Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 16



Khi nhìn rõ khuôn mặt của người vừa xuất hiện, tiếng khóc của Quý Mỹ Nga và Ngô Ánh Toàn đột ngột tắt nghẹn. Cả hai mở to mắt, tròng mắt như muốn nứt toác ra vì kinh hoàng.

"Mày... Quý Tiêu Du?" Ngô Ánh Toàn lắp bắp, giọng nói the thé vỡ vụn trong mưa: "Tại sao mày lại ở đây? Mày chỉ là một con điếm đẻ mướn, tại sao mày dám đứng ở Bát Hào Công Quán?"

Quý Tiêu Du dừng lại ở bậc thềm cuối cùng, chiếc ô đen được Phàn Dật Ngân tự tay cầm lấy, khẽ nghiêng sang che chở cho cô, mặc kệ một nửa bờ vai của vị tổng tài quyền lực đang bị mưa hắt ướt. Hành động dung túng và bảo vệ tuyệt đối ấy như một cái tát trời giáng nện thẳng vào mặt mẹ con Ngô gia.

"Bà ngạc nhiên lắm sao, thưa cô ruột? Cô ngạc nhiên lắm sao, người chị họ cao quý của tôi?" Quý Tiêu Du cất giọng. Âm sắc của cô rất nhẹ, rất êm, nhưng lại mang theo hàn khí buốt xương, tựa như lưỡi d.a.o vô hình rạch từng nhát vào thính giác của những kẻ đang quỳ dưới đất.

Quý Mỹ Nga toàn thân run rẩy. Mụ ta nhìn thái độ của Phàn Dật Ngân, lại nhìn sự kiêu ngạo của Quý Tiêu Du, một suy nghĩ kinh khủng xẹt qua trong đầu khiến mụ ta lạnh toát sống lưng. Mụ chỉ tay vào mặt cô, giọng run rẩy: "Là mày... Mọi chuyện ở sảnh tiệc... là do mày làm?"

Quý Tiêu Du bật cười. Nụ cười của cô rực rỡ nhưng lại chất chứa sự thù hận đã bị dồn nén đến rỉ m.á.u.

"Đúng vậy, là tôi." Cô chậm rãi bước lên phía trước một bước, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở trừng của Quý Mỹ Nga. "Từ đoạn ghi âm trong chiếc b.út giấu ở phòng ngủ, cho đến việc tráo đổi file trình chiếu trong lễ đính hôn. Mọi thứ, từng đường đi nước bước, từng cái bẫy giăng ra, đều do một tay tôi sắp đặt."

"Đồ tiện nhân! Tao g.i.ế.c mày!" Ngô Ánh Toàn điên cuồng gào thét. Ả vung tay định lao tới cào xé khuôn mặt của Quý Tiêu Du, nhưng chưa kịp chạm vào vành váy của cô, một cú đá tàn nhẫn từ vệ sĩ đã khiến ả văng ra xa ba mét, hộc ra một ngụm m.á.u tươi.

Phàn Dật Ngân vòng tay ôm lấy eo Quý Tiêu Du, kéo sát cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình. Đôi mắt ưng của anh lóe lên tia sát khí lạnh lẽo: "Dám động vào người phụ nữ của tôi, xem ra các người thấy cái mạng này còn sống quá thảnh thơi rồi."

Câu nói "người phụ nữ của tôi" thốt ra từ miệng Phàn Dật Ngân đã triệt để đập nát chút hy vọng cuối cùng của Ngô Ánh Toàn. Ả ôm bụng, nằm co quắp trên mặt đất, ánh mắt dại đi. Người đàn ông mà ả dùng mọi thủ đoạn để trèo lên giường, người mà ả đắc ý nghĩ rằng mình có thể dùng một đứa trẻ thế thân để trói buộc, nay lại tự tay che chở cho chính kẻ thế thân đó.

Quý Tiêu Du gạt tay Phàn Dật Ngân ra một chút, cô muốn tự mình giải quyết ân oán này. Đôi mắt cô dần đỏ lên, nhưng những giọt nước mắt không hề rơi xuống. Cô nhìn Quý Mỹ Nga, gằn từng chữ, âm thanh vỡ vụn trong màn mưa:

"Bà có nhớ ngày đó ở bệnh viện không? Khi tôi đã quỳ xuống cầu xin các người, khi tôi chấp nhận bán rẻ thân xác, bán rẻ danh dự để lấy tiền cứu cha mình. Nhưng các người thì sao? Các người xông vào phòng bệnh, dùng những lời lẽ cay độc nhất, đê tiện nhất để sỉ nhục ông ấy. Các người cười trên nỗi đau của gia đình tôi, ép ông ấy đến mức uất ức nhảy lầu tự sát!"

