Nhưng mà cô ấy càng biết rõ rằng Diệp Ninh chắc chắn sẽ không tiếp nhận Mục Văn Hạo, cho nên cô ấy cũng không tính là xen vào tình cảm của bạn thân.
“Em... sẽ cố gắng làm anh quên cô ấy, yêu em.”
Giọng của cô ấy phát run, cô ấy cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình.
Mục Văn Hạo cảm thấy như anh ta vừa mới nghe xong chuyện buồn cười gì đó, nhưng mà lại khôn khéo mà không biểu hiện ra ngoài.
“Được thôi. Nếu cô có lòng tin như thế thì có thể thử một lần.
Hơi thở của Trịnh Thư Vân hơi gián đoạn, con ngươi đang phản chiếu gương mặt của Mục Văn Hạo kịch liệt co rút lại.
Cô ấy không ngờ rằng anh ta lại dễ dàng chấp nhận sự theo đuổi của cô ấy đến thế.
Lúc này tuy rằng Mục Văn Hạo vẫn còn mang theo dáng vẻ lười biếng, nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc, không giống như đang nói đùa.
Trịnh Thư Vân cố gắng kìm nén tâm trạng kích động nói: “Em sẽ dùng cách của em để theo đuổi anh, nhưng mà trong quá trình này, em sẽ không phát sinh bất cứ quan hệ gì với anh.”
Cô ấy thích Mục Văn Hạo, nhưng cũng sẽ không vì thế mà đánh mất lý trí và điểm giới hạn của bản thân.
Những lời này cô ấy đang nói cho Mục Văn Hạo, đồng thời cũng đang tự nhắc nhở chính mình.
Mục Văn Hạo không quá để ý nhún vai, dù sao thì hiện tại anh ta cũng chẳng có tí hứng thú gì với mấy người phụ nữ khác.
Có lẽ cho dù cô ấy có cởi sạch đứng trước mặt anh ta thì anh ta cũng không chạm vào cô ấy.
Trịnh Thư Vân không ngờ mình lại tỏ tình thuận lợi như thế, nhưng mà tiếp theo đó cô ấy thật sự xấu hổ đến mức không dám tiếp tục đối diện với anh ta.