Trong quá trình Hàn Băng giúp đỡ thành phố Hắc Chiểu duy trì trật tự, cô bất ngờ phát hiện chuyện này thật sự rất khó quyết.
Sau khi nguồn ô nhiễm bị dọn dẹp, có vô số người cần người ở bên an ủi, cũng cần người lẳng lặng tiễn họ về nhà.
Cả thành phố đã bị bầu không khí cuồng nhiệt lúc trước phá hoại nên giờ càng cần có người đứng ra lãnh nhiệm vụ duy trì và tu sửa.
Nói một cách đơn giản chính là lúc thành phố Hắc Chiểu cần người giữ trật tự nhất thế mà lại không có ai chịu đứng ra gánh vác.
Những người ngồi ở vị trí cao, có năng lực xử lý loại chuyện này hình như đã bước chân đi theo nguồn ô nhiễm, bị ngài Đan Binh xử lý sạch sẻ.
Mà trong số những người còn sống sót sau trận hỗn loạn to lớn này, những người có thể miễn cưỡng ra mặt khơi dậy thành phố Hắc Chiểu có lẽ bởi vì biết nhiều tin tức hơn người khác nên dưới tình huống vẫn chưa xác định rõ cục diện, tất cả đều co đầu rút cổ, không chịu thò ra.
Nguyên do là vì chính họ cũng không biết chắc khi mình đứng ra gánh vác mọi chuyện, liệu bản thân có trở thành con rối trong tay người khác hay không.
Tóm lại, trước khi giải quyết được nguồn ô nhiễm, thành phố Hắc Chiểu vô cùng hỗn loạn.
Hiện tại, sau khi giải quyết xong nguồn ô nhiễm, thành phố Hắc Chiểu thế mà lại có hơi hướng ngày càng loạn thêm.
Nhưng may là do phần lớn cư dân trong thành phố Hắc Chiểu lúc trước đều bị chuyện mất ngủ gây ảnh hưởng nghiêm trọng, nên bây giờ, khi giấc ngủ đã quay lại, tuy đầu óc vẫn còn chìm trong khủng hoảng và hoang mang, không chắc, nhưng vẫn có rất nhiều người vì chịu không nổi cơn buồn ngủ ập tới nên đã lo tìm chỗ đánh một giấc trước rồi.
Tất nhiên bởi vì cách xử lý người bù nhìn của cha, dẫn tới đã để lại di chứng nghiêm trọng cho họ.
Không biết bao nhiêu người sau khi tỉnh lại đã hoang mang kể cho nhau nghe rằng mình trong mơ, mình đã nghe thấy tiếng dao băm thớt ầm ầm.
Nhưng dù thế nào thì vẫn phải có người đứng ra giúp đỡ thành phố Hắc Chiểu khôi phục trật tự, Hàn Băng rơi vào đường cùng, bèn nghĩ tới Quần Gia.
Chính xác hơn, không phải cô tự nhớ ra, mà là Quần Gia chủ động tìm tới cửa.
Trong lúc chạy tới trung tâm quảng trường thành phố Hắc Chiểu, Rắn Đỏ và Quần Gia đã bị tách ra. Sau khi trải qua vô số trận chiến và cơn khủng hoảng liên tục ập tới, cô thậm chí đã ném Quần Gia ra sau đầu. Tận đến lúc vấn đề được giải quyết, trở lại với đám người Lục Tân, sau đó định lấy bộ đồ đi thay, nhưng vừa đẩy cửa ra, đập vào mắt cô là cảnh tượng Quần Gia ân cần đứng dậy, chống gậy tiến lên trước chào mừng cô về, còn hiền từ nhìn xuống Rắn Đỏ hỏi han:
"Không sao chứ?"
Rắn Đỏ bối rối:
"Sao ngươi vẫn chưa đi?"
"Ta chuẩn bị thức ăn khuya đợi ngươi về...
Quần Gia chỉ tay về phía đống mì ăn liền và xúc xích được đặt trên bàn.
Rắn Đỏ lập tức cảm thấy cạn lời:
"Thức ăn khuya mà ngươi chuẩn bị cho ta chính là mì ăn liền?"
"Ta đâu có biết nấu cơm..."
Quần Gia nói:
"Hơn nữa ta không chỉ chuẩn bị cho ngươi mỗi mì ăn liền thôi, mà là đủ loại mì ăn liền với đủ mùi vì đó..."
"Ngươi xem, đây là thịt kho tàu này, dưa chua này, còn có cả vị chao nữa..."
Rắn Đỏ thiếu chút nữa cảm động phát khóc.
Cuối cùng cô và Hàn Băng, Thằn Lằn, Quần Gia, mỗi người bưng một tô mì liền, rồi leo lên xe jeep.
Vốn họ cũng định làm cho Lục Tân một tô, nhưng sau khi nghĩ ngợi một lúc, Hàn Băng cảm thấy lúc này thứ Lục Tân cần hơn cả có lẽ là nghỉ ngơi, nên cô đã chuẩn bị sẵn nước nóng, cũng mở sẵn gói mì, sau đó đặt trong căn phòng mà lúc đầu họ xem là phòng làm việc, để hắn tí nữa có thể tự nấu mì.
Nhưng họ lại không ngờ rằng Lục Tân thế mà lại không tới đây.
Qua hơn một giờ sau, một chiếc xe đạp không người lái đậu ngay dưới lầu, sau đó có một vật nhỏ chạy lạch bạch lên lầu, lúc tiến vào phòng, thấy bên trong yên tĩnh không một bóng người, mọi người không còn ở đây nữa, cũng không biết đã đi nơi nào mất rồi.
Chuyện này làm nó uất ức đến sắp khóc, nhưng sau đó nó lại thấy tô mì ăn liền.
Nước nóng được đặt sẵn bên cạnh, gói gia vị cũng đã được đổ vào, bên cạnh vẫn còn để lại vỏ, mặt trên ghi là vị chao.
Ngay tức khắc, vật nhỏ vừa ăn mì ăn liền, vừa khóc bù lu bù loa.
Lục Tân nằm trong phòng suốt một ngày mới chịu ra.
Hôm nay là một ngày cực kỳ yên tĩnh, dù là Hàn Băng, Thằn Lần, hay là người nhà, tất cả đều không hề tới quấy rầy mình.
Vì vậy hắn có thể dùng suốt một ngày để sắp xếp lại tâm trạng cho thật tốt.
Thời khắc đẩy cửa phòng khách sạn ra, hắn mơ hồ phát hiện hình như thế giờ này có chút gì đó khác lạ.
Hắn cẩn thận quan sát xung quanh, ấy, đâu có thay đổi gì đâu.
Nhưng đúng là tâm trạng của hắn đã tốt lên một chút, có lẽ là sau khi nhờ vào phiếu điểm của lão viện trưởng mà hắn có thể biết nhiều hơn về chuyện của chính bản thân, nên cảm giác áp lực và xa cách vốn đeo bám mãi trong lòng lúc này lại tan biến không còn sót lại chút gì, suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng và minh mẫn hơn.
Chẳng lẽ là do mình đã khóc một lần?