Nhưng rất nhanh, trong mắt hắn lóe lên sát ý.
Hắn nói: "Ngươi diễn quá rồi."
Sắc mặt cô gái kia lập tức trắng bệch.
64
Có lẽ ta thật sự có chút biến thái.
Về sau, lôi kiếp dần trở thành một loại hưởng thụ.
Giấc ngủ sâu trở thành sự hòa làm một với trời đất.
Thậm chí ta còn có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài.
Ta cảm nhận được bên cạnh mình có một trận lôi kiếp khổng lồ đang diễn ra.
Chắc là lần lột da thứ chín của Thường Uyên.
Hắn cũng phạm sát giới, thậm chí còn khiến "thiên đạo chi nữ" bị xóa sổ.
Tiếng sấm đó kéo dài rất rất lâu.
Có thể nói, trong mộng ta đã trải qua lôi kiếp của chính mình mười lần, lôi kiếp của hắn mới kết thúc.
Cũng không biết hắn có c.h.ế.t không.
Hay là cũng tàn phế rồi?
Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, ta vẫn nên lo dưỡng lại cái đuôi của mình trước đã.
65
Ta cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Ta tỉnh lại dưới lòng đất, thứ đầu tiên cảm nhận được là hơi thở mạnh mẽ, thuần khiết của địa mạch.
Ta vẫy vẫy cái đuôi.
Mạnh mẽ mà hữu lực!
Cuối cùng cũng khiến ta cảm nhận được cảm giác ‘thần long vẫy đuôi’ rồi!
Thế là ta phát ra một tiếng long ngâm dưới lòng đất, phá vỡ mặt băng, trực tiếp lao vọt ra ngoài!
Gần như cùng lúc đó, đạn mạc điên cuồng tràn tới.
【Ha ha ha! Thành rồi! Nàng cuối cùng cũng thành rồi!】
【Đám các ngươi đâu rồi, nói đi chứ! Sao không nói nữa! Câm hết rồi à!】
【Chẳng lẽ chạy hết rồi à? A a a các ngươi lại dám chạy——】
【……】
Ta lao thẳng lên trời, xuyên vào tầng mây.
Ban đầu suýt nữa theo bản năng lại bay kiểu LLL…
Nhưng khi cảm nhận được cảm giác x.é to.ạc tầng mây và dòng khí mà ta ngày đêm mong nhớ, tiếng nổ âm bạo cuồng dã đó!
Ban đầu còn có một con kỳ lân ở phía sau không xa, nhưng hắn không theo kịp tốc độ của ta.
Ta khinh thường cười: trước sức mạnh của ta mà run rẩy đi, bán thần!
Nhưng rất nhanh, một con cự mãng nuốt trời đã đuổi kịp.
Ngàn năm không gặp, hắn càng lớn hơn!
Dưới ánh mặt trời, lớp vảy đen phát ra hàn quang lạnh lẽo sắc bén!
Đáng ghét, sớm muộn gì ta cũng phải lớn hơn hắn!
Hồng Trần Vô Định
Trong lúc ta điên cuồng tăng tốc, chúng ta gần như lao đến tận cùng trời đất.
66
Ta hạ xuống đất, chống vào thân cây mà thở dốc.
"Đợi, đợi đã, bay không nổi nữa rồi, lần sau so tiếp!"
Thường Uyên không nhịn được cười một tiếng: "Ừ."
Hắn chăm chú nhìn ta, khẽ nói: "Có gì muốn hỏi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta lắc đầu: "Không có."
Ta cũng lười truy hỏi chuyện của nữ t.ử kia.
Kể từ lúc ta độ kiếp, hắn đứng bên cạnh ta, hắn đã giống ta, trở thành kẻ bị thiên đạo của thế giới này truy sát.
Hắn phải đối kháng với "thiết lập", khó hơn ta nhiều.
Nhưng khác với ta, hắn vẫn còn đường quay đầu.
Ta cũng đã cho hắn cơ hội rồi.
Có muốn quay lại hay không, là chuyện của hắn.
Hắn nắm lấy tay ta, khẽ nói: "Nương t.ử, trong lòng nàng thật sự có ta sao? Hay là nàng thích kỳ lân…"
Ta không thể tin nổi: "Chàng đang nói linh tinh gì vậy? Ta đã làm hết sức rồi!"
Giao Đại Trạch và thần duệ vốn chưa từng là tồn tại có thể sánh ngang.
Trong tình huống này, ta đã cố hết sức lo cho bản thân, cũng cho hắn không gian, còn muốn ta thế nào nữa?
Hắn nghĩ một chút, bật cười: "Thôi, nàng nói đcũng úng."
Ta nắm tay hắn đi về.
Đi được một lúc, không nhịn được bật cười.
Thường Uyên: "?"
Ta nhỏ giọng nói: "Cảm giác thần long vẫy đuôi thật sự rất sướng."
Thường Uyên: "……Về Côn Luân không?"
Ta nói: "Không, ta muốn sống cạnh Đại Trạch."
"Vậy cũng được."
【Hầy, xem ra là vậy rồi, nữ chính không trở lại được nữa.】
【Ha ha ha, các ngươi quả nhiên vẫn đang lén xem!】
Phiên ngoại
Ta là một tác giả tiểu thuyết.
Có một bộ truyện, nữ chính là giao long, nam chính là bán thần.
Vì "sử dụng từ ngữ hoặc cụm từ tự tạo không được cơ quan Hán ngữ có thẩm quyền công nhận", "kích động đối lập", mà bị phong cấm.
Điều khiến người ta tức nhất là, không bao lâu sau, một bản *đồng nhân lại nổi như cồn.
(*Đồng nhân: tác phẩm do người hâm mộ sáng tác dựa trên một tác phẩm gốc có sẵn)
Truyện của ta bị xuyên rồi! (Cốt truyện của ta bị người khác nhảy vào phá rồi.)
Nữ chính của ta biến thành nữ phụ độc ác, mà tác giả đồng nhân còn đem giao long Đại Trạch xinh đẹp thiết lập thành một loài mà ai ai cũng muốn g.i.ế.c.
Dùng những đoạn dài lê thê để miêu tả nàng từng sống trong bùn lầy bẩn thỉu đến mức nào.
Bản gốc của ta vốn không quá nổi, người đọc không nhiều, ngược lại bộ đồng nhân này vì cứ "*pháp pháp pháp" mà nổi khắp nơi.
(*xoáy vào chuyện luật lệ, kiểm duyệt)
Gần như cả làng xếp hàng mắng nữ chính của ta!
Ta tức giận đến phát hỏa, tranh cãi với cư dân mạng suốt ba ngày ba đêm.
Nhưng rất nhanh ta không còn quá căng thẳng nữa.
Bởi vì tác giả đồng nhân kia quá tham.
Ngoài việc tự thêm cho nam chính cái tật tham ăn, thì vẫn giữ lại toàn bộ những thiết lập tốt đẹp mà ta dành cho nam chính.
Chuyên tình, thâm trầm, sát phạt quyết đoán.
Nàng ta thật sự quá ngu ngốc.
Ngoài việc bôi nhọ giao long Đại Trạch, lại vẫn giữ nguyên toàn bộ phẩm chất tốt đẹp mà ta dành cho nữ chính.
Kiên cường, dũng cảm, chủ nghĩa anh hùng, tự tin vô địch, duy ngã độc tôn.
Tác giả đồng nhân lại diễn giải những điều đó thành ích kỷ, háo thắng, ức h.i.ế.p nam chính.
Thật nực cười, một cô gái như vậy, cho dù bước ra từ bùn lầy, thì sao có thể thua được?
Hoàn.