Trong hài cốt tổ tiên đã sinh ra những tiểu giao mới, nếu ta ở đây, sẽ tranh đoạt linh khí với chúng.
Vì vậy ta lại ngẩng đầu bay ra biển.
Nhưng trong biển thần thú quá hung dữ, ta cũng phải chịu không ít thiệt thòi.
54
Muốn chữa khỏi cái đuôi của ta, cách tốt nhất là có kỳ lân chủ động hiến sừng.
Con rồng tàn phế như ta lang thang rất lâu, cuối cùng cũng gặp được một con kỳ lân.
Đánh không lại.
Kỳ lân thấy ta tàn tật yếu ớt…
Lại trực tiếp đè ta xuống bùn mà chà xát.
"Không cần phải thế chứ, ta chỉ muốn làm bằng hữu với ngươi thôi mà!"
Kỳ lân đá ta một cái rồi chạy mất.
Ta cảm thấy xương sống mình gãy mất rồi!
Nhưng giờ ta là rồng, cũng không đến mức không chịu nổi cú đá sấm sét của kỳ lân.
Không bao lâu sau ta đã hồi phục, lau mặt một cái, tiếp tục đuổi theo con kỳ lân kia.
55
Kỳ lân là linh thú nhân từ, bị một con rồng tàn phế như ta đuổi lâu như vậy, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Hắn là một con kỳ lân đực trưởng thành, tên là Hàm Chương.
Giống Thường Uyên, hắn sinh ra đã là bán thần.
Chỉ là hình người của hắn là dáng vẻ một thiếu niên vừa đến tuổi nhược quán, tuy thanh tú lạnh lùng, nhưng vẫn còn chút non nớt.
Ta đoán tính cách hắn cũng giống Thường Uyên, đều là người từ bi.
Ta vẫn khá hiểu những kẻ tốt bụng như vậy.
Huống hồ hắn quả thực không trầm ổn như Thường Uyên.
Cuối cùng có một ngày, khi hắn lại lần nữa đ.á.n.h một con rồng tàn phế như ta xuống bùn, trên mặt lộ vẻ không đành lòng.
Hắn có chút bất đắc dĩ nói: "Ngươi hà tất phải khổ như vậy?"
Hồng Trần Vô Định
Đây là lần đầu tiên hắn nói chuyện với ta.
Nói xong còn kéo ta dậy.
Ta nghiến răng nhăn mặt vừa đứng thẳng, nhưng không vững, bị hắn đỡ lấy.
Ta nói: "Vị ân nhân bị sét đ.á.n.h kia, xin ngài cho ta một chút đầu sừng của ngài."
Hắn nói: "Ngươi biết kỳ lân hiến sừng nhất định phải là tự nguyện, đúng không?"
Ta đương nhiên biết.
Kỳ lân hiến sừng phải xuất phát từ tự nguyện, nếu không chỉ làm thương thế của ta nặng thêm.
"Một khi kỳ lân mất sừng, trong vòng trăm năm không thể mọc lại, hơn nữa linh lực sẽ suy giảm rất nhiều. Ta và ngươi vốn không quen biết, cho dù ta bị ngươi quấn đến mức đưa sừng cho ngươi, trong lòng ta sao có thể không sinh oán?"
Nói cũng có lý.
Ta cũng không thể đem cái đuôi của mình ra mạo hiểm.
"Vậy cho ta một cơ hội, được không?"
Hàm Chương ngây ra một chút: "Cơ hội gì?"
Ta nhìn hắn sáng rực: "Cho ta cơ hội làm quen với ngài. Ta sẽ trả giá tương xứng… không, còn nhiều hơn nữa."
Hắn cúi đầu nhìn ta rất lâu.
Sau đó quay đầu bỏ chạy: "Ngươi đúng là bệnh không nhẹ."
56
Nhưng trong lòng hắn đã có gánh nặng rồi.
Cho nên ngày hôm sau, hắn đem đến cho ta một chiếc xe lăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ đó về sau, hắn thường đẩy ta ra bờ Đại Trạch dạo chơi.
Lúc đầu một lời cũng không nói.
Thực ra mỗi lần như vậy ta đều bực bội muốn c.h.ế.t, nhưng hắn dường như lại nghĩ ta đang tận hưởng làn gió nhẹ thổi qua.
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
57
Lại qua một khoảng thời gian, lời của hắn dần nhiều hơn.
"Ngươi xem, thật ra chỉ cần nghĩ cách một chút, cũng không cần phải bò lổm ngổm trong bùn nữa."
Phải, lúc ở trên trời, ta bay theo kiểu hình chữ L.
Ở dưới đất thì cơ bản là bò như thế này~~~.
Hắn nhìn ta đầy thương hại: "Ngươi hẳn là rất vất vả nhỉ."
Ta đáp: "Không có, ta trườn rất thoải mái."
So ra, ta lại không thích như bây giờ, ngồi trên ghế, chiếc ghế nằm trong tay người khác, bị người khác đẩy đi.
Hàm Chương khựng lại, rồi trực tiếp vỡ trận: "Vậy ngươi cứ bám riết ta không buông là vì cái gì! Còn khiến ta áy náy đến mức đêm không ngủ được!"
"Chữa đuôi. Chữa xong sẽ càng vui hơn."
Ta hứng khởi nói: "Nếu đuôi ta lành rồi, ta bay nhanh lắm."
Hàm Chương: "…Ngươi từ nhỏ đã vô tâm vô phế như vậy sao!"
Ta bật cười, ánh mắt dịu lại nhìn mặt nước Đại Trạch.
Trong đó đã có rất nhiều tiểu giao, dưới dòng nước xiết, mơ hồ còn nghe được tiếng kêu non nớt của chúng.
"Ta hồi nhỏ à?"
Hàm Chương trầm mặc một lát, lại nói: "Dù sao cũng rảnh, không bằng kể ta nghe đi."
"Được thôi. Thật ra năm đó ta cũng chỉ là một tiểu giao bình thường mà thôi."
Hàm Chương cười khẩy: "Ta không tin."
Vậy chỉ có thể nói, người đời hiểu về giao ở Đại Trạch quá ít.
Tất cả tiểu giao đều lỗ mãng, kiêu ngạo, coi trời bằng vung.
Đợi lớn thêm một chút, lại vì còn non nớt, năng lực không xứng với dã tâm dâng trào, nên mỗi ngày đều giận dữ bực bội.
Có lẽ ta so với đồng loại có hơi quá đáng hơn một chút?
Nhưng cũng không nhiều.
Hàm Chương vừa đẩy ta chậm rãi tiến lên, vừa nói: "Ta vẫn không tin, ngươi chắc chắn là khác biệt."
Ta suy nghĩ nghiêm túc một chút, ngẩng đầu lên nói: "Nếu nói có gì khác, thì chính là ta đẹp hơn bọn họ."
Hàm Chương cúi đầu nhìn ta.
Một lúc lâu sau, mặt hắn đột nhiên đỏ lên.
Rồi lẩm bẩm: "Ngươi quả thật rất đẹp."
Ta: "?"
Ta: "!!!"
Trời ơi, ta đâu có ý dụ dỗ hắn đâu!
Trong đêm ta lén chuồn mất.
58
Đáng ghét, ta bò kiểu chữ L chậm quá!
Hàm Chương đuổi kịp ta, hắn vô cùng khó hiểu: "Ngươi làm cái gì vậy?! Không cần sừng của ta nữa sao?!"
Ta đáp: "Không cần nữa!"
Hắn thở hổn hển nói: "Hiện tại ta có thể cho ngươi sừng rồi!"
Nói thật, ta quả thực rất động lòng.
Dù sao có con rồng nào thích bay kiểu chữ L giữa không trung đâu!