Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1419: Đối Tượng



Lục Tân cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng vẫn ướm thử rồi liều mình bước tới, bước ra khỏi mảnh vỡ ban đầu.

Khi xuất hiện trên mảnh vỡ sàn nhà ở trên đầu, hắn đã đi qua vết nứt không gian.

Một nỗi hoảng sợ kỳ lạ đột nhiên tràn ngập trong tâm trí của hắn và hắn vô thức nhìn về phía sâu của vết nứt.

Lúc này, dường như hắn đã thấy gì đó, nhưng hắn lại không thể nhớ ra.

Dường như ở trong khe nứt đó có thứ gì đó nằm ngoài nhận thức của hắn mà bộ não của hắn cũng không thể nhận ra được. Cho nên, đã tự tạo cho hắn một cảm giác không nhớ ra được.

Khi đi đến một mảnh sàn vỡ khác, hắn lại đứng sánh vai với Số 2 và nơi mà hắn vừa đứng ban nãy đã trở thành trần nhà.

Lục Tân đứng đó một lúc, cảm nhận thứ cảm giác vừa kỳ lạ vừa sai lệch này.

Số 2 dường như rất hiểu cảm giác của hắn lúc này, nên không vội vàng mà chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh chờ đợi.

"Trước tiên hãy gọi bạn đồng hành của ta đi theo"

Lục Tân nhìn Hạ Trùng ở phía xa và nói với Số 2.

Sau khi vào trong thế giới này, hắn đã không thấy em gái và ba của mình ở đâu, cũng không biết là họ không đi vào cùng với hắn hay là đang trốn ở một chỗ nào đó. Lục Tân đã gặp phải tình cảnh này nhiều lần rồi nên không hề hoảng sợ, nhưng hắn vẫn muốn dẫn theo Hạ Trùng.

Số 2 gật đầu và vẫy tay về phía Hạ Trùng.

Lục Tân vừa nhìn sang đã thấy Hạ Trùng đang ngồi ôm gối, lau nước mắt trên một mảnh vỡ của thế giới. Do đột nhiên tăng tốc di chuyển về phía hắn, nên mảnh vỡ mà cô đang ngồi lên thậm chí còn xoay vòng tròn. Hạ Trùng cảm giác được điều gì đó nên vội vàng nắm chặt chiếc chân bàn bên cạnh, đồng thời tay còn lại cũng nắm chặt một con dao găm.

"Rầm..."

mảnh vỡ thế giới nơi mà Hạ Trùng đang đứng lao đến, đâm thẳng vào mảnh vỡ của họ, tạo nên một âm thanh trống rỗng Lục Tân gần như đứng không vững.

"Là ngươi?"

Còn Hạ Trùng ngay lập tức lo lắng nhìn xung quanh, trên mặt cô vẫn còn nước mắt. Tiếp sau đó, cô đã nhạy cảm nhận ra được bóng người bên cạnh, thuận thế lia con đao găm trong tay về phía Số 2 nhưng cô cũng lập tức thấy Lục Tân ở phía sau.

Sau đó, cô nhanh chóng xoay người đứng dậy và nhân lúc Lục Tân không chú ý, cô đã đưa tay áo lên lau nước mắt trên mặt.

Khi xoay người trở lại, cô đã lấy lại vẻ mặt nghiêm túc:

"Đây là nơi nào?"

Ngay sau đó, cô lại liếc nhìn Số:

2"Hắn là ai?"

Ánh mắt của Lục Tân dừng một chút trên đôi mắt còn đang ướt át của cô, sau đó hắn giả vờ như không thấy, thu hồi ánh mắt, chỉ gật đầu với Số 2 rồi thản nhiên giới thiệu:

"Đây là một người bạn của ta, cô có thể gọi hắn là... Lão nhị?"

Hắn lại nhìn xung quanh và nói:

"Là hắn dẫn chúng ta đến đây, nơi này chính là Thần Ác Mộng"

"Thần Ác Mộng?"

Đột nhiên nghe được bốn chữ này, cả người Hạ Trùng như bị sét đánh, hai mắt trợn trừng.

Trong lúc nhất thời, đầu cô xuất hiện một loạt thắc mắc như dòng suối tuôn chảy và còn có một chút hoảng sợ.

Nhưng vào lúc này, Số 2 nghe thấy Lục Tân giới thiệu, khẽ gật đầu:

"Người này... chính là đối tượng của ngươi sao?"

Hạ Trùng tức mất tập trung:

"Ngươi nói cái gì?

Lục Tân cũng vội vàng cười giải thích:

"Không, không phải, cô ấy là bạn của ta, tên là Hạ Trùng"

Số 2 ô một tiếng, gật đầu với Hạ Trùng và nói:

"Xin chào!"

Trong lúc nhất thời, cảm xúc của Hạ Trùng không thể bộc phát và cô có một chút tức giận không thể giải thích được, và ngay cả bản thân cô cũng không thể biết cơn tức giận này xuất phát từ đâu.

Sau khi phân tích kỹ càng, ban đầu cô có hơi hốt hoảng và cảm thấy hơi tủi thân khi đột nhiên bị nhận ra là đối tượng của Đan Binh. Thế nhưng, vừa mới có chút vui mừng thì Lục Tân đã lên tiếng giải thích ngay, tuy là giải vây cho cô, nhưng hắn lại giải thích quá nhanh. Vì thế mà cô mới thấy tức giận sao?

Vậy, tại sao vừa rồi cô lại thấy hoảng hốt?

Vô số vấn đề xuất hiện trong đầu của Hạ Trùng, nhưng cô còn chưa kịp thốt nó ra khỏi miệng thì đã thấy Đan Binh và 'bạn học' của mình đang đi về phía trước như không có việc gì, rất nhanh đã rơi xuống vị trí cách mình khoảng mấy chục centimet.

Cô vội bước theo sau, vừa đi vừa suy nghĩ cách để mở lời.

Nhưng ở thế giới này, Lục Tân và Số Hai đi rất nhanh, hoặc là không phải họ đi nhanh, mà là thế giới thay đổi quá nhanh.

Họ từ sàn nhà vỡ vụn đi thẳng về phía trước, rất nhanh đã nhìn thấy một cánh cửa chỉ còn một nửa. Họ đẩy cửa ra, nhìn thấy một con mắt màu đen sinh trưởng ở ngay đường chân trời, có kích thước gần nửa cái thế giới. Sau đó, họ đi vào con mắt, tới được một cái hồ.

Họ đi vào đáy hồ, nhìn thấy một cái thang máy, đi vào thang máy rồi đi xuống dưới, xuống tới tận mặt trời.

Khắp nơi đều là thổ nhưỡng màu đen và hào quang lửa đỏ đang dâng trào mãnh liệt.

Họ xuyên qua vầng hào quang, đi tới một cái rừng rậm toàn là lưỡi đao khổng lồ sắc bén, vừa đi vừa nghiêng người, cẩn thận xuyên qua rừng đao. Lúc đi ngang, có thể nhìn thấy bóng dáng của mình ánh trên lưỡi dao sáng bóng bị vặn vẹo thành đủ mọi hình thù quái dị.

Nhất là dù họ đã đi xa, nhưng cái bóng trong đao vẫn đang nhìn họ cười.