“Sau khi mọi chuyện kết thúc, sự áy náy là thứ vô dụng nhất.”
Ta mím c.h.ặ.t môi: “Vậy huynh không đi thăm tỷ tỷ nữa sao?”
Thẩm Thính Vi ném hết thức ăn cho cá đi, phủi phủi tay, rồi đi về phía ta.
“Thê Du. Sau này chúng ta đừng quản chuyện của Triều Cẩn nữa.”
“Đợi chúng ta thành thân, cùng nhau sống thật tốt, được không?”
Ta mở to mắt, kinh ngạc vô cùng, trong lòng thì ghê tởm.
Ai muốn trở thành lựa chọn thứ hai của hắn chứ?
Ngoài miệng lại cười nhạo:
“Chỉ vì một chuyện như vậy mà từ bỏ tỷ tỷ? Huynh cũng xứng với tỷ ấy sao?”
Thẩm Thính Vi nghiến răng ken két:
“Ra ngoài!”
Ta vừa đi vừa quay đầu lại nói hắn:
“Huynh yêu tỷ tỷ như vậy. Đến c.h.ế.t vì tỷ ấy cũng không muốn sao? Tình yêu của huynh thật nông cạn.”
Mặc kệ ánh mắt như muốn g.i.ế.c người của hắn, ra phất tay áo rời khỏi Thẩm phủ.
Những dòng đạn mạc ngày càng ít đi:
“Ý gì đây... Người theo chủ nghĩa chỉ yêu nữ chính giờ đổi thành muội muội rồi sao?”
“Thanh mai ca chắc chỉ bị tổn thương trong lòng thôi. Tình cảm bao nhiêu năm như vậy, sao có thể nói buông là buông được. Chắc là đang giận dỗi đại tiểu thư.”
“Nói muốn sống tốt với muội muội cũng chỉ để giận dỗi đại tiểu thư à? Vậy thì hơi tụt hứng rồi.”
“Không sao. Chỉ cần đại tiểu thư bắt đầu xem mắt là thanh mai ca sẽ cuống lên ngay thôi.”
“Biết đâu ngay cả Tần Dực cũng sẽ có cảm giác nguy cơ.”
Ta trở về nhà, vệc đầu tiên là đi thăm Hứa Triều Cẩn.
Trong phòng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c, sắc mặt Hứa Triều Cẩn trắng bệch, nằm giữa đống chăn gấm nệm thêu.
Điều đó khiến ta nhớ tới những ngày tháng ở trang t.ử.
Chăn đắp khi ấy vừa mốc vừa ẩm.
Nàng y lúc này yếu ớt vô cùng, gương mặt giống ta vài phần phủ đầy ưu sầu.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, ta lại cảm nhận được sự kỳ diệu của huyết thống.
Nhìn nàng ta đau khổ như vậy, trái tim ta dường như bị ai đó kéo mạnh một cái.
Nàng ta thở dài:
“Là ta làm liên lụy cả nhà. Nếu ta cứ thế c.h.ế.t đi thì tốt rồi.”
“Tỷ tỷ sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Ngoài thích tỷ, Thẩm Thính Vi còn có thể thích ai nữa chứ?”
“Rồi sẽ có một ngày Tần thế t.ử cũng nhìn thấy những điều tốt đẹp của tỷ.”
Ta chăm chú quan sát gương mặt nàng ta, quan sát từng biểu cảm của nàng ta.
Sau khi ta nói câu đó, ánh mắt nàng ta hơi sáng lên.
Được rồi, ta hiểu rồi.
25
Những dòng đạn mạc nói ta là nữ phụ độc ác, điều đó không sai.
Chỉ cần nghĩ đến việc nếu ta không phản kháng, sẽ phải gả cho Thẩm Thính Vi, tận mắt chứng kiến cả một đời hắn yêu Hứa Triều Cẩn mà không được đáp lại, ta đã thấy buồn nôn.
Chỉ cần nghĩ đến việc Hứa Triều Cẩn biết người Thẩm Thính Vi yêu là nàng ta, vậy mà vẫn giấu tất cả mọi người, để ta và Thẩm Thính Vi thực hiện hôn ước, ta đã thấy phẫn nộ.
Chỉ cần nghĩ đến việc nếu ta cứ thuận theo như vậy, sẽ phải ngậm đá sống hết một đời, ta đã thấy căm hận.
Ta vĩnh viễn không thể thích Thẩm Thính Vi.
Ta hận hắn.
Ai bảo ta ở bên hắn, ta sẽ hận kẻ đó.
Lòng nuôi dưỡng hận thù của ta rất tốt.
Ta nhất định phải làm một kẻ độc ác.
Ai chọc vào ta, ta sẽ khiến kẻ đó không được yên ổn.
Ta nói ta nguyện làm bất cứ điều gì vì nàng ta, nàng ta liền thật sự bảo ta đi ăn cóc sao?
Nếu thật lòng với ta, sao có thể để ta gả cho một nam nhân treo nàng ta nơi trái tim như vậy?
Ta đối xử tốt với nàng ta, nàng ta lại xem ta như cỏ rác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phải cảm ơn nàng ta, đã khiến chút mềm lòng cuối cùng trong ta cũng biến mất.
Sau khi cơ thể Hứa Triều Cẩn hồi phục, mẫu thân liền gấp rút sắp xếp cho nàng ta vài lần xem mắt.
Bởi trước đó danh tiếng Hứa Triều Cẩn theo đuổi Tần Dực quá vang dội.
Những người đến xem mắt phần lớn đều không phải xuất thân từ gia đình quá tốt.
Nhưng Hứa Triều Cẩn không hề biểu lộ chút bất mãn nào.
Nàng ta bình tâm, ổn định gặp hết người này đến người khác.
Tửu lâu dùng để xem mắt là sản nghiệp dưới danh nghĩa Tần Vương phủ.
Chỉ cách Hứa phủ một con phố.
Những dòng đạn mạc lác đác hiện lên:
"Địa điểm này tốt đấy, Tần Dực sẽ biết tình hình ở đây, tin tức cũng dễ lọt vào tai Thẩm Thính Vi."
"Bọn họ sẽ đến gặp nữ chính... phải không?"
Nhưng một ngày, hai ngày, nửa tháng trôi qua.
Không có bất kỳ ai đến quấy rầy việc xem mắt của Hứa Triều Cẩn.
Hứa Triều Cẩn bắt đầu sốt ruột.
Ta cũng bắt đầu sốt ruột.
Tần Dực không đến thì thôi, nhưng Thẩm Thính Vi không thể không đến được chứ.
Ca ca thanh mai trúc mã, kẻ chỉ tôn thờ nữ chính.
Ngươi còn không đến, nữ chính sắp gả cho người khác rồi.
Hứa Triều Cẩn chủ động đi tìm Thẩm Thính Vi, nhưng Thẩm Thính Vi không gặp nàng ta, chỉ sai người truyền lời:
"Tỷ tỷ và muội phu vốn nên giữ đúng chừng mực."
Hứa Triều Cẩn thất hồn lạc phách suốt một thời gian dài.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ta chủ động đề nghị giúp nàng ta hẹn Thẩm Thính Vi ra ngoài.
Vừa hay ngày mai Hứa Triều Cẩn còn có một buổi xem mắt nữa, đợi nàng ta kết thúc xong, cũng tiện gặp Thẩm Thính Vi.
Hứa Triều Cẩn đồng ý.
Trong mắt nàng ta ánh lên vẻ quyết tâm.
Nàng ta nghe theo lời những dòng đạn mạc.
Trong lúc hẹn gặp đối tượng xem mắt, còn bí mật hẹn một tên công t.ử ăn chơi nổi danh bậc nhất kinh thành gặp mặt ở phòng trà bên cạnh.
Di mẫu của tên công t.ử đó là một vị quý phi trong cung.
Hắn ta ngang ngược bá đạo ở kinh thành, nam nữ đều không kiêng kỵ, gây ra chút chuyện cũng là điều quá bình thường.
Hứa Triều Cẩn sốt ruột rồi, nàng ta quyết định mạo hiểm một phen.
Ngày hôm sau, nàng ta gọi ta đi cùng.
Sau khi bước vào phòng trà, tay nàng ta thỉnh thoảng lại không tự nhiên vuốt ve nơi cổ tay áo.
Ta cúi đầu sờ thử tay áo nàng ta:
"Kiểu hoa văn ở cổ tay áo này là của nhà nào vậy? Tỷ tỷ mặc đẹp quá."
Hứa Triều Cẩn có chút thất thần, qua loa đáp:
"Muội thích thì ta bảo người mang mẫu thêu đến cho muội."
Cửa phòng trà bị đẩy mở.
Một thiếu niên cao lớn lực lưỡng nghênh ngang bước vào, nhìn mặt đã biết không phải hạng người lương thiện.
Ta có chút sợ hãi, nhỏ giọng hỏi Hứa Triều Cẩn:
"Tỷ tỷ, sao mẫu thân lại chọn người như thế này cho tỷ xem mắt?"
Nàng ta lắc đầu với ta, lên giọng dạy bảo:
"Thê Du, sao có thể nhìn mặt mà đ.á.n.h giá người khác?"
Nói xong, nàng ta hành lễ với tên công t.ử ăn chơi:
"Lý công t.ử."
Nàng ta gọi đúng họ của vị công t.ử đáng lẽ hôm nay phải đến xem mắt.
Nhưng tên công t.ử ăn chơi kia lại kinh diễm nhìn Hứa Triều Cẩn, vô cùng mặt dày đáp lời:
"Tiểu thư hữu lễ."