức đó sao?" Gia thuộc vây xem càng ngày càng nhiều, có cá biệt ồn ào, có cá biệt khuyên can, còn có người mặc áo khoác từ xa chạy tới hóng hớt hiện trường, một mảnh ồn ào náo nhiệt.

Tô Mạch Mạch nghe mà hơi nhíu mày, phỏng vấn đều kết thúc rồi, vậy mà còn đụng phải livestream cãi nhau khu gia thuộc Lữ đoàn 6. Phải biết rằng, từ sau khi Lữ đoàn 11 thành lập Ủy ban gia thuộc, thông qua đọc sách học báo tối thứ sáu, nhảy điệu kiện mỹ cuối tuần, mọi người chung sống hòa thuận hơn nhiều, đã có ngày không thấy động tay động chân rồi. Nên kiến nghị kiến nghị Lữ đoàn 6, cũng thành lập một Ủy ban gia thuộc mới tốt.

Vương Cần Phượng buổi chiều vì phỏng vấn không đến xưởng đậu phụ, sân cô ấy ở và Mã Cần, Liêu Quyên ngay đối diện, liền giải thích một phen với Tô Mạch Mạch.

Hóa ra Mã Cần và Liêu Quyên này lúc đầu quan hệ cũng tạm được, sau đó từ lúc nào, đều bắt đầu nuôi gà rồi. Ban đầu hai nhà mỗi nhà mua năm con, ai ngờ sau khi nuôi lớn, Liêu Quyên bốn con đều là gà mái, một con gà trống, Mã Cần lại chỉ có hai con gà mái, ba con đều là gà trống.

Vừa hay bộ phận hậu cần bộ đội triển khai bình chọn quân tẩu biết giữ nhà, Liêu Quyên nhờ đó lấy được giấy khen, trong lời nói khó tránh khỏi dương dương đắc ý, khiến trong lòng Mã Cần có khúc mắc.

Hôm sau Mã Cần ngay lập tức lại đi mua ba con gà mái nửa lớn về, không bao lâu ngày nào cũng có trứng mới đẻ. Mà nhìn lại Liêu Quyên thì sao, tuy bốn con gà mái, lại chỉ biết ăn lương thực, không lớn thịt không đẻ trứng, thế là đến lượt Mã Cần dương dương đắc ý.

Có một lần theo chính lời Liêu Quyên nói, gà nhà cô ta bị mấy con gà trống lẳng lơ lông bóng mượt nhà Mã Cần dụ dỗ, có trứng đều chạy đến chuồng gà nhà Mã Cần đẻ.

Mộng Vân Thường

Liêu Quyên giận không chịu được, phải đi sờ trứng về hết, không ngờ bị Mã Cần bắt được ngay tại trận. Sau đó Mã Cần cứ luôn nghi ngờ trứng nhà mình bị Liêu Quyên trộm, Mã Cần động một chút là sờ sang bên Liêu Quyên đếm trứng, hai nhà vì chuyện này cãi nhau không ít, có một lần thậm chí kinh động đến đoàn chính ủy đến phá án.