Tuy rằng Diệp Ninh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng mà nghe Mục Văn Hạo nói ra, cô vẫn cảm thấy có chút khó thở.
Không ngờ anh ta lại muốn dùng cách này để buộc cô đi vào khuôn khổ sao?!
Trừ khi cô chết!
TBC
Mục Văn Hạo không chút hoang mang tháo cà vạt, cởi áo khoác ra.
Diệp Ninh thật sự luống cuống.
Hiện tại cô thậm chí còn không có bất cứ cơ hội phản kháng nào.
“Mục Văn Hạo, anh luôn mồm nói yêu tôi, nếu anh thật sự yêu tôi thì sẽ không cưỡng ép tôi!”
Trong giọng nói của cô mang theo một chút run rẩy.
Mục Văn Hạo lại thật sự dừng lại, ánh mắt sáng rực nhìn cô: “Nếu tôi không yêu em thì đã không chờ đến bây giờ. Tôi hoàn toàn có thể chiếm hữu em trong lúc em hôn mê, nhưng tôi lại không làm như thế.”
Anh muốn làm cô tỉnh táo mà đắm chìm trong đó.
Tỉnh táo mà trở thành người phụ nữ của anh ta!
Diệp Ninh cảm nhận được lực áp bách đến từ người đàn ông này, nhưng cô không thể cứ thế mà bỏ cuộc được.
“Tôi đói bụng! Đúng, tôi đói! Anh muốn làm cái gì, ít nhất cũng phải làm tôi ăn no bụng trước đã!”
Mục Văn Hạo biết đây chỉ là cái cớ để kéo dài thời gian của cô mà thôi, nhưng mà anh ta vẫn rất sẵn lòng phối hợp cô ta.
Bởi vì chỉ có như thế, cô mới biết được anh ta thật sự để ý cô.
“Được, vậy chúng ta ăn cơm trước.”
Anh ta đồng ý vô cùng dứt khoát, sau đó cuối cùng cũng đứng dậy rời khỏi giường.
Diệp Ninh nhìn thấy anh ta ra khỏi phòng, lập tức mất sạch sức lực.
Vài giây sau, cô lại thử đứng dậy lần nữa.
Hình như cô đã hơi khôi phục một chút sức lực, nhưng cũng không đủ sức làm cô bỏ chạy.
Lần này Mục Văn Hạo rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn sàng, bỏ thuốc cô, làm cô muốn bỏ chạy cũng chạy không được.
Trong phòng không có đồng hồ, mà túi xách, đồng hồ và mấy thứ khác của cô không biết đã bị quăng ở nơi nào rồi.
Mục Văn Hạo muốn làm cô không có khái niệm thời gian đúng không?
Cô thử vài lần nhưng không thành công, đổ mồ hôi đầm đìa.
Như vậy thì thật sự không được, trốn không thoát, ít nhất cũng phải tìm được đồ đạc phòng thân.
Ngay lúc Diệp Ninh cố gắng nghĩ cách thì Mục Văn Hạo đã bưng đĩa đồ ăn quay về.
Nhanh đến mức Diệp Ninh cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Nào, tôi đút em ăn.”
“Không cần. Tôi tự ăn được!” Thái độ của Diệp Ninh vô cùng gắt gỏng từ chối.
Mục Văn Hạo giống như không nghe thấy lời cô nói, chỉ lo tự gắp đồ ăn đưa đến bên miệng của cô.
Diệp Ninh vãn cứ không nhúc nhích.
Mục Văn Hạo không sốt ruột cũng không tức giận: “Nếu em không muốn ăn thì chúng ta có thể tiếp tục chuyện lúc nãy.”
Diệp Ninh siết chặt nắm tay, không đợi anh ta nói xong đã ngoan ngoãn mở miệng ra.
“Ha hả.” Mục Văn Hạo sung sướng bật cười thành tiếng.
Diệp Ninh nhai nuốt cực kỳ chậm rãi, một miếng thức ăn phải nhai ít nhất một hai phút.
Mục Văn Hạo hoàn toàn không lộ ra bất cứ vẻ sốt ruột gì, ngược lại còn ra vẻ vô cùng hưởng thụ.
Cứ như vậy, nửa tiếng đồng hồ trôi qua, toàn bộ đồ ăn trong đĩa đều vào bụng của Diệp Ninh.
“Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ phát hiện ra em ăn uống khỏe như thế.” Mục Văn Hạo chủ động trêu chọc.
Giống như hiện tại hai người bọn họ đã là người yêu vô cùng thân thiết vậy.
Diệp Ninh đã no đến khó chịu, chẳng qua chỉ là vì muốn kéo dài thời gian mà thôi.
Mục Văn Hạo buông đĩa thức ăn xuống, ánh mắt u ám lại nhìn về phía cô.
“Tôi còn muốn ăn trái cây!” Diệp Ninh đành phải tìm cớ khác.
Mục Văn Hạo cũng không đồng ý ngay, mà lại nhìn chằm chằm vào cô vài giây.
Tuy rằng mặt ngoài Diệp Ninh vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng trên thực tế trong lòng đã hoảng loạn muốn c.h.ế.t rồi.