"Ta vốn định đợi tân vương đăng cơ mới công bố thân phận và tin vui này. Không ngờ, kẻ gian nhẫn nhịn không nổi," ta nói, ánh mắt liếc về phía Triết Đô và Tái Hãn.
Ta đứng dậy, giơ cao hai tay, chắn trước Xuân Lan và Thu Cúc.
Ngón cái bên tay trái của ta đeo một chiếc nhẫn xanh biếc, chính là chiếc nhẫn mà Tiên vương đã từng đeo cho Công chúa.
*
Sau tiệc đón gió, Công chúa đã tháo nó xuống với vẻ chán ghét, từ đó ta không còn thấy nó nữa.
Khi nàng ném hộp phấn buổi sáng, chiếc nhẫn đã lăn đúng đến chân ta.
Triết Đô vừa nhìn thấy chiếc nhẫn, bàn tay đang giơ roi của hắn lập tức khựng lại.
Triết Nguyên Cực đúng lúc quát lên:
"Triết Đô, ngươi định làm nhục Vương hậu sao?"
"Nhân chứng, vật chứng đều đủ, mọi chuyện đêm nay đã sáng tỏ chưa?" Ta đảo mắt nhìn khắp trướng, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Tái Hãn.
Tái Hãn im lặng, đứng cạnh Triết Đô.
Dù sao, nàng cũng không thể tiếp tục khăng khăng rằng người c.h.ế.t bên ngoài thành mới là Công chúa thật, tự nhảy vào tội danh hãm hại Vương hậu.
Triết Nguyên Cực lấy tội danh mưu hại Vương hậu để xử lý Triết Đô và Tái Hãn.
Dưới sức ép từ con trai và con gái của Tái Hãn quỳ gối bên ngoài vương trướng, cùng các vương tộc và triều thần cầu xin, cuối cùng chỉ giáng tước, phạt bổng lộc, và giam lỏng nửa năm.
*
Triết Nguyên Cực như ý đăng cơ, ta cũng không ngoài dự đoán, trở thành tân Vương hậu.
Hôn lễ Bắc Khương đơn sơ, hoàng tộc tụ tập trên thảo nguyên ca hát nhảy múa, thế là xong.
*
Lúc này bụng ta đã cao, chưa đến tối đã mệt mỏi không chịu nổi, đành trở về vương trướng nghỉ ngơi trước.
Thu Cúc vẫn còn ở ngoài đồng cỏ, chuyện trò vui vẻ với ngự y từng khám cho ta, còn Xuân Lan theo ta về, lặng lẽ tháo những món trang sức phức tạp trên đầu ta xuống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nàng chưa từng hỏi về đêm đó – Công chúa đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại chết.
"Ngươi muốn trở về Đại Lương không?"
Ta hỏi.
Giờ đây, ta có đủ khả năng để đưa nàng và Thu Cúc trở về an toàn.
Xuân Lan trầm ngâm giây lát, sau đó lắc đầu:
"Cố nhân chẳng còn, cũng không còn nơi nào để quay về."
"Ngươi có oán ta không? Oán ta đã giấu ngươi chuyện thị tẩm, oán ta đã thay thế Công chúa."
Cuối cùng, ta hỏi câu mà ta thực sự muốn hỏi.
Xuân Lan ngẩng đầu, khẽ đáp:
"Đã từng oán. Nhưng ta còn sống đứng đây, ăn no, mặc ấm. Không oán nữa."
Cùng câu hỏi đó, ta từng hỏi Thu Cúc.
Nàng ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp:
"Chắc mẹ ta sớm đã c.h.ế.t đói rồi. Chúng ta ở đây thêm một ngày, đệ đệ ta sẽ hoãn bị bắt đi lính thêm một ngày, muội muội ta sẽ có người chăm sóc thêm một ngày."
"Phải, ăn no, mặc ấm. Không oán nữa."
Ta lặp lại lời nàng, ánh mắt dừng lại trên một cành mai bên cửa sổ.
*
Đó là cành mai mà Đông Mai mang từ Đại Lương đến.
Tưởng không sống nổi, nhưng cuối cùng nó lại nở vài bông nhỏ.
*
Tuyết trên đỉnh Ô Sơn đã tan bớt, mùa đông sắp qua đi.
09
Khi hoa nghênh xuân nở rộ, con gái ta chào đời.
Triết Nguyên Cực vui mừng khôn xiết, dù đứa trẻ này thực chất là muội muội ruột của hắn.
So với một người đệ đệ có quyền thừa kế ngai vàng, một muội muội không những bớt đi bao nhiêu phiền toái mà còn xóa tan lời đồn rằng hắn mệnh khắc vương tộc.