Phan Kiến Bình chống nạnh, càng múa may cái xẻng xào rau vù vù: "Làm sao? Bây giờ chê bai tôi ăn vạ cái này cái kia rồi, tôi kiếm về mấy thứ đồ hộp mật ong t.h.u.ố.c bổ đó, mấy năm nay ông không ăn ít đâu nhỉ? Lúc ăn thì mồm miệng thơm phức, bây giờ tính sổ sau mùa thu à? Tưởng tôi vui vẻ mắng à, tôi còn không phải thấy ông vội đến mức đêm không ngủ được, nóng gan miệng đắng hôi rình, ái chà, hôi đến mức tôi cũng không muốn ngủ chung gối với ông! Tôi chính là nhìn thấy Tiểu Tô là vợ Hạ Diễn, là đứa con trai không được sủng ái nhất, tôi mới mượn cơ hội nói ra miệng, đổi lại mấy người khác như Trần Tuyết, Chu Thiến, tôi cũng đâu dám nói!"
Nói xong Cát Hoành càng cạn lời: "Bà mắt nào nhìn thấy Hạ Diễn không được sủng ái nhất rồi? Tình cảm Bành lão sư với Hạ Tổng chính ủy có tốt không? Kết hôn bao nhiêu năm nay nghe thấy ông bà ấy đỏ mặt bao giờ chưa? Đã là vợ chồng người ta tình cảm tốt, sinh ra con trai còn tinh nhuệ tài năng, có lý do gì không được ưa thích? Mỗi lần họp, các lãnh đạo nhắc đến Lữ đoàn 11, biểu dương ban cán bộ Đoàn 4 của Lữ đoàn 11, phản ứng của Hạ Tổng chính vụ đều là vui mừng, vậy chứng tỏ là coi trọng!"
"Còn có bảo mẫu Khương a di nhà ông ấy, mấy ngày nay mua rau ầm ầm về nấu cơm, thật không ưa thích hay là thết đãi? Là người đều có thể nhìn ra được. Tôi không quan tâm, chuyện này bà gây ra, ai gây ra người đó mau đi xin lỗi cho tôi!"
Buổi tối hai vợ chồng cãi nhau xong chia phòng ngủ, Cát Hoành ôm chăn ngủ sô pha, Phan Kiến Bình chột dạ ngủ trong phòng ngủ.
Sáng hôm sau, Phan Kiến Bình liền rình mò trên con đường nhỏ tất yếu đi đến nhà Tổng chính ủy quan sát. Quả nhiên, chín giờ Tiểu Tô và Hạ Diễn dắt Hạ Quân vui vẻ đi nhà trẻ, Bành lão sư cười vui vẻ tiễn ra cửa, dặn dò cái này dặn dò cái kia, đầy mặt đều là quan tâm yêu thương.
Mười giờ, Khương a di xách giỏ rau đi ra, sau đó từ cửa hàng cung tiêu mua về cá đông lạnh, thịt đông lạnh, vịt, rau dưa gì đó, chẳng phải chính là có rau có thịt khoản đãi ân c.ầ.n s.ao.
Phan Kiến Bình quan sát hai ngày, không nhịn được liền giả vờ tình cờ gặp trên nửa đường, chặn Khương a di lại hỏi: "Hây a, chị Khương à, gần đây thấy chị thường mua rau, đây là trong nhà gặp chuyện vui gì thế?"
Khương a di không biết Phan Kiến Bình khiêu khích vu khống Tiểu Tô, chỉ tưởng là hiểu lầm nhà bọn họ ăn uống lãng phí, vội vàng giải thích: "Bình thường không cần mua nhiều thế này đâu, đây không phải là, trong nhà thêm hai miệng ăn sao. Lão tư Hạ Diễn dẫn vợ Tiểu Tô về rồi, Bành lão sư nói Tiểu Tô người miền Nam, lần đầu tiên qua mùa đông ở miền Bắc, cô gái nhỏ gầy nhom, thêm chút thịt mới chịu được lạnh. Ở khu đóng quân công việc bận cũng không có thời gian nấu cơm, chỉ có chút thời gian ở nhà này, phải cho cô ấy ăn nhiều chút tẩm bổ cho tốt."
Coi trọng thế này cơ à...
Ái chà, Phan Kiến Bình ngẫm nghĩ tính sai rồi. Vốn dĩ trong lòng chứa lửa giận, vừa khéo nhìn thấy một Tiểu Tô da thịt non nớt muốn phát hỏa vài câu, không ngờ lại mắng con dâu quý báu của người ta.
Làm sao bây giờ chuyện này.
Phan Kiến Bình ngẫm nghĩ không được rồi, phải mau ch.óng xin lỗi mới được. Nhưng bà ta ở khu gia thuộc gần hai mươi năm, khi nào mở miệng xin lỗi người ta bao giờ?
Bà ta canh ở trên đường Tiểu Tô đưa đón con, chuẩn bị túm lấy lúc ít người nói ra miệng, kết quả hai ngày rồi đều không gặp Tô Mạch Mạch.
Tô Mạch Mạch dẫn Hạ Quân đi về hướng khác rồi, Phan Kiến Bình cũng không tiện đi đến cổng nhà trẻ chặn đường, cổng nhà trẻ kia toàn là quân tẩu và bác gái, vừa xin lỗi là tất cả đều biết rồi, bà ta sau này còn làm người nữa không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộng Vân Thường
Phan Kiến Bình nghĩ tới nghĩ lui, đành phải xách một giỏ trứng gà tươi, ngoài ra xách thêm hai chai rượu, đích thân đến gõ cửa nhà Tổng chính ủy.
Khương a di ra mở cửa, nhìn thấy lại là Phan Kiến Bình, còn buồn bực không thôi, gần đây cái chị Phan này sao cứ gặp hoài thế nhỉ?
Khương a di nhìn trứng gà và rượu trong tay Phan Kiến Bình, tính cảnh giác lập tức nâng cao, hỏi bà ta: "Chị Phan, chị đến có việc gì thế? Chính ủy chúng tôi không có nhà."
Tưởng là đi cửa sau.
Phan Kiến Bình vội vàng nói: "Tôi đến tìm Tiểu Tô xin lỗi, đây không phải là, mấy hôm trước nhất thời xúc động nói vài lời nặng nề, sau đó ngẫm lại thực sự tự trách không thôi, đặc biệt đích thân tới cửa xin lỗi cô ấy, bồi thường cái sai ấy mà."
Khương a di nghe cứ như chuyện nghìn lẻ một đêm, tuy bà tính tình yên tĩnh, bình thường không tham gia bát quái khu gia thuộc, nhưng cũng từng nghe nói con người Phan Kiến Bình. Đó là mắng người ta đến đào mồ cuốc mả, bản thân còn phải nằm lăn ra sàn nhà trước, nói bị đối phương chọc tức đến n.g.ự.c không thở nổi, hen suyễn rồi ngất xỉu rồi xóc hông, rốt cuộc là "lời nặng nề" nghiêm trọng đến mức nào, có thể phá lệ ép bà ta chủ động tới cửa xin lỗi?
Khương a di bản năng không vui, trong nhà từ khi Tiểu Tô đến, không biết náo nhiệt hơn bao nhiêu, ngay cả bầu không khí chung sống nghiêm túc giữa Bành lão sư và Tổng chính ủy cũng dịu đi rồi. Ai nỡ đối xử không tốt với Tiểu Tô chứ, vậy mà còn có người bên ngoài buông lời ác độc, hừ. Khương a di liền không cho người vào, quay người hỏi Tiểu Tô làm thế nào?
Tô Mạch Mạch đang ngồi trên sô pha phòng khách, cùng Hạ Quân vẽ tranh đây. Hạ Quân vẽ tranh có năng khiếu, miêu tả màu sắc và đường nét, vô cùng có cá tính và phong cách độc đáo, khiến Tô Mạch Mạch kinh ngạc không thôi, bình thường rảnh rỗi liền khuyến khích cậu bé tùy ý vẽ.
Điểm này Bành lão sư cũng cảm thấy bất ngờ, bà trước đó vì sự tiếc nuối của bản thân về phương diện âm nhạc, còn muốn bồi dưỡng thanh nhạc và cảm thụ âm nhạc cho Hạ Quân. Hạ Quân không quá phối hợp, Bành lão sư chỉ tưởng cậu bé tính tình thẹn thùng, không ngờ hóa ra thích vẽ tranh. May quá may quá, Tiểu Tô kịp thời phát hiện ra rồi.
Tô Mạch Mạch đã nghe thấy tiếng lầm bầm lải nhải của Phan Kiến Bình rồi, cố ý ngẩng đầu hỏi: "Khương a di, người đến bên ngoài là ai vậy?"
Khương a di liền hạ thấp giọng nói, Phan Kiến Bình xách quà tới cửa xin lỗi rồi.
Hừ, Tô Mạch Mạch chỉ muốn cười lạnh, cô đây còn chưa nhận đồ của người khác đâu, đã bị Phan Kiến Bình vu khống thành thế kia, kết quả bản thân Phan Kiến Bình thì hay rồi, thành người đầu tiên tặng quà.