Lồng n.g.ự.c Quý Tiêu Du phập phồng kịch liệt, ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội. Cô tiến thêm một bước, mũi giày cao gót đạp mạnh lên bàn tay đang run rẩy của Quý Mỹ Nga, mặc kệ mụ ta rú lên đau đớn.

"Bà nghĩ một sinh mạng có thể đổi bằng vài đồng bạc dơ bẩn của Ngô gia sao? Bà nghĩ Quý Tiêu Du này sẽ mãi là con giun cái dế để mẹ con bà dẫm đạp sao? Ngày cha tôi nhắm mắt, tôi đã thề với bầu trời này, tôi sẽ bắt mẹ con bà phải trả giá bằng m.á.u! Tôi muốn các người phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả, bị cả thế giới phỉ nhổ, sống không bằng c.h.ế.t!"

Sự tàn nhẫn và uy áp toát ra từ Quý Tiêu Du khiến Quý Mỹ Nga sợ hãi đến mức tè ra quần. Mụ ta khóc nấc lên, dập đầu lia lịa: "Tiêu Du, cô ruột sai rồi! Là cô bị ma quỷ ám ảnh! Xin cháu nể tình ruột thịt, tha cho cô một mạng! Cháu muốn đ.á.n.h muốn c.h.ử.i thế nào cũng được, xin cháu nói với Phàn thiếu gia thu hồi lại lệnh phong sát!"

"Ruột thịt?" Quý Tiêu Du cười nhạt, ánh mắt trống rỗng và lạnh băng: "Ngày cha tôi gieo mình từ tầng sáu xuống đất, hai chữ ruột thịt đã bị bà tự tay băm nát rồi."

Cô xoay người, không buồn nhìn lại hai kẻ t.h.ả.m hại dưới đất thêm một giây nào nữa. Bóng lưng cô thẳng tắp, kiên cường nhưng lại mang theo một nỗi cô độc khiến người ta đau lòng.

Phàn Dật Ngân nhìn theo bóng dáng cô, ánh mắt sắc bén lập tức chuyển sang sự dịu dàng và xót xa khôn tả. Anh vươn tay, ôm trọn lấy bờ vai mỏng manh của cô, mang lại cho cô một điểm tựa vững chắc nhất thế gian. Sau đó, anh quay đầu lại, buông lời phán quyết cuối cùng với Quản gia đang đứng cạnh.

"Ném bọn họ ra khỏi đây. Cắt đứt mọi nguồn viện trợ, đóng băng toàn bộ tài khoản. Đưa mẹ con bà ta đến khu ổ chuột tồi tàn nhất ở phía Tây thành phố. Bất cứ kẻ nào trong thành phố này dám cưu mang hay cho bọn họ một công việc, kẻ đó chính là đối đầu với Tập đoàn Phàn thị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vâng, thưa Phàn thiếu." Quản gia cung kính cúi đầu.

"Không! Phàn Dật Ngân, anh không thể làm thế! Quý Tiêu Du, con tiện nhân, tao nguyền rủa mày c.h.ế.t không t.ử tế!" Ngô Ánh Toàn điên cuồng gào thét, vùng vẫy trong vô vọng khi bị hai tên vệ sĩ xốc nách lôi đi. Quý Mỹ Nga thì đã hoàn toàn ngất lịm vì quá sợ hãi. Tiếng gào thét của bọn họ dần chìm nghỉm vào màn mưa đêm tĩnh mịch, để lại một khoảng sân trống trải, sạch sẽ như chưa từng có sự dơ bẩn nào tồn tại.

Cánh cửa gỗ sồi chạm trổ hoa văn của Bát Hào Công Quán khép lại, ngăn cách hoàn toàn giông bão bên ngoài.

Bên trong phòng khách xa hoa, ngọn lửa từ lò sưởi bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo của nước mưa. Quý Tiêu Du đứng lặng im trước cửa kính lớn, nhìn ra bóng tối mịt mùng. Báo thù thành công, kẻ thù đã bị dìm xuống đáy bùn lầy lội, nhưng trong lòng cô lại là một khoảng trống rỗng. Mạng đổi mạng, tài sản đổi tài sản, nhưng người cha hiền từ của cô vĩnh viễn không thể sống lại được nữa.

Một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô từ phía sau. Hơi thở nam tính mang theo mùi hương gỗ mộc nhạt thoang thoảng bên tai, xoa dịu đi những gai góc trong tâm hồn cô. Phàn Dật Ngân tựa cằm lên hõm vai cô, giọng nói trầm ấm vang lên:

"Đã khóc xong chưa, cô gái nhỏ của anh?"

