Thế Tử Ăn Chơi Sủng Thê Đến Nghiện

Chương 5



Chưa kịp nghĩ rõ, mẫu thân ta đã tháo đôi vòng vàng nạm ngọc phỉ thúy trên cổ tay tặng cho nàng:

 

“Chưa ăn sáng đúng không? Ngồi xuống cùng ăn đi.”

 

Tô Vãn vội vàng nhận vòng, đứng bên cạnh mẫu thân ta định múc cháo gắp thức ăn.

 

Việc này lại khiến nha hoàn hồi môn của mẫu thân ta dở khóc dở cười:

 

“Thế t.ử phu nhân, việc này là của nô tỳ mà.”

 

Tô Vãn nhất thời không biết phải làm sao, đứng cũng không xong, ngồi cũng không được.

 

Ta tiến lên nắm tay nàng, kéo ngồi xuống bên bàn tròn:

 

“Trong phủ có bao nhiêu nha hoàn tiểu tư, đâu cần nàng vất vả?”

 

“Nàng thử món này đi, đầu bếp trong viện của mẫu thân ta đều là người mang từ trong cung ra. Nếu nàng thích, sau này chúng ta cứ thường xuyên đến đây ăn ké.”

 

Tô Vãn cúi đầu, khẽ đáp: “Đều nghe theo thế t.ử gia.”

 

Một tiếng ấy lọt vào tai ta, đẹp đến mức ta suýt cầm không nổi bát.

 

Cả bữa sáng, lúc thì ta hỏi nàng có ăn món này không, lúc lại hỏi nàng có muốn thử món kia không, dáng vẻ ân cần ấy khiến mẫu thân ta chỉ biết lắc đầu.

 

Nha hoàn và tiểu tư mím môi nhịn cười, không dám phát ra tiếng.

 

Dù sao, người có thể hầu hạ trong viện này, đều là người chuyên nghiệp.

 

Bình thường… là sẽ không cười.

 

8

 

Dùng xong bữa sáng, mẫu thân bảo ta đưa Tô Vãn về viện, kiểm kê của hồi môn nhập kho.

 

Tô Vãn cầm sổ sách đối chiếu, nha hoàn bà t.ử nàng mang từ Tô gia đến thì theo quy trình vận chuyển, kiểm đếm.

 

Ta rảnh rỗi không có việc gì làm, lúc thì cầm cây bộ diêu bướm nạm hồng ngọc ướm lên đầu nàng, lúc lại cầm trâm bạch ngọc hoa lan ướm bên tóc mai nàng.

 

Nàng né trái ta cũng đuổi theo, né phải ta cũng không buông, đang định mở miệng nói gì đó, ta đã cúi xuống nếm son môi của nàng:

 

“Nương t.ử, ngọt.”

 

Hai má Tô Vãn đỏ bừng, đến cả lời muốn nói cũng quên mất.

 

Đám nha hoàn bà t.ử trong viện này rõ ràng không chuyên nghiệp bằng bên viện mẫu thân ta.

 

Các nàng đỏ mặt, che mắt, bật cười thành tiếng.

 

Tô Vãn càng xấu hổ, giơ tay đẩy ta ra chỗ khác:

 

“Thế t.ử nếu thấy buồn chán thì ra hậu viện đá gà, hoặc đến trà quán nghe hát, kiểu gì cũng tìm được chút thú vui. Bên này ta còn phải bận một lúc, không giữ thế t.ử lại nữa.”

 

Nghe vậy trong lòng ta khó chịu.

 

Cả kinh thành này, chưa từng nghe nhà ai mà tân nương ngày thứ hai đã đuổi phu quân đi tìm vui nơi khác.

 

Trong lòng bực bội, ta giật lấy sổ sách trong tay nàng, ném sang cho bà t.ử bên cạnh, rồi một tay ôm ngang eo nàng nhấc lên.

 

“Thế t.ử!”

 

Tô Vãn vội vàng vòng tay ôm cổ ta, sợ ta lỡ tay làm nàng ngã.

 

Ta không để ý đến nàng, chỉ nói với bà t.ử:

 

“Đối chiếu cho t.ử tế, nhập kho cho rõ ràng. Sau đó ta sẽ mời người bên cạnh mẫu thân đến kiểm tra, sai một chỗ thì xử tội cả nô lấn chủ, phủ Định Viễn hầu không nuôi kẻ vô dụng!”

 

Bà t.ử run lên, ôm c.h.ặ.t sổ sách, vội vàng đáp ứng.

