Chỉ thấy ở bên cạnh đội xe có bảy tám nhân viên vũ trang tay cầm súng đang canh giữ.
Chỉ nhìn tư thế cầm súng và cách đứng thôi cũng có thể biết đám người này chắc chắn đã được huấn luyện qua. Người nào người nấy khí thế dũng mãnh, chiếc xe rõ ràng cũng đã từng được cải tiến một cách chuyên nghiệp, kiểu súng được thống nhất đồng loạt, không cần hỏi cũng biết chắc chắn là đội quân chính quy được thế lực lớn nào đó cẩn thận bồi dưỡng.
Chỉ có điều, trên người của họ không có đeo bất kỳ băng tay hay phù hiệu nào có thể chứng minh thân phận, nhìn qua thì rất thần bí.
Mà tổ trưởng Long trong miệng của họ là một người trẻ tuổi khoảng chừng hai mươi tuổi.
Khác với những người được trang bị đầy đủ vũ trang, hắn chỉ mặc một bộ đường trang làm bằng tơ lụa, ở trên được thêu một số hoa văn tỉnh mỹ bằng sợi vàng, tóc đã được xử lí cẩn thận, sợi nào sợi này đều dựng thẳng, nhìn rất có tinh thần, trên mũi là một cái kính râm màu đen.
Có lẽ là ban đêm trời tối, cho nên người này chỉ treo kính râm ở nơi thấp nhất của chóp mũi.
Hắn tựa người vào xe Jeep, tay thì quẹt quẹt cái máy tính bảng.
"Nửa đêm nửa hôm, sao lại có người ở đây?"
Khi nghe thuộc hạ báo cáo xong, vị tổ trưởng Long kia chỉ nâng mắt lên một chút để liếc Lục Tân một cái.
Sau đó lại cúi đầu tiếp tục xem máy tính bảng.
Bên cạnh thanh niên đường trang là một người đàn ông để râu quai nón tấm bốn mươi tuổi, mặc dù trên người không có quân hàm, nhưng từ khí chất cũng có thể nhìn ra cấp bậc người này còn cao hơn cả những nhân viên vũ trang kia. Râu quai nón dùng ánh mắt sắc bén của mình liếc Lục Tân một cái, nói:
"Ngươi tới nơi này làm gì?"
Hắn vừa nói vừa gật đầu một cái.
Ba nhân viên vũ trang áp giải Lục Tân tới lúc này mới hiểu ý, tiến lên lục soát người của hắn.
Bởi vì hiện tại có ít nhất mười mấy họng súng đang chĩa vào Lục Tân cho nên họ mới dám tiến lên soát người, lúc nãy khi áp người về, thái độ phối hợp của Lục Tân chỉ thoáng làm dịu lại cảm giác sợ hãi trong lòng họ mà thôi, nhưng vì họ đều khá vội vàng, cho nên cũng không soát người. Bây giờ được soát, họ nhanh chóng SỜ soạng quanh cơ thể của Lục Tân, nhưng cũng không phát hiện được gì, chỉ tìm được cái túi màu đen của hắn.
"Mấy anh bạn này, ta thật sự chỉ muốn tới chỗ mấy người mượn cái bật lửa mà thôi, chứ không có ác ý gì đâu..."
"Các người đừng có đụng vào túi của ta mà..."
Mấy người đang cầm túi không để ý tới hắn, trái lại những người đang cầm súng chĩa vào Lục Tân thì lại tiến tới gần hơn.
"Mướn lửa?"
Râu quai nón nghe xong thì không khỏi nở nụ cười.
Hắn nhìn điếu xì gà trên miệng của Lục Tân một cái, sau đó từ trong túi móc ra một cái bật lửa, tạch một tiếng bật ga lên.
Lục Tân thấy thể thì có hơi thả lỏng, bèn chỉnh lại điếu thuốc chờ lửa tới.
Không ngờ râu quai nón lại cầm bật lửa đi châm điếu xì gà trong miệng mình, hút vào một hơi thật sâu, khói sương lượn lờ trong không khí.
Hắn lại hút thêm một hơi, sau đó cất bật lửa vào túi rồi cười như không cười nhìn Lục Tân.
Lục Tân không nói lời nào, chỉ bình tĩnh nhìn hắn.
Mà người bên cạnh đã mở được túi của hắn ra, kiểm tra đồ vật bên trong một cái rồi bắt đầu móc từng món ra, một bao thuốc lá nhăn nhúm, một cái bật lửa Zippo tỉnh xảm, một hộp thuốc lá có viền vàng, một cây bút máy, hai cây súng, một khối rubik 12 mặt màu đen, một lá bài poker có kết cấu kỳ lạ. Đám người nhìn xong đống đồ này thì ánh mắt cũng trở nên kỳ lạ...
Rốt cuộc là loại người gì mới có thể mang theo mấy thứ này đi tới một nơi hoang dã không bóng người?
Quỷ dị nhất là, họ còn móc ra được một con gà màu vang đang kêu gào thảm thiết, phía trên còn có một số vết tích của kim tiêm.
"Cái quỷ gì thế này?"
Trong lúc họ móc đồ từ trong túi ra thì bên cạnh còn có một người đang cầm dụng cụ đo tinh thần để tiến hành rà quét.
Họ dường như là đang muốn kiểm tra xem trên những vật này có phóng xạ lực lượng tinh thần hay không, nhưng kết quả lại không kiểm tra được gì. Thế là họ lập tức nhìn sang Lục Tân bằng một ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa quái lạ, những thứ khác thì họ tiện tay ném lại vào túi, còn con gà thì ném sang một bên, còn giẫm lên một cái.
Éc éc! !
Dù trên người của nó đều là vết may, Nhưng âm sắc lại vô cùng vang dội.
Tiếng kêu thảm thiết này ngay lập tức làm cho bầu không khí vừa căng thẳng lại vừa nghiêm túc ở chung quanh trở nên có chút quái dị.
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Râu quai nón để lại hai cây súng của Lục Tân, sau đó lần lượt dõ hộp đạn và ổ quay của từng cây xuống. Hắn liếc mắt nhìn đạn ở bên trong, khinh thường hừ một tiếng rồi ném lại trong túi, chỉ là không lắp lại như cũ. Sau đó, hắn nâng cằm lên, hút một ngụm xì gà rồi mới hỏi Lục Tân. Trên mặt của hắn có ý cười, chỉ là ý cười này giống như một con đã thú đang quan sát con mồi của mình.