Quý Tiêu Du khẽ run lên. Cô xoay người lại, ngước đôi mắt vẫn còn đọng một tầng hơi nước nhìn anh. Vị tổng tài bá đạo, người khiến cả giới hào môn phải run sợ, giờ phút này lại chỉ dành cho cô sự ôn nhu độc nhất vô nhị.

Anh buông cô ra, bước tới chiếc bàn gỗ lim ở giữa phòng. Trên bàn, một tệp tài liệu dày cộm đã được đặt sẵn từ bao giờ. Đó chính là Bản hợp đồng m.a.n.g t.h.a.i hộ — thứ đã trói buộc cuộc đời cô, thứ đã khơi mào cho chuỗi bi kịch đẫm m.á.u.

Phàn Dật Ngân cầm tờ hợp đồng lên. Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, những con chữ quy định về quyền lợi, nghĩa vụ và thân phận "người thế thân" của cô hiện ra rõ ràng. Anh nhìn cô, ánh mắt thâm tình, sâu thẳm tựa như một đại dương bao la muốn nuốt trọn lấy cô vào lòng.

"Xoẹt... Xoẹt..."

Âm thanh giấy bị xé rách vang lên gọn lởn trong không gian tĩnh lặng. Quý Tiêu Du sững sờ nhìn Phàn Dật Ngân không chút do dự xé nát bản hợp đồng trị giá hàng chục triệu tệ thành từng mảnh nhỏ. Những mảnh giấy vụn trắng xóa rơi lả tả xuống tấm t.h.ả.m Ba Tư đắt tiền, tựa như những bông tuyết mùa đông đang tan chảy, cuốn trôi đi mọi gông cùm, tủi nhục mà cô phải gánh chịu.

"Phàn Dật Ngân... Anh..." Quý Tiêu Du mấp máy môi, hốc mắt nóng ran.

Anh bước tới, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, ngón tay cái thô ráp khẽ miết qua giọt nước mắt vừa trào ra nơi khóe mi. Sự bá đạo, tính chiếm hữu cực đoan hòa lẫn với tình yêu sâu đậm bùng cháy trong mắt anh.

"Nghe cho rõ đây, Quý Tiêu Du." Giọng anh trầm khàn, kiên định đập vào màng nhĩ cô. "Từ giây phút này trở đi, em không phải là người m.a.n.g t.h.a.i hộ. Em không phải là cái bóng của bất kỳ ai, càng không phải là công cụ sinh đẻ của Phàn gia. Hợp đồng đã bị hủy. Em là người tự do."

Trái tim Quý Tiêu Du đập loạn nhịp. Cô nhìn anh, sự phòng bị và lớp vỏ bọc sắc lạnh cô cố tình dựng lên bấy lâu nay dần nứt vỡ.

"Nhưng..." Anh cúi đầu sát lại gần cô, hơi thở nóng rực phả lên bờ môi đang run rẩy của cô, nụ cười tà tứ quen thuộc lại hiện lên: "Bản hợp đồng giấy tờ anh có thể xé, nhưng bản hợp đồng của trái tim thì em đừng hòng trốn thoát. Em không còn là thế thân, mà là nữ chủ nhân thực sự của Bát Hào Công Quán này. Là Quý Tiêu Du, là người phụ nữ duy nhất mà Phàn Dật Ngân này nguyện dùng cả sinh mạng để sủng ái, bảo vệ đến tận cùng."

Nước mắt Quý Tiêu Du vỡ òa, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự uất ức hay thù hận, mà là sự giải thoát và hạnh phúc. Bao nhiêu gánh nặng, bao nhiêu bóng tối giày vò cô suốt thời gian qua đã thực sự tan biến. Cô kiễng chân, chủ động vòng tay qua cổ anh, nhắm mắt lại.

Phàn Dật Ngân gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô một cách cuồng nhiệt, mãnh liệt như muốn đem cô khảm sâu vào tận xương tủy. Nụ hôn mang theo vị mặn của nước mắt, nhưng dư vị để lại lại ngọt ngào đến say đắm.

Bên ngoài, cơn mưa lớn dường như đã gột rửa sạch sẽ mọi oán cừu, dơ bẩn của thành phố xa hoa này. Ván cờ đẫm m.á.u đã khép lại, những kẻ ác độc đã phải trả giá đắt nhất cho tội lỗi của mình. Cha cô ở trên trời, cuối cùng cũng có thể mỉm cười an nghỉ.

Ngọn lửa trong lò sưởi vẫn cháy bập bùng, soi bóng hai con người đang ôm c.h.ặ.t lấy nhau. Quý Tiêu Du biết, từ nay về sau, cuộc đời cô không còn là những đêm dài dằng dặc trong bóng tối. Bởi vì người đàn ông này, chính là ánh sáng rực rỡ nhất, mạnh mẽ nhất, sẵn sàng vì cô mà chống đỡ cả bầu trời.