Ta nhìn về phía hắn.
Tần Dực tùy ý nói: “Mẫu thân bảo ta tới tiễn nàng.”
Hắn phất tay, đám hạ nhân lập tức lui xuống.
Ta đi bên cạnh hắn.
Những dòng đạn mạc lập tức hiện lên:
“Ôi chao ôi chao, mẫu thân bảo ta tới tiễn nàng.”
“Không biết là ai vừa rồi đi nhanh như gió tới đây, tiểu tư chạy theo còn không kịp.”
“Đồ giả vờ.”
Ta kinh ngạc nhìn Tần Dực, chỉ thấy hắn mở quạt ra phe phẩy, vành tai lộ ngoài mái tóc hơi hơi đỏ lên.
Chẳng lẽ hắn thật sự thích ta?
18
Ta không hoàn toàn tin lời những dòng đạn mạc.
Dù sao chúng còn cãi nhau xem rốt cuộc ta có thật sự cải tà quy chính hay không.
Điều đó cho thấy lời chúng nói cũng chưa chắc chính xác.
Ta cẩn thận hồi tưởng lại những lần tiếp xúc giữa mình và Tần Dực.
Ngoài chuyện Hứa Triều Cẩn bỏ t.h.u.ố.c hắn, còn ta từng đắp chăn cho Tần Dực ra.
Hình như cũng chẳng có giao lưu gì đặc biệt.
Chẳng lẽ… ánh mắt của hắn và mẫu thân hắn giống nhau?
Bất kể thế nào, có thích ta hay không, vẫn phải thử một lần.
Ta khẽ gọi hắn: “Thế t.ử.”
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn ta: “Ừm?”
Ta có chút ngượng ngùng:
“Gần đây thời tiết đẹp, không biết thế t.ử có hứng thú đi du hồ không?”
Tần Dực khựng lại:
“Hứa nhị tiểu thư đây là đang hẹn ta ra ngoài sao?”
Ta thẹn thùng gật đầu.
Khóe môi hắn hơi cong lên.
Ta nói: “Tỷ tỷ gần đây bị bệnh, ở trong phòng buồn bực khó chịu. Nếu có thể cùng thế t.ử du hồ, nhất định tâm trạng sẽ vui vẻ hơn nhiều.”
Nụ cười trên mặt Tần Dực lập tức biến mất, hắn không biểu cảm nhìn về phía trước.
Những dòng đạn mạc lập tức náo nhiệt:
“Muội muội đúng là dám nói thật đấy. Vì tỷ tỷ được vui vẻ, mời thế t.ử làm bạn cũng không sao.”
“Đại tiểu thư đã cảm hóa thành công tiểu trà xanh thành một tỷ khống trung thành.”
“Tần Dực vừa rồi có phải trợn trắng mắt không?”
Những dòng đạn mạc huyên náo vô cùng.
Ta lén quan sát sắc mặt hắn.
Hắn đồng ý cũng được, Hứa Triều Cẩn sẽ vì ta thành công hẹn được Tần Dực mà khó chịu.
Không đồng ý cũng được, Hứa Triều Cẩn sẽ biết từ những dòng đạn mạc rằng ta một lòng một dạ nghĩ cho nàng ta.
Tần Dực im lặng đưa ta tới tận cổng, đứng nhìn ta lên xe ngựa.
Ngay lúc ta sắp bước vào trong xe, hắn lên tiếng:
“Ngày mai ở hồ Vọng Xuân, ta muốn nhìn thấy nàng cũng ở đó.”
19
Ta trở về nhà báo tin tốt cho Hứa Triều Cẩn, nhưng nàng ta lại chẳng hề vui vẻ, ngược lại sắc mặt cứng đờ, hỏi ta:
“Muội hẹn thế t.ử, hắn liền ra ngoài thật sao?”
Ta gật đầu:
“Đúng vậy. Muội còn đặc biệt nói muốn hắn gặp tỷ tỷ nữa đấy.”
Nàng ta siết c.h.ặ.t chén trà trong tay, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Ta rót thêm trà cho nàng ta:
“Tỷ tỷ vui quá rồi sao?”
“Vậy tỷ mau chuẩn bị y phục cho buổi du hồ ngày mai đi, muội về trước đây.”
Ta bước đi nhẹ nhàng vui vẻ, mới đi chưa xa đã nghe thấy tiếng chén trà vỡ vụn.
Những dòng đạn mạc hoàn toàn không hay biết gì, lại nhiệt tình thông báo phản ứng thật sự của Hứa Triều Cẩn cho ta:
“Thương đại tiểu thư quá... Nàng ấy chưa từng hẹn được Tần Dực ra ngoài lấy một lần.”
“Đừng tức nữa, cũng đừng khóc nữa. Ngày mai còn phải gặp người ta.”
“Muội muội đây là có ý tốt nhưng làm hỏng việc sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bất kể mục đích của ta là gì.
