Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1244: Có Người



Nhắc tới vấn đề đãi ngộ, Lục Tân lại nghĩ tới vấn đề tiền bạc.

Sau đó hắn lại nghĩ tới tiền cây ghi ta của Số Bảy, hắn nhất định sẽ đi tìm cô để đòi số tiền đó.

Ngoài ra, công tác của Số Bảy cũng không được quang vinh cho lắm, dù sao thì cũng là chạy tới hoang dã làm cường đạo, chỉ có điều, cô làm cường đạo nhiều năm như thế, nói không chừng đã tích góp được rất nhiều tiền? Chỉ tiếc là loại dị biến giả như cô thật sự rất khó bắt.

Hắn cũng nên bắt đầu suy nghĩ xem, lần gặp mặt sau, mình nên dùng kế hoạch gì để phòng cô chạy trốn.

Nghĩ tới Số Bảy, hắn lại nghĩ sang mấy đứa bé ở cô nhi viện.

Số Bảy còn sống, Mười Chín còn sống, em gái... cũng vui vẻ sống bên cạnh mình.

Nhưng mấy đứa bé trong cô nhi viện thì sao? Có bao nhiêu đứa con sống?

Là Số Một trầm mặc ít nói?

Là Số Hai từ nhỏ đã có đôi mắt to tròn?

Là Số Ba thích trần truồng, ngồi xổm ở một góc ăn chuột sống như người rừng?

Là Số Năm thích đánh nhau?

Là Số Tám thích mách lẻo?

Còn Mười Một tham ăn, Mười Hai mộng du, Mười Bốn thích treo ngược trên xà nhà để hù dọa người khác...

Dần dần, trong lòng của Lục Tân bỗng xuất hiện một dòng nước ấm.

Nhớ mọi người quá...

Khi còn ở thành phố Hắc Chiểu, chính mình hình như đã mơ phải một cơn ác mộng. Trong ác mộng, chính mình không ngừng tới gần biển khơi của sự tuyệt vọng, khi tỉnh lại, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được một cảm xúc vô cùng rõ ràng đang phun trào trong tim.

Mặc dù có hơi ngượng ngùng, nhưng không thể không thừa nhận, Lục Tân quả thật có chút đa sầu đa cảm.

Hắn có hơi nhớ nhung Tiểu Lộc lão sư ở Thanh Cảng, cũng nhớ tới những bạn học vốn đã từng cho rằng sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Hắn cũng rất nhớ Số Bảy, rất muốn gặp lại cô.

Đương nhiên, việc hắn nhớ cô, cùng với việc hắn muốn giết cô hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Lục Tân mặc cho suy nghĩ của mình giống như một con ngựa thoát cương mà chạy như bay về phía trước, hắn nghĩ xong chuyện này rồi lại nghĩ tới chuyện khác, dưới mặt trăng đỏ, hắn thoạt nhìn chỉ là một kẻ đang ngồi ở bờ tường trên tòa nhà cao tầng đổ nát, ngậm thuốc lá, quơ hai chân, im lặng phát ngốc.

Trong quá trình hồi ức, nghĩ tới những hỉ nộ ái ố trong những câu chuyện đã qua, hắn khó có thể kiềm chế được bản thân mình.

Những lúc nghĩ tới những việc vui vẻ, hắn lại theo bản năng bật bật lửa, rồi lại phát hiện nó chỉ xì ra một chùm tia lửa.

Nói tới việc hút thuốc, Lục Tân lại nhớ tới sứ giả địa ngục, sao người nọ lại tới chậm như thế chứ...

Khi hắn vừa nghĩ tới chuyện thì đằng xa cũng đột nhiên truyền tới tiếng động cơ ầm ầm.

Lục Tân quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới mặt trăng đỏ, có một đội xe đang chậm rãi chạy tới từ một góc của trấn nhỏ bỏ hoang.

Đội xe kia không mở đèn, chạy rất chậm, họ mượn áng sáng của trăng đỏ, cẩn thận lái về phía trước.

Lốp xe ma sát lên mặt đường phát ra tiếng sàn sạt.

Khi đội xe tới gần thì phát hiện đây là một đội được hợp thành từ bảy tám chiếc xe, mấy chiếc chạy đầu đều là những chiếc xe được gia cố đầu và thân, thậm chí còn trang bị thêm vài con 'quái thú sắt thép' hạng nặng, phía sau đội xe là một chiếc xe tải to lớn đen sì.

"Là đội xe đi ngang qua sao?"

Lục Tân thầm nghĩ, hắn đang cân nhắc xem có nên qua chỗ họ mượn một cái bật lửa để dùng không.

"Két..."

Đội xe kia nhanh chóng chạy tới bên ngoài trấn nhỏ, nhưng họ không tiến vào con đường bị tàn phá phức tạp này mà dừng thẳng ở ngoài trấn.

Có rất nhiều người nhanh chóng từ trên xe đi xuống, rồi tụm lại một chỗ để thương lượng cái gì đó. Sau đó, họ chia đội rồi tản ra, trên tay người nào cũng cầm một cái đèn pin thu nhỏ, nhanh chóng tiến vào trấn nhỏ bỏ hoang để tìm kiếm, dường như là đang tìm xem liệu có mai phục hay không.

Lục Tân thấy họ rất khẩn trương nên vẫn thành thật ngồi ở chỗ cũ.

Hắn không muốn gây thêm phiền phức, cho nên vẫn là không nên chủ động đi trêu chọc họ.

Chỉ có điều trấn nhỏ này không lớn, phần lớn kiến trúc cũng đã bị sụp đổ, cho nên vừa nhìn qua một cái là đã thấy hết tình hình.

Tốc độ điều tra của họ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có một tiểu đội tiếp cận tòa nhà ba tầng miễn cưỡng duy trì hoàn chỉnh mà Lục Tân đang ngồi. Ngay sau đó, Lục Tân liền nghe được có tiếng bước chân đang nhanh chóng từ dưới lầu chạy lên đây, cẩn thận nghe thì sẽ phát hiện là tiếng giày da dày nặng dậm lên mặt đất, ngoài ra còn có thêm tiếng lắc lư va chạm của súng ống.

Hình như đây là một tiểu đội có đầy đủ võ trang?

Lục Tân vẫn không muốn gây thêm chuyện, cho nên vẫn thành thật ngồi tại chỗ không lên tiếng.

Nhìn họ khẩn trương như vậy, nhất định là có chuyện gì đó rất quan trọng.

Nếu lúc này hắn đi bắt chuyện thì rất có khả năng sẽ kích thích tới họ, làm cho họ làm ra điều gì đó quá kích.

Có lẽ họ lục soát xong tòa nhà này thì sẽ đi ngay thôi, người bình thường ai mà đi lục soát mái nhà chứ?