Thê Du

Chương 6



Vào khoảnh khắc đó, đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.

 

Đến khi ta c.h.ế.t lặng rời đi, trở về phòng.

 

Ta ngồi lặng lẽ đối diện với pho tượng Phật.

 

Đôi mắt của Phật vẫn từ bi như cũ, nhưng không thể xóa đi những cơn sóng cuồn cuộn trong lòng ta.

 

Phẫn nộ… oán hận… đau thương.

 

9

 

Sau lễ cập kê, ta đổ bệnh một trận nặng.

 

Trong viện quanh quẩn mãi không tan mùi t.h.u.ố.c đắng.

 

Hứa Triều Cẩn thậm chí không còn đuổi theo Tần Dực nữa, ngày đêm túc trực bên giường bệnh của ta.

 

Người khác khuyên nàng ta giữ gìn sức khỏe, đổi người khác đến chăm sóc ta, nàng ta đều không đồng ý.

 

Nàng ta quả thật là một tỷ tỷ tốt, toàn tâm toàn ý nghĩ cho muội muội.

 

Đáng thương cho muội muội mệnh cách không tốt, thân thể cũng chẳng khỏe mạnh.

 

Cuối cùng vẫn là Hứa Lãng quyết định, cưỡng ép đưa Hứa Triều Cẩn trở về viện của nàng ta.

 

Dưới sự chăm sóc của người khác, thân thể suy yếu của ta dần dần hồi phục.

 

Sức khỏe tốt lên, nhưng trái tim vốn trống rỗng lại từng chút một bị một thứ cảm xúc phức tạp lấp đầy.

 

Một lớp giáp dày bao bọc lấy trái tim ta.

 

Bên ngoài lớp giáp ấy còn phủ thêm một tầng chất nhầy đặc quánh nặng nề.

 

Mà đầu óc ta sau trận bệnh này cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo.

 

Con người ta… hôn sự của ta… tương lai của ta.

 

Tất cả mọi thứ thuộc về ta đều phải nhường đường cho Hứa Triều Cẩn.

 

Ta từng thử dò xét phụ mẫu và Hứa Lãng về chuyện hủy hôn với Thẩm Thính Vi.

 

Hôn sự giữa hai nhà Thẩm – Tống là quyết định được định sẵn từ đời tổ phụ.

 

Ta chỉ mới nhắc thoáng qua, bọn họ đã theo bản năng chất vấn ta sao đột nhiên lại trở nên khó chịu như vậy.

 

Chẳng phải tỷ tỷ và Thẩm Thính Vi từ trước đến nay luôn thân thiết sao?

 

Giữa họ đâu có tình cảm nam nữ.

 

Sau đó, bọn họ còn gọi Hứa Triều Cẩn tới nhắc nhở vài câu, bảo nàng ta chú ý chừng mực, dù sao cũng đã lớn rồi.

 

Ta mới là vị hôn thê của Thẩm Thính Vi.

 

Sau khi Hứa Triều Cẩn nghe lời, chủ động giữ khoảng cách với Thẩm Thính Vi.

 

Thẩm Thính Vi lại tìm đến ta, trong mắt tràn đầy thất vọng.

 

Hắn nói ta ghen tuông vô cớ, nhỏ nhen hẹp hòi.

 

Hứa Triều Cẩn không cho hắn mắng ta, hai người lại cãi nhau.

 

Thẩm Thính Vi hỏi ta:

 

“Muội nhìn xem, tỷ tỷ muội lần nào mà chẳng nghĩ cho muội?”

 

“Muội đối xử với muội ấy như vậy, chẳng thấy có lỗi sao?”

 

Lại là lỗi của ta.

 

Hứa Triều Cẩn quang minh lỗi lạc như ánh mặt trời.

 

Còn ta, đối lập với nàng ta, lại giống như con sâu bọ hôi hám trong cống ngầm.

 

Nàng ta thật sự không sai sao?

 

Sai đều là ta sao?

 

Không phải, nàng ta biết Thẩm Thính Vi thích mình.

 

Nhưng để có cơ hội với Tần Dực, nàng ta mặc nhiên chấp nhận việc Thẩm Thính Vi lừa gạt ta.

 

Tất cả những điều tốt đẹp nàng ta dành cho ta đều được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá.

 

Nàng ta giống như đang ban ân, ban cho ta người mà nàng ta không cần, ban cho ta những thứ nàng ta không muốn.

 

Mà ta còn phải cảm kích đến tận xương tủy.

 

Nàng ta và Thẩm Thính Vi cùng nhau che mắt ta, cùng nhau đùa cợt tình cảm của ta.

 

Nàng ta giống hệt Thẩm Thính Vi, đều là những kẻ khốn nạn.

 

10

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta không có bằng chứng xác thực, mà Hứa Triều Cẩn từ trước đến nay lại luôn hào phóng rộng lượng.

 

Chuyện giữa nàng ta và Thẩm Thính Vi, cho dù ta có phơi bày ra ánh sáng, cũng chẳng ai hiểu được nỗi lòng của ta.

 

Ta học được cách ngụy trang.

 

Hôn sự với Thẩm Thính Vi còn một năm nữa mới tới.

 

Trong một năm đó, ta vẫn qua lại với bọn họ như bình thường.

 

Hứa Triều Cẩn vẫn đuổi theo Tần Dực, cũng gây ra không ít chuyện cười.

 

Nàng ta không giỏi thơ văn, vậy mà lại muốn nổi bật tại một buổi thi hội.

 

Ta đã tráo bản thảo thơ nàng ta chuẩn bị từ trước, thay vào đó là một bức tiểu họa của Thẩm Thính Vi.

 

Khi nàng ta lén lấy bản thảo ra, chuẩn bị cho người khác xem và truyền tay nhau thưởng thức.

 

Nhìn thấy bức họa trên giấy, nàng ta lập tức hoảng hốt.

 

Đúng lúc một cô nương ngồi bên cạnh nhìn thấy, nàng ấy kinh ngạc nói:

 

“Ơ? Bài thơ Hứa đại tiểu thư chuẩn bị sao lại là chân dung một nam t.ử? Nhìn có vẻ quen mắt...”

 

Nàng ấy suy tư nhìn về phía Thẩm Thính Vi.

 

Những ánh mắt khác thường cùng tiếng bàn tán đồng loạt đổ dồn về phía Hứa Triều Cẩn và Thẩm Thính Vi.

 

Hứa Triều Cẩn lập tức xé nát bức họa, mặt tái nhợt quát đám nha hoàn:

 

“Ai làm việc bất cẩn như vậy? Lại nhầm lẫn bản thảo thơ của ta!”

 

Có người nói: “Làm sao nhầm được? Chẳng phải thơ của Hứa đại tiểu thư là viết ngay tại chỗ sao?”

 

Hứa Triều Cẩn cứng họng, nàng ta luống cuống nhìn về phía Tần Dực.

 

Nhưng Tần Dực hoàn toàn không có phản ứng.

 

Nàng ta lập tức đỏ mắt, chạy khỏi yến tiệc.

 

Cách xử lý của Thẩm Thính Vi còn thú vị hơn.

 

Thấy Hứa Triều Cẩn đau lòng, hắn lập tức đuổi theo.

 

Từ đó trở đi, tin đồn giữa hai người bọn họ bắt đầu lan rộng.

 

Ta ra mặt giải thích:

 

“Không phải đâu. Tỷ tỷ và Thính Vi chỉ là bằng hữu từ nhỏ thôi.”

 

Ánh mắt mọi người nhìn ta đầy thương hại và chế giễu.

 

Ta xấu hổ rời tiệc sớm.

 

Lúc trở về phủ, bọn họ đã ở nhà.

 

Hứa Triều Cẩn khóc rất thương tâm.

 

Bàn tay Thẩm Thính Vi đưa ra muốn an ủi nàng ta, nhưng giữa chừng lại thu về.

 

Chuyện này truyền đến tai người trong nhà.

 

Phụ mẫu tuy cảm thấy mất mặt, nhưng chuẩn bị sẵn thơ trước cũng không phải lỗi lớn, nhiều nhất chỉ là lòng hư vinh tác quái, vấn đề lớn hơn là ai đã thay đổi bản thảo.

 

Đáng tiếc, điều tra đến cuối cùng cũng không tìm được gì.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Từ đó, Hứa Triều Cẩn và Thẩm Thính Vi mới thật sự bắt đầu tránh hiềm nghi.

 

Số lần Thẩm Thính Vi đến tìm ta lại nhiều hơn.

 

Hắn không cố ý đi tìm Hứa Triều Cẩn, chỉ mong trong những lần tới cửa hết lần này đến lần khác, có thể nhìn thấy nàng ta một lần.

 

Mà ta cũng rất chu đáo, chủ động tạo cho hắn hết cơ hội này đến cơ hội khác, để hắn nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của Hứa Triều Cẩn.

 

Đến ngày sinh thần của Thẩm Thính Vi.

 

Hắn cuối cùng cũng tìm được lý do đường hoàng để mời Hứa Triều Cẩn.

 

Ta cố ý tìm cớ để ba người chúng ta ở riêng với nhau.

 

Hai người bọn họ nhìn nhau, tựa như có ngàn lời vạn ý muốn nói.

 

Ta tiếc nuối cho tình cảm thanh mai trúc mã của bọn họ.

 

Lại bị buộc phải xa cách vì những lời đồn bên ngoài.

 

Cả hai đều vô cùng xúc động.

 

Đúng lúc đó, ta lại “không may” đau bụng mà rời đi.

 

Đợi đến khi ta quay lại bàn tiệc, đã nghe thấy mọi người đang lén bàn tán về việc Thẩm Thính Vi và Hứa Triều Cẩn bí mật gặp riêng.

 

Ta tức giận lên tiếng: