Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1235:



Cô nói rất nghiêm túc, cũng không có ai nghi ngời lời nói của cô.

Hạ Trùng vốn có một gương mặt không biết nói láo, sau khi nghiêm túc lên thì càng khiến người ta khó lòng nghi ngờ, hay nói đúng hơn là không ai dám nghi ngờ.

Sau khi nói lời cam đoan, Hạ Trùng trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị, quét mắt nhìn nhóm người bên Thanh Cảng.

Mấy người bên Thanh Cảng cũng lúng túng nhìn lại cô.

Hai hên đều im lăng không nói chuvên.

Ngay cả Hàn Băng cũng cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng xua tay lia lịa, sau đó hỏi dò:

"Có phải ngươi đã quên chuyện gì rồi không?"

"Còn gì nữa?"

Hạ Trùng nói:

"Không phải ta đã cam đoan với mấy người rồi sao?"

Đám người Thanh Cảng trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hạ Trùng nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ một hồi, sau đó đột ngột nhớ ra:

"Ý các ngươi là... Thù lao?"

Mấy người bên Thanh Cảng nhẹ nhàng thở phào một hơi, trên mặt cuối cùng cũng để lộ vẻ tươi cười, đồng thời liên tục phủ nhận:

"Không phải, không phải, thù lao thì có là gì...

"Mà thù lao tính thế nào vậy?"

Hạ Trùng hít sâu một hơi, mặt mày vô cảm nhìn họ, nói thẳng:

"Ta vẫn chưa nghĩ tới chuyện này."

Đám người Thanh Cảng cạn lời, thật sự không biết phải đáp lại lời này thế nào.

Hạ Trùng lại nói:

"Hơn nữa viện nghiên cứu thống kê và thanh toán sổ sách thật sự rất phiền phức. Đầu tiên phải nộp đơn xin phép, sau đó đợi người có thẩm quyền phúc đáp lại..."

"Ít nhất cũng phải nửa tháng"

Người bên Thanh Cảng càng thêm im lặng, càng không biết phải trả lời thế nào.

Ngay cả Lục Tân cũng cảm thấy viện nghiên cứu thực quá đáng, uổng công vừa nãy mình lại đồng ý nhanh như vậy.

"Không bằng như vây đi...

Hạ Trùng im lặng hồi lâu bỗng mở miệng, như là vừa hạ quyết tâm. Cô nói với Lục Tân:

"Ta trích tiền riêng của mình ra, trả cho ngươi hai triệu, thế nào?"

"Hai triệu?"

"Tiền riêng?"

Lục Tân lập tức ngẩng đầu lên, cảm thấy hơi động lòng rồi.

Nhiệm vụ này tính ra cũng rất đơn giản, đúng không?

Theo những gì Hạ Trùng nói, bản thân không phải chỉ cần phụ trách đứng đó chặn đường là được rồi sao?

Chỉ có vậy mà đáng giá tận hai triệu?

Theo lý thuyết, nếu các cô đồng ý trả tiền xăng và tiền ăn thì cho hắn hai trăm tệ chắc cũng đủ rồi...

Hơn nữa, đây còn là tiền riêng?

Hơn nữa, ý của họ là không cần phải báo cáo lên trên?

Ngay cả Hàn Băng cũng cảm thấy ngoài ý muốn, lặng lẽ đánh mắt về phía Lục Tân, sau đó đập vào mắt là biểu cảm có hơi kích động của hắn.

Được rồi, hình như ngài Đan Binh rất hài lòng với đề nghị này.

Về phần Thằn Lần, hai mắt hắn đã tỏa sáng lấp lánh, liếc mắt quan sát Hạ Trùng một lượt, trên mặt dần treo lên nụ cười mỉm... Không biết là đang nghĩ cái gì nữa.

"Nhiều tiền như vậy mà cũng có thể hào phóng cho ta như thế..."

Lục Tân không còn lý do từ chối, nhưng hắn không nhịn được mà hỏi:

"Chẳng lẽ thù lao làm nhiệm vụ của các ngươi cao lắm hả?"

Hắn nghĩ thầm mình cũng từng lãnh thù lao của chủ thành một lần rồi, nhưng mà hình như đâu có cao lắm đâu...

"Thù lao của nhiệm vụ?"

Hạ Trùng nghĩ ngợi vài giây:

"Tạm được, khoảng mấy triệu, trừ đi chi phí và hao hụt của lần này thì cũng không tính lỗ."

Lục Tân thật sự không hiểu:

"Vậy mục đích các ngươi nhận nhiệm vụ này là gì?"

Vấn đề này thật sự khiến Hạ Trùng phải trầm ngâm.

Cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sau đó do dự trả lời:

"Rảnh rỗi không có gì làm..."

Đám người Thanh Cảng càng thêm không hiểu, trố mắt nhìn nhau. Sau đó có người nhớ ra, hình như một căn nhà ở chủ thành tệ nhất cũng phải mấy triệu, nhỉ? Hơn nữa, có lẽ nào sau khi về dưới trướng viện nghiên cứu, Hạ Trùng cũng có tư cách được cấp nhà không?

Nếu vậy thật thì đúng là cô không cần để mấy triệu này vào trong mắt...

Đãi ngộ mới là thứ quan trọng nhất!

Mà Hạ Trùng cũng im lặng suy tư, sau đó thình lình nhìn về Thanh Cảng:

"Các ngươi thì sao?"

"Chắc không phải thật sự vì thù lao đó chứ?"

"Hả? ?"

Biểu cảm trên mặt nhóm người Thanh Cảng bỗng trở nên có hơi mất tự nhiên, lắc đầu nguầy nguậy:

"Sao có thể chứ..."

"Chúng ta cũng là vì..."

"Ước mơ?"

"Dù sao không phải là vì tiền. Hoặc là để đạt được đặc quyền gì đó, còn không thì cũng là vì phạm phải sai lầm mà bị nắm được điểm yếu..."

"Nếu vậy, kế hoạch này..."

Hạ Trùng không để ý đến biểu cảm xấu hổ trên mặt đám người Thanh Cảng, cô quay đầu nhìn về phía Lục Tân.

Hiện tại, nếu mọi mặt đều đã thương lượng xong xuôi, vậy Lục Tân cũng rất thoải mái trả lời:

"Không thành vấn đề."

Lần này hắn vô cùng sảng khoái đồng ý.

Không chỉ có thù lao phong phú mà vừa hay là bản thân nhiệm vụ này cũng rất hấp dẫn đối với mình.

Hắn cũng không biết giao dịch linh hồn và xây dựng địa ngục đại diện cho cái gì, nhưng nếu chuyện này có liên quan tới số bảy, vậy hắn càng có lý do để tham dự. Dù sao Số Bảy và hắn quả thật đã kết thù với nhau, thế thì chuyện bản thân đi phá hư việc mà cô ta muốn giúp âu cũng là thiên kinh địa nghĩa nhỉ... Chờ tới lúc nhìn thấy cô ta, hắn nhất định phải đòi lại tiền mua ghi-ta mới được!

Trên mặt Hạ Trùng thoáng hiện nụ cười hiếm có.

"Cám ơn ngài Đan Binh..."