Theo Đuổi Vợ Có Khó Không

Chương 2



Lục Tây Dã từ từ ngước lên nhìn về phía anh ta với ánh mắt bình tĩnh.



Chu Gia Thần nói xong lời nói này, liền thấy hối hận.



Lục Tây Dã trước giờ không hề xen vào chuyện của người khác.



Anh đơn giản chỉ là ngại gặp chuyện rắc rối.

“Nếu cậu không muốn thì thôi…”



“Được.”



Lục Tây Dạ bất ngờ đồng ý.



Chu Gia Thần liền sửng sốt bất ngờ.



Không chờ anh ta nói thêm gì, Lục Tây Dã cầm áo vest đứng lên đi ra ngoài.



Trời mưa càng lúc càng to.



Tôi đứng trên bậc thềm của club và đợi trời bớt mưa.



Bảo vệ đã ra hỏi tôi tận ba lần rằng có cần gọi giúp xe hay cần ô không.



Tôi bối rối gật đầu.



Mở ô ra, tôi lập tức rời đi.



Tôi bước đi thật nhanh trong cơn mưa.



Có lẽ do trời mưa quá to.



Rời đi không lâu, tôi liền cảm thấy khó chịu trong người.



Vì gió quá to, nên chiếc ô trong tay tôi bị thổi bật tung lên.



Ngay lúc này chiếc Rolls-Royce của Lục Tây Dã dừng ngay trước mặt tôi.



Kính xe ô tô hạ xuống, gương mặt lạnh lùng của anh từ từ hiện ra.



Những ngón tay tôi nắm c.h.ặ.t cán ô đến trắng bệch.



Trong tâm trí tôi đang kêu gào tôi phải chạy đi.



Tôi từng được nghe Chu Gia Thần nói về Lục Tây Dã.



Lục Tây Dã xuất thân trong gia đình có liên quan tới xã hội đen.



Những gì tôi biết về xã hội đen hay thế giới ngầm, cũng chỉ thông qua những bộ phim Hong Kong ngày xưa mà tôi đã từng xem.



Những người liên quan tới xã hội đen hay thế giới ngầm đều là những người lạnh lùng và t.à.n n.h.ẫ.n.



Vì thế lần đầu tiên tôi gặp Lục Tây Dã, tôi rất sợ anh ta.



Thậm chí chưa bao giờ tôi dám nhìn thẳng vào ánh mắt của anh.

 

“Lên xe.”



Tôi theo bản năng lùi lại một bước.



Lục Tây Dã lên tiếng.



Những hạt mưa thi nhau rơi xuống ô, tạo lên tiếng động rất lớn.

Giọng anh cũng không quá lớn.



Nhưng trong tai tôi, giọng nói đó vang lên như sấm sét.



Lòng bàn chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Đôi mắt tôi mở to vì sợ hãi.



Trời mưa to tạo lên một tầng sương mù mỏng. 



Khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.



Đó là một nỗi sợ hãi, cảm giác bản thân mình nhỏ bé như một con kiến.



Nỗi sợ hãi này lan rộng từ trên đỉnh đầu tôi xuống tới lòng bàn chân.



Tôi chậm chạp bước tới cửa xe.



Lái xe nhanh ch.óng đi xuống cho tôi và nhận lấy chiếc ô từ tay của tôi.



Tôi cảm ơn lái xe, rồi từ từ ngồi vào trong xe.



Đôi giày thể thao ướt sũng nước mưa của tôi đang đặt trên t.h.ả.m xe sang trọng.



Một phần t.h.ả.m xe bị nước mưa làm bẩn.



Tôi cụp mắt xuống, xoa xoa ngón tay vì lo lắng. 



Lúc này tôi chỉ mong mình hoá thân thành con kiến bé xíu.



Tốt nhất biến thành người vô hình luôn càng tốt.



Chiếc xe từ từ di chuyển trong màn mưa.



Đèn xe sáng rực trong đêm mưa.



Rolls-Royce di chuyển trong đêm, như con thuyền cô độc đi một mình.



Tôi không biết Lục Tây Dã đưa mình đi đâu.



Tôi còn đang hoang mang, thì bất ngờ Lục Tây Dã gọi tên tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“ Liên Vũ.”



“ Dạ.”



Tôi giật mình, ngước mắt lên nhìn Lục Tây Dã đang ngồi trước mặt.



Vạt áo của Lục Tây Dã hơi nhăn, cúc áo của anh cũng được mở ra ba cúc đầu.



Anh đang dựa lưng vào ghế ô tô, chân đang sải dài trước tấm t.h.ả.m.



Giống như con sư t.ử đang kiểm soát lãnh địa của mình, mặc dù mắt anh đang nhắm lại nhưng khí chất lại khó mà xem thường.



Tôi sợ hãi quay đi chỗ khác.



Tim tôi đập liên tục.



Chiếc xe chở tôi đi đâu thế này ?



Lục Tây Dã định làm gì ?



Anh định g.i.ế.t tôi rồi ném ra biển hay là c.h.ô.n x.á.c tôi đi phi tang ?



Nếu không lẽ định bán tôi đi ?



Nhưng hình như tôi đâu có làm gì đắc tội với anh đâu ?



Anh nhấc chân đá nhẹ vào ống quần của tôi, bằng đôi giày da của mình.



Bàn tay anh đặt trên đầu gối.



“Lại đây.”



Tôi nghe như tiếng sấm vang bên tai.



Nhìn anh với đôi mắt mở to, bỗng một luồng gió lạnh thổi ngang qua gáy. 



"Nghe không hiểu?"



Lục Tây Dã hơi nhướng mày.



"Tới đây ngồi.”



Anh lặp lại.



Anh nói rất chậm tiếng phổ thông chuẩn, tôi nghe rõ ràng từng câu nhất thời ngây người.



Mãi đến lúc anh mất kiên nhẫn: “Hửm?”



Xe bỗng nhiên rung chuyển.



Tôi có cảm giác như tim mình gần như bật ra khỏi ghế.



Tim như muốn rớt khỏi lòng n.g.ự.c.



Thần kinh lập tức căng thẳng đến cực điểm.



Trước khi bộ não kịp phản ứng, cơ thể đã chọn cách tự bảo vệ mình.



Tôi gần như bò bằng tay và đầu gối vào lòng anh ấy.



Tôi thậm chí còn ngoan ngoãn ngồi trong lòng như yêu cầu của anh.



Khóe môi Lục Tây Dã hơi cong lên.



Anh đưa tôi khăn mềm: “Lau mặt đi.”.



Tôi ngoan ngoãn nhận lấy.



Điện thoại di động của anh đột nhiên reo lên.



Lục Tây Dã cầm lên, nhấn nghe máy, giọng mệt mỏi nói: "Ừm, Giai Thần."

 

Chiếc khăn vừa rơi khỏi tay tôi.



Lu Tây Dã liếc nhìn, đột nhiên mỉm cười.



"Ừ, tôi tìm được cô ấy rồi."



Giọng anh nghe rất trầm trong không gian hạn hẹp.



"Cậu chơi vui vẻ."



Lục Tây Dã một tay cầm điện thoại.



Tay kia nhẹ nhàng nhéo cằm tôi.



Trời đang mưa rất to, tầm nhìn không rõ ràng.



Xe đột ngột va chạm, tôi mất cảnh giác, mất lái và lao về phía trước.



Đôi môi mỏng của Lục Tây Dã gần như vào một bên mặt tôi.



Hơi thở ấm áp mơ hồ, phả vào tai tôi.



Toàn thân tôi đông cứng lại.



Lục Tây Dã không đẩy tôi ra mà thay vào đó hôn lên khóe môi tôi.



Anh lặp lại bằng giọng hơi khàn khàn.



"Đừng lo, bây giờ cô ấy rất ngoan."