Thể Diện Phu Thê

Chương 4



Nhưng trước mặt người khác, bọn ta vẫn là đôi phu thê phong nhã, cho nhau đủ thể diện nhất.

 

Chỉ có hôm nay, Thẩm gia hắn đắc thế, Vân gia ta sa sút, hắn liền không muốn giả vờ nữa.

 

Khi A Uyên bị ngựa d/ẫm g/ãy chân, quản gia đã sai người đi mời hắn. Nhưng hắn lấy cớ có việc bận, chần chừ không chịu về nhà.

 

Ngay cả một phong thư gửi cho thái y, hắn cũng không muốn tốn công sức.

 

Cho đến nửa canh giờ trước, ta đã thả lão ma ma thân cận của Ninh Nhược Tuyết ra ngoài.

 

Thẩm Niệm An chỉ gặp nàng ta một lần, liền nóng nảy dẫm trên gió tuyết, cưỡi ngựa về nhà.

 

"Mau giao mẹ con họ ra cho ta! Dưới chân Thiên t.ử, ngươi lại dám coi thường pháp luật mà dùng hình riêng, ngươi có biết sẽ gây ra họa lớn cỡ nào cho Hầu phủ không.

 

Vân Hành, dù không nghĩ cho bản thân, ngươi cũng nên nghĩ cho con trai ngươi. Đ/iên rồ như thế này, không ai cứu nổi ngươi đâu."

 

Mặt hắn đầy sương gió, vẻ tức giận đến tột cùng. Nhưng từ đầu đến cuối, hắn không hề hỏi thăm A Uyên.

 

Hắn không hỏi, ta lại cứ muốn nói.

 

"Ngươi làm cha, không phải nên hỏi thăm con trai mình trước sao? Nó bị vó ngựa d/ẫm g/ãy xương chân, khi thái y r/ạch da thịt nối x/ương, đau đến bất tỉnh năm lần. Thế nhưng lúc đó, cái người được gọi là cha này của nó lại không có ở đây."

 

Hắn đang làm gì ư?

 

Cùng Thái phó thưởng tuyết uống trà, cầu xin ông ta nhận đứa con ngoại thất của hắn làm đệ t.ử thân truyền.

 

Cầu tiền đồ và phú quý cho đứa con mà hắn thật sự yêu thương.

 

Thẩm Niệm An theo bản năng xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, đó là thói quen mỗi khi hắn chột dạ.

 

"Ta đã sớm nói với nàng, A Uyên không phải là đứa có tố chất học võ, nàng cứ bắt nó cưỡi ngựa b.ắ.n cung đ.á.n.h mã cầu. Giờ hỏng chân rồi, lại oán trách ai?

 

Ta còn chưa trách nàng hủy hoại nền móng của Thẩm gia, nàng lại có gan trách ta không vây quanh sau lưng lũ đàn bà trẻ con bọn nàng!"

 

Đối diện với đôi mắt bình tĩnh gần như băng giá của ta, hắn quay đầu đi: "Sự việc đã đến nước này, Hầu phủ ta không có lý do gì để dùng một đứa trẻ tàn tật làm Thế t.ử. Nàng lại bị thương thân thể khó có thể m.a.n.g t.h.a.i nữa..."

 

Hân nói một cách lý lẽ như vậy, là chắc chắn A Uyên của ta đã hỏng chân triệt để rồi.

 

Vì sao lại chắc chắn như vậy?

 

Chính là vì hắn cố ý kéo dài thời gian, chần chừ không chịu mời thái y, cắt đứt cơ hội được cứu chữa của A Uyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trái tim của hắn, thật sự nên được moi ra mà xem là màu gì.

 

Thấy ta vẫn không đáp lại, hắn tưởng rằng ta đang âm thầm suy nghĩ về khả năng trong lời nói của hắn, liền thở phào một hơi:

 

"Chắc hẳn mẹ cũng đã nói với nàng rồi, bản Hầu còn có một đứa con khác, lưu lạc bên ngoài nhiều năm, chịu đủ khổ cực. Không bằng đón nó về phủ, nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của nàng như một Thế t.ử tương lai. Vừa có thể giữ thể diện cho Hầu phủ, A Uyên cũng có người chiếu cố và nương tựa."

 

Hắn thở dài, giả vờ đau buồn nói: "Ta làm cha, có thể mưu tính cho A Uyên cũng chỉ đến vậy thôi."

 

7

 

Sự lạnh lẽo lan tỏa trên môi ta, ta mới nhàn nhạt nói:

 

"Chẳng lẽ Hầu gia không nghĩ đến việc đòi lại công bằng cho A Uyên sao?

 

Làm gì có chuyện đ.á.n.h mã cầu lại vung gậy vào đầu người, chẳng qua là ghen tị vì con trai ta có đức có tài mà tám con ngựa cũng không đuổi kịp. 

 

Con trai chịu uất ức như vậy, người làm cha như ngươi lại sao có thể làm rùa rụt cổ mà ngồi yên không quan tâm, không chỉ phải trách, còn phải..."

 

Ta hung hăng nhìn về phía hắn: "M/áu đền m/áu!"

 

Thẩm Niệm An nghe vậy kinh ngạc, sau đó bực bội co mình lại trên chiếc ghế thái sư:

 

"Sai sót vô ý của trẻ con, nàng lại bắt một người lớn như ta đi tính toán, còn ra thể thống gì. Hơn nữa, chuyện ngoài ý muốn nàng bảo ta tính toán thế nào? Đ/ánh g/ãy chân người khác hay sao?

 

Cùng lắm, sau này không cùng bọn nó chơi đùa nữa là được. Dù sao A Uyên cũng không có thiên phú cưỡi ngựa b.ắ.n cung, vừa khéo tĩnh tâm lại luyện chữ. Học viện Bạch Lộc đang nhận con cháu nhà huân quý vào học, đợi A Uyên khỏe hơn chút, hãy đưa nó đến đó."

 

Con ngoại thất của hắn dưới sự chu toàn của hắn, sẽ được Thái phó nhận làm đệ t.ử thân truyền.

 

Con trai ta chỉ xứng lăn lộn trong học viện Bạch Lộc cùng với đám công t.ử bột.

 

Từ lúc nào mẹ con bọn ta lại trở thành đá lót đường và vật trang trí cho người khác rồi.

 

Ta chỉ là thu lại sự sắc sảo, làm một vị phu nhân đoan trang, sao bọn họ lại nghĩ ta ngay cả đầu óc cũng vứt đi rồi.

 

Ta đặt cây trâm mạ lông chim của Ninh Nhược Tuyết lên bên cạnh tay của Thẩm Niệm An.

 

Cúi người xuống, ta nhìn thẳng vào đôi mắt run rẩy của hắn mà hỏi lần cuối: "Nói như vậy, Hầu gia không định tính toán nữa?"

 

Đồng t.ử hắn co lại, đột nhiên trở nên nóng nảy: "Ta đường đường là một vị Hầu gia, lại đi tính toán hơn thua với một đứa trẻ, nàng không sợ mất mặt, ta còn sợ làm nhục môn phong nhà ta. Nếu nàng còn gây sự, đừng trách ta không khách sáo với nàng."

 

"Nhưng nếu ta cứ cố chấp tính toán thì sao?"