 

Ta ôm Tô Vãn vào phòng, đặt nàng xuống chiếc sập thấp.

 

“Thế t.ử, giữa ban ngày ban mặt…”

 

Tô Vãn đỏ mặt, giữ c.h.ặ.t cổ áo, như sợ ta làm bậy.

 

“Nàng coi bổn thế t.ử là loại người gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta bị bộ dạng phòng bị của nàng chọc cười:

 

“Hôm nay là ngày thứ hai chúng ta thành thân, nàng lại đuổi ta đi tìm vui nơi khác, sao lại giống như lỗi đều ở ta vậy?”

 

“Ta không có ý đó, chỉ là việc kiểm kê nhập kho vốn rất nhàm chán, ta sợ thế t.ử thấy vô vị nên mới…”

 

Ta nhìn nàng, khó hiểu hỏi:

 

“Vậy đám nha hoàn bà t.ử trong viện dùng để làm gì? Việc chán thì để họ làm là được, không thì phủ Định Viễn hầu tốn bao nhiêu tiền nuôi họ để làm gì?”

 

Ta hỏi như vậy, giọng Tô Vãn yếu đi vài phần:

 

“Nhưng… đó là tiền của phủ Định Viễn hầu, ta… ta chỉ là người ngoài…”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta nghe mà ngơ ra, nàng lẩm bẩm cái gì vậy?

 

“Được lắm, nàng đúng là nữ nhân vô tình!”

 

Ta trừng mắt.

 

“Ta… ta vô tình?”

 

Tô Vãn sững sờ.

 

“Hôm qua lễ cũng đã xong, son môi ta cũng nếm rồi, sáng nay lúc mây mưa nàng còn một tiếng một tiếng gọi…”

 

“Ưm!”

 

Ta còn chưa nói xong, Tô Vãn đã đỏ bừng mặt, đưa tay bịt miệng ta.

 

“Nàng còn biết xấu hổ sao?”

 

Ta giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng, tiếp tục trách móc:

 

“Mới ngày thứ hai thành thân, nàng đã không muốn làm nội nhân của ta, lại muốn làm cái gì mà người ngoài! Nàng vô tình! Nàng lạnh lùng! Nàng vô lý gây sự!”

 

Tô Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận, vùi mặt vào n.g.ự.c ta:

 

“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!”

 

Ta hừ một tiếng.

 

Được, không cho ta nói đúng không?

 

Vậy ta làm còn không được sao?!

 

9

 

Một phòng xuân ý dập dềnh, một trận “chinh chiến” tận hứng, đổi lại việc Tô Vãn vừa khóc vừa cam đoan, sau này tuyệt đối không nhắc đến chuyện “người ngoài” nữa, ta mới buông tha nàng.

 

Ta vừa hầu nàng tắm rửa, vừa buông lời dọa:

 

“Nhớ kỹ, sau này ngoan ngoãn làm nội nhân của bổn thế t.ử!”

 

“Đều nghe theo thế t.ử.”

 

Giọng Tô Vãn mềm mại quyến rũ, nghe đến mức lòng ta ngứa ngáy.

 

Vừa chạm phải ánh mắt ta, Tô Vãn trong lòng liền kêu một tiếng: không ổn, có địch tập!

 

Ánh nước lay động, xuân ý dâng trào sớm, vòng eo liễu khẽ nghiêng, quyến rũ khó kìm.

 

Răng trắng khẽ chạm, môi đỏ dính nhau, e lệ xen lẫn mê ly.

 

Sau đó, ta vừa xoa eo bóp chân cho Tô Vãn, vừa ngoài miệng xin tha nói không dám nữa, trong lòng lại nghĩ lần sau vẫn phạm.

 

Ngày thứ ba hồi môn, mẫu thân đặc biệt mở tư khố, chuẩn bị một phần lễ hậu mang đến Tô gia.

 

Không ngờ ở cổng lớn lại gặp Tiết Minh Triều và muội muội hắn là Tiết Bảo Châu.

 

Chuyện hòa ly khi trước náo loạn một phen, hắn đã hoàn toàn trở mặt với đám thế gia trong kinh, đi đến đâu cũng nghe tiếng cười nhạo.

 

Không còn Kim Trạch Vũ, đích t.ử hoàng thương, cung cấp tiền bạc, lại thiếu của hồi môn của Tô Vãn lo liệu, Tiết Minh Triều từ nơi khác dọn đến cuối cùng cũng biết sống dưới chân hoàng thành không dễ.