Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1425: Thượng Đế Thị Giác



Giờ phút này, toàn bộ ý thức cảm tính của hắn hỗn loạn tới cự điểm.

Nhưng cũng vào đúng lúc này, ý thức lý tính lại bị bóc ra một cách đột ngột.

Như khi một người sắp rời khỏi mặt nước, lại đột nhiên cúi đầu nhìn xuống làn nước sâu, cảm nhận cơ thể của chính mình.

Ở trong một mảnh tinh thần này, Lục Tân cảm thấy trong nháy mắt đó, mình đã bị tách rời.

Dục vọng, cảm xúc, ký ức, tính cách của hắn như biến thành một thiết bị máy móc, sau đó bị một thiết bị khác tháo ra một cách tinh vi chẳng tổn hại.

Từng chút rồi lại từng chút, một vòng rồi lại một vòng, tất cả đang dần hiện ra ở trước mắt.

Lúc này, hắn hoàn toàn có thể đứng ở một vị trí khách quan để quan sát tỉ mỉ chính bản thân mình.

Dùng một góc độ vô cùng khách quan để nhìn thấu, sau đó hoàn toàn lý giải.

"Ong ong...

Dòng loạn lưu tinh thần ở xung quanh vẫn còn đang ập tới, phảng phất như đang dung hợp với lí tính của bản thân.

Trong nháy mắt, ngay cả lý tính của chính mình của không thể phân biệt được thứ đang bