Lục Tây Dã nói xong, tôi chưa kịp nói thì anh đã cúi đầu hôn tôi.
Anh siết c.h.ặ.t cổ tay tôi bằng một tay và cố định chúng phía trên đầu tôi.
Bàn tay còn lại nắm lấy cằm tôi, ép tôi ngửa mặt lên đón nhận nụ hôn sâu của anh.
Cho đến cuối cùng, tôi yếu đuối trước nụ hôn của anh đến mức không thể đứng vững. ˆ
Lúc này anh mới buông một tay ra ôm lấy eo tôi, yêu cầu tôi áp sát người vào anh.
Đang thở dốc, đột nhiên nhìn thấy cửa hộp cách đó không xa mở ra.
Có lẽ có vài bạn cùng lớp đã đến tìm tôi.
"Liên Vũ..."
Vừa hét lên, họ nhanh ch.óng bịt miệng rồi quay người bỏ chạy.
Chạy được vài bước, cậu ta vẫn quay lại và hét lên với tôi: “Chúng tôi không thấy gì cả!”
Hai má tôi nóng bừng như tôm nóng đỏ.
“Hôn một chút mà xấu hổ như vậy, đến lúc “làm” thật có phải ngất xỉu luôn không?”
"Lục Tây Dã!"
Lục Tây Dã nhéo khuôn mặt đỏ bừng của tôi nói: "Liên Vũ, cưới anh đi."
"Nếu em không đồng ý, anh sẽ ném em xuống biển à?"
Mắt tôi vẫn đỏ hoe nhưng trong đó lại có nụ cười.
Lục Tây Dạ có vẻ nghiêm túc suy nghĩ: “Không nỡ”
“Cho em chút thời gian được không?”
Một lúc sau, Lục Tây Dã gật đầu: "Được."
Sau khi trở về từ Hồng Kông, tôi thuê một phòng nhỏ rồi bắt đầu tập trung chuẩn bị thi nghiên cứu.
Nhưng thời gian yên bình nhanh ch.óng kết thúc , người cha mà tôi nhiều năm không liên lạc đột nhiên tìm đến.
Ông ta cùng mẹ kế có đứa con trai đã bỏ học cấp ba vào năm thứ hai trung học.
Sau khi lăn lộn được vài năm, hắn đột nhiên nói muốn kết hôn.
Nhà gái có anh cả bị tật nguyền, không lấy được vợ.
Thế nên sính lễ cô dâu nâng lên tới hàng trăm nghìn, chỉ để giúp anh cả mua vợ.
Hắn và mẹ kế không có đủ tiền nên đã nghĩ đến việc thay đổi cuộc hôn nhân. ˆ
Tất nhiên là tôi sẽ không đồng ý.
Ông ta ngay lập tức nổi cơn thịnh nộ, giống như khi ông đ.á.n.h mẹ con tôi khi tôi còn nhỏ.
Ông ta lại tát tôi.
Nhưng tôi đã đẩy ông ta ra thật mạnh.
Ông đã già, cơ thể kiệt quệ vì t.h.u.ố.c lá, rượu và c.ờ b.ạ.c.
Tôi không còn sợ ông ta như trước nữa.
“Nuôi mày khôn lớn như thế không phải miễn phí!”
"Nếu mày không ngoan ngoãn đồng ý, dù có trói mày tao cũng phải bắt trở về."
Ông ta lớn tiếng gọi người ngoài cửa bước vào.
Lúc tôi bị mấy tên đó kéo ra ngoài.
Chiếc điện thoại di động ném dưới gầm giường vô tình bấm số của Lục Tây Dã.
Anh đã cảnh báo tôi vào hôm gặp lại.
Đặt số điện thoại của anh vào số khẩn cấp.
Anh biết một chút về gia đình của tôi thành ra luôn có chút lo lắng.
Nhắc mới nhớ, định mệnh giữa người với người thật kỳ diệu.
Người đàn ông mà tôi sợ đến nỗi tôi thậm chí không dám nhìn vào mắt.
Bây giờ tôi gặp nguy hiểm, người đầu tiên tôi nghĩ đến vẫn là anh.
Hơn nữa, có vẻ như tôi thậm chí không còn sợ anh ấy nữa.
Lục Tây Dã có giúp tôi không? Liệu anh có xuất hiện như thần binh trên trời hạ phàm cứu lấy tôi không?
Giống như trong thâm tâm tôi chắc chắn rằng anh sẽ không để bất cứ điều gì xảy ra với tôi.
Tôi ngay lập tức được đưa đến ngôi làng nhỏ trên núi đó.
Vì đường vào núi khó đi nên chúng tôi bị chậm lại một ngày.
Chạng vạng ngày thứ hai, xe đã tới cổng làng. ˆ
Một chiếc Hummer màu đen cũng tiến vào.
Nó lao tới đầy bụi bặm chặn ngay phía trước xe tải.
Một số vệ sĩ cao lớn thân hình vạm vỡ nhảy ra khỏi xe trước.
Sau đó là Lục Tây Dã, người mặc áo khoác đen, đeo kính râm.
Khi thân hình cao lớn, lưng thẳng tắp của anh chợt lọt vào mắt tôi.
Tim tôi chợt rung động dữ dội.
Nhân vật nam chính trong những bộ phim Hồng Kông mà tôi theo hồi còn nhỏ.
Nó đã hoàn toàn được hiện thực hóa vào lúc này.
Bọn người kia sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.
Sau đó là tiếng còi báo động lần lượt vang lên.
Lục Tây Dã sải bước tới gần tôi, giơ chân đá văng người đàn ông vẫn đang giữ cánh tay tôi.
Và khi anh nhìn thấy tay tôi vẫn bị trói sau lưng.
Hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể anh khiến tôi run rẩy.
Tôi có thể cảm nhận được rằng anh đang cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân.
Cho đến khi xe chạy đi xa, sắc mặt Lục Tây Dã vẫn khó coi.
Sau khi bôi t.h.u.ố.c vào cổ tay tôi, anh không nói chuyện với tôi nữa.
Tôi nâng chắn bùn sau của xe lên.
Giống như đêm mưa đó, lần đầu tiên chúng ta ngồi chung một chiếc xe.
Tôi nhào vào lòng anh, ngồi xuống.
Tôi nhẹ nhàng ôm anh lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Liên Vũ, anh vẫn còn tức giận."
"Em biết."
Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết dũng khí trong đời.
Tôi ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng hôn lên cằm anh: “Em đang dỗ dành anh đó, Lục Tây Dã.”
Anh có chút kiêu ngạo nhéo cằm tôi rồi đẩy mặt tôi ra.
“Anh không dễ dụ vậy đâu.”
"Vậy anh muốn dỗ thế nào?"
"Tự mình nghĩ đi."
Anh buông tay ra, quay mặt lại, không nhìn tôi nữa.
Tôi vừa muốn cười cũng muốn khóc.
Cuối cùng, tôi nhẹ nhàng nằm trong lòng anh: “Lục Tây Dã, chúng ta kết hôn đi.”
Anh vẫn phớt lờ tôi nhưng được vài giây thì anh giơ tay lên ôm tôi.
Đường núi không bằng phẳng, xe gập ghềnh.
"Liên Vũ, đừng dựa vào anh."
"Chiếc xe rung lắc…”
Tôi chưa kịp nói xong thì chiếc xe lại bắt đầu rung lắc dữ dội.
Tôi không biết ai là người chủ động, tôi hay anh ấy.
Tóm lại là xe lắc lư trên đường núi bao lâu.
Có vẻ như tôi và Lục Tây Dã đã hôn nhau rất lâu.
Ba tháng sau, tôi và Lục Tây Dã kết hôn trong âm thầm.
Vì vẫn muốn tiếp tục học nên tôi năn nỉ Lục Tây Dã rất lâu.
Sau đó, anh đồng ý không tiết lộ tin tức kết hôn cũng như tổ chức đám cưới.
Để tôi có thể yên tâm chăm chỉ học tập.
Chỉ cần đồng ý điều kiện tiên quyết là…
Tuy rằng tạm thời không có hôn lễ, nhưng đêm tân hôn là không thể thiếu.
Vào ngày tôi nhận được giấy chứng nhận, Lục Tây Dã đã đưa tôi trở lại phòng tân hôn.
Tôi đi vệ sinh nhưng lâu không đi ra.
Cho đến khi Lục Tây Dã đi tới gõ cửa.
Tôi lưỡng lự một mới giơ tay mở cửa.
Quần áo và đồ dùng trong nhà mới đã được giúp việc chuẩn bị từ trước.
Có lẽ vì hôm nay được coi là đêm tân hôn.
Bộ đồ ngủ do dì giúp việc chuẩn bị có chút gợi cảm.
Tôi xấu hổ khi mặc một mảnh vải nhỏ như vậy.
Nhưng Lục Tây Dã thậm chí còn mặc ít hơn.
Chỉ có một chiếc khăn tắm được buộc quanh eo anh.
“Lúc này đừng ngất xỉu nhé…”
Lục Tây Dã cúi xuống bế tôi lên.
Tôi sợ quá vội đưa tay ra che chắn.
Nhưng chiếc váy ngủ quá ngắn và quá hở hang. Nó có thể che được phần trên nhưng không che được phần dưới.
Hai chúng tôi đều n.u.d.e, tôi không dám mở mắt.
Nụ hôn của Lục Tây Dã chìm sâu.
Dừng lại ở điểm cuối trên đỉnh núi.
"Liên Vũ."
Anh hôn tôi nhẹ nhàng đến mức tôi khép môi lại.
Tiếng rên rỉ ngắt quãng thoát ra từ môi tôi từ răng anh.
"Thì ra Liên Vũ còn nhỏ."
"Lục Tây Dã..."
Má tôi ửng hồng ,mắt tôi đã tràn đầy sức xuân. ˆ
Lục Tây Dã nắm lấy tay tôi đưa xuống.
Đôi mắt của tôi đột nhiên mở to: "Lục Tây Dã?"
"Hửm?"
“Sao lại khác lần trước thế?”
"Em thích cái nào nhất?"
"Lần này em sợ…’
Lục Tây Dã đột nhiên mỉm cười: “Em thật biết cách lấy lòng người đàn ông của mình đó”
Sau đó, tôi dường như bất tỉnh trong nửa phút.
Khi Lục Tây Dã hôn tôi tỉnh giấc, anh đã có mối liên hệ sâu sắc với tôi.
"Lục Tây Dã... Hình như vừa rồi em nằm mơ”.
"Em mơ thấy gì?"
Anh giảm tốc độ và nhẹ nhàng hỏi.
"Đó là một nơi hoang vu, có rất nhiều sương mù còn em không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì."
"Còn có một con vật to lớn, em rất sợ."
"Em tưởng em sắp c.h.ế.t, nhưng anh lại xuất hiện trong giấc mơ của em..."
“Anh đã cứu em à?”
Tôi lắc đầu và nhìn anh có chút đau khổ.
"Anh g.i.ế.c con thú đó, lại biến thành con quái thú đáng sợ hơn, sau đó anh c.ắ.n một miếng nuốt chửng em."
Lục Tây Dã không khỏi bật cười: “Giấc mơ này là sự thật, anh ăn em rồi đấy.”
Anh ấy hôn tôi,cử động của anh trở nên khá khó chịu.
“Hơn nữa, anh phải ăn em suốt đời.”
(Hết toàn văn)