Hứa Triều Cẩn chắc chắn không nỡ bỏ lỡ cơ hội gặp Tần Dực.
Nàng ta đã đi.
Ta đoán chắc Thẩm Thính Vi cũng sẽ đi theo.
Ta đang mải suy nghĩ thì phát hiện Hứa Lãng đang đứng bên cạnh viện.
Huynh ấy vẫn có chút không tự nhiên, cố ý mềm giọng:
“Muội về kinh cũng lâu rồi. Ngày mai ta dẫn muội đi mua thêm quần áo trang sức, thế nào?”
Ta lắc đầu:
“Không cần đâu, huynh trưởng. Ngày mai muội phải ra ngoài chơi với tỷ tỷ.”
Nói xong liền đi vào phòng, đóng cửa lại, để Hứa Lãng đứng ngoài cửa.
20
Ta ngủ một giấc vô cùng ngon.
Tinh thần phấn chấn, tràn đầy mong đợi những chuyện sẽ xảy ra hôm nay.
Hôm nay Hứa Triều Cẩn ăn mặc rất giản dị, trên gương mặt tiều tụy vừa khỏi bệnh phủ một lớp phấn mỏng.
Quả nhiên Thẩm Thính Vi cũng tới, hắn đau lòng nhìn Hứa Triều Cẩn, thấp giọng hỏi:
“Muội thật sự khỏe rồi sao?”
Hứa Triều Cẩn khẽ gật đầu với hắn.
Ta đi tới chỗ họ.
Hứa Triều Cẩn nói:
“Chúng ta là hai cô nương, nếu đơn độc du hồ cùng thế t.ử, truyền ra ngoài sẽ không hay. Vì thế ta gọi Thính Vi tới làm bạn, Thê Du không để ý chứ?”
Ta cười đáp:
“Đương nhiên muội không để ý. Tỷ tỷ làm thế nào cũng được.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Thẩm Thính Vi đối với ta tốt hơn trước rất nhiều, khẽ gật đầu thay lời chào hỏi.
Ta thân mật ôm lấy cánh tay Hứa Triều Cẩn, cùng nàng ta lên xe ngựa.
Bên hồ đã có một chiếc thuyền neo sẵn.
Tần Dực đã tới từ trước, đang chờ bên hồ.
Một thân y phục trắng điểm vàng càng tôn lên vẻ tuấn tú xuất chúng của hắn.
Hứa Triều Cẩn nhìn hắn, nhất thời thất thần.
Thẩm Thính Vi cũng nhìn Hứa Triều Cẩn đến ngẩn người.
Tần Dực thì nhìn về phía ta, đôi mày hơi chau lại, trông không được vui vẻ cho lắm.
Ta lại kéo tay Hứa Triều Cẩn, nhỏ giọng nói:
“Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi. Thế t.ử ở kia kìa. Có phải hắn đang nhìn tỷ không?”
Ánh mắt Hứa Triều Cẩn khẽ d.a.o động, nhưng nàng ta không đáp lời.
Kết hợp với bộ trang phục thanh nhã hôm nay, nàng ta càng có vẻ lạnh lùng và xa cách.
Những dòng đạn mạc cảm thán:
“Trời đất ơi, đây là loại Tu La tràng bốn góc gì vậy? Thế mà còn tạo thành một vòng khép kín hoàn chỉnh.”
“Trái tim của Triều Cẩn lại sắp đau rồi. Thê Du không biết Tần Dực thích mình, nhưng Triều Cẩn lại biết rất rõ người Tần Dực đang nhìn là Thê Du.”
“Biết rõ Tần Dực không thích mình, còn bị chính người trong lòng của Tần Dực ra sức tác hợp mình với hắn. Trong lòng đại tiểu thư phải đau khổ biết bao chứ?”
21
Ta nhìn nghiêng gương mặt của Hứa Triều Cẩn.
Nàng ta đã biết khi đó trong lòng ta đau khổ đến nhường nào chưa?
Ý cười nơi khóe môi bất giác càng sâu hơn, nhưng chỉ cảm nhận được nỗi đau của ta thôi vẫn chưa đủ.
Bọn họ đã mang đau khổ đến cho ta.
Vậy thì họ phải đau khổ hơn ta mới được.
Trên thuyền có bày bàn trà, trên bàn đặt sẵn trà nước.
Ta mang theo một hộp điểm tâm, bày lên bàn.
Tần Dực cầm một miếng lên, c.ắ.n một góc:
“Do nàng tự tay làm?”
Ta mỉm cười gật đầu:
“Vâng. Ở bên ngoài học nghề suốt một năm, tay nghề vẫn còn vụng về, để thế t.ử chê cười rồi.”
Hắn lại c.ắ.n thêm một miếng: “Cũng không tệ.”
Hứa Triều Cẩn ngồi bên cạnh ta, tâm trạng càng thêm sa sút.