Thê Du

Chương 1: 1



1

 

Hứa Triều Cẩn không nhận được câu trả lời của Tần Dực.

 

Nàng ta nâng cao giọng, dứt khoát nói:

 

“Tần Dực, ta không thích chàng nữa. Từ nay về sau, đường ai nấy đi.”

 

Bởi vì câu nói ấy của nàng ta, những dòng đạn mạc trên không trung lập tức trở nên hưng phấn thấy rõ:

 

“Cuối cùng cô cũng biết đứng lên rồi đấy. Trước đây xem mà tức c.h.ế.t được.”

 

“Tần Dực chắc chắn sẽ nhận ra cô khác trước, rồi hắn sẽ không quen, không nhịn được mà chú ý đến cô.”

 

“Cô chỉ cần thân thiết hơn một chút với thanh mai trúc mã của mình, Tần Dực sẽ ghen ngay.”

 

Tần Dực khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn Hứa Triều Cẩn vẫn lạnh nhạt như thường lệ.

 

Hắn hơi gật đầu, hờ hững đáp:

 

“Không tiễn.”

 

Vành mắt Hứa Triều Cẩn lập tức đỏ lên.

 

Những dòng đạn mạc vội vàng đổi hướng:

 

“Đừng khóc! Cố nhịn đi!”

 

“Đừng để hắn nhìn ra cô vẫn còn nhớ mãi không quên hắn, nếu không hắn chỉ nghĩ cô đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t, càng xem thường cô hơn thôi.”

 

“Đại tiểu thư đừng vội, tên này đúng là đồ thích làm màu. Cô có đẩy hắn cho người khác, trong lòng hắn có để ý cũng sẽ không biểu hiện ra đâu.”

 

Hứa Triều Cẩn mím c.h.ặ.t môi, trong mắt nàng ta hiện lên vài phần hả hê, rồi xoay người bỏ đi.

 

Nàng ta đã đi rồi, nhưng những dòng đạn mạc kia vẫn chưa biến mất.

 

“Thế này chẳng phải tạo cơ hội cho nữ phụ trà xanh rồi sao?”

 

“Nàng ta chắc chắn sẽ nhân cơ hội này bám lấy thế t.ử, rồi nói xấu đại tiểu thư.”

 

“Đại tiểu thư là người thẳng thắn, nghĩ gì làm nấy, không nhiều tâm cơ bằng nữ phụ.”

 

“Nữ phụ đã có hôn ước rồi mà còn không chịu an phận. Tần Dực bị mù à mà thích nàng ta? Không nhìn ra nữ phụ vốn chẳng thích hắn sao?”

 

Lạy trời, thì ra chúng biết ta đã có hôn ước.

 

Nếu ta thích Tần Dực mới thật sự là có vấn đề.

 

Ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, cố gắng hóa giải bầu không khí cứng ngắc trước mắt:

 

“Tỷ tỷ trước khi ra ngoài đã uống rượu, nói vài lời trong lúc say. Mong thế t.ử đừng để trong lòng.”

 

Tần Dực hơi nheo mắt, thần sắc không vui, nhưng giọng điệu khi nói với ta vẫn còn xem như khách khí:

 

“Lệnh tỷ cũng nên biết kiềm chế hành vi của mình. Nếu không sớm muộn cũng gây ra họa lớn.”

 

Ta cũng nghĩ như vậy.

 

Nếu những lời hôm nay truyền ra ngoài...

 

Hai nữ nhi Hứa gia đều dây dưa không rõ với Tần thế t.ử, thanh danh của ta sẽ bị hủy hoại, mà Hứa gia cũng sẽ trở thành trò cười.

 

Không biết Hứa Triều Cẩn đã dò la được hành tung của Tần Dực từ đâu, lại có thể chặn được người ở hội đèn.

 

May mà nơi này khá hẻo lánh, không có ai khác chú ý.

 

Ta thi lễ với Tần Dực:

 

“Đa tạ thế t.ử chỉ điểm. Ta sẽ không quấy rầy thế t.ử thưởng cảnh nữa.”

 

Hắn không đáp.

 

Ta thức thời xoay người rời đi, nào ngờ bất ngờ đ.â.m phải một người.

 

Ngẩng đầu nhìn lên, Hứa Lãng đang tức giận liếc ta một cái. 

 

Sau khi gật đầu chào Tần Dực, huynh ấy liền kéo ta đi.

 

Ta nhìn thấy những dòng đạn mạc trên không trung viết:

 

“Đại tiểu thư không muốn nữ phụ ở riêng với nam chính, nên cố ý ngầm báo cho ca ca biết nữ phụ đang ở đây. Vừa không khiến người khác nghi ngờ quyết tâm của mình, vừa ngăn cản nữ phụ phát triển tình cảm với nam chính.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ta thật sự phục cái đầu lanh lợi này của đại tiểu thư.”

 

2

 

Sắc mặt Hứa Lãng đen như đáy nồi, hạ thấp giọng quở trách ta:

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha 

“Tỷ tỷ của muội hồ đồ thì thôi đi, muội không biết ngăn lại, còn hùa theo nàng ấy làm loạn?”

 

“Nếu để người khác nhìn thấy muội ở riêng với Tần thế t.ử, người ta sẽ nhìn muội thế nào, nhìn Hứa gia chúng ta thế nào?”

 

Bước chân huynh ấy rất lớn, ta phải chạy bước nhỏ mới theo kịp.

 

“Hay là muội thật sự muốn trèo cao, bám lấy cành cao của Vương phủ?”

 

Huynh ấy dừng lại, nghiêm túc cảnh cáo:

 

“Hôn sự của muội và Thính Vi đã là chuyện chắc như đinh đóng cột. Nếu muội còn gây thêm chuyện, đừng trách ta không nể tình huynh muội.”

 

Ta cố nhịn xúc động muốn cười lạnh, cụp mắt đáp nhỏ:

 

“Lần này là tỷ tỷ kéo muội đến trước mặt Tần thế t.ử, rồi lại bỏ mặc muội mà chạy mất.”

 

Huynh ấy nhíu mày:

 

“Triều Cẩn thích Tần thế t.ử đến thế, sao có thể kéo muội đến trước mặt thế t.ử được?”

 

Ta không giấu nổi sự chua xót:

 

“Tỷ tỷ để lại một câu rằng muội và thế t.ử mới là một đôi trời sinh rồi quay người rời đi. Nếu a huynh không tin muội, chi bằng đích thân đi hỏi thế t.ử xem, muội ở lại trước mặt thế t.ử là để giải thích rõ ràng hay là cố ý bám víu hắn.”

 

Ánh mắt dò xét của Hứa Lãng dừng trên người ta.

 

Ta thản nhiên nhìn thẳng vào huynh ấy.

 

Những dòng đạn mạc trên không trung cuồn cuộn lướt qua:

 

“Nữ phụ lần này là đang gánh nồi thay đại tiểu thư đấy nhỉ, có hơi đáng thương.”

 

“Đừng thương hại nàng ta, đây đều là thủ đoạn trà xanh của nàng ta thôi.”

 

“Chuyện xấu đến rồi ấy mà. Ai bảo trước kia nữ phụ cứ giở thủ đoạn hại nữ chính, giờ nàng ta nói thật cũng chẳng ai tin nữa.”

 

Hứa Lãng rất lâu không nói gì.

 

Ta xoay người định đi, cánh tay lại bị huynh ấy giữ c.h.ặ.t.

 

“Muội đi đâu?”

 

Ta quay đầu, giọng hơi nghẹn lại:

 

“Muội biết dù muội nói gì a huynh cũng không tin. Nhưng lần này muội là vì Hứa gia. Tỷ tỷ để lại câu nói mập mờ như vậy sẽ khiến Hứa gia bị người ta bàn tán.”

 

“A huynh không tin muội, muội chỉ có thể đi tìm thế t.ử, cầu hắn chứng minh sự trong sạch cho muội.”

 

Giọng điệu của huynh ấy hơi dịu xuống, huynh ấy kéo ta trở lại:

 

“Ta đâu nói là không tin muội. Triều Cẩn đúng là có phần bốc đồng...”

 

“Thôi được, chuyện này ta coi như chưa từng xảy ra. Muội không được nhắc lại với bất kỳ ai, kể cả phụ mẫu, hiểu chưa?”

 

Ta cúi đầu không nhúc nhích, tủi thân nói:

 

“Vậy a huynh phải xin lỗi muội.”

 

Hứa Lãng nghẹn lời, đưa tay bóp bóp giữa hai hàng lông mày:

 

“Được rồi, được rồi, ta xin lỗi muội. Là ta trách lầm muội.”

 

Ta lau nước mắt, giọng điệu dịu đi:

 

“Vâng, muội tha thứ cho a huynh rồi.”

 

Huynh ấy khựng lại.

 

Ta kéo tay áo huynh ấy, mỉm cười:

 

“Vậy tiếp theo, a huynh có thể đi dạo hội đèn cùng muội không?”

 

Trong giọng nói của ta mang theo vài phần hoài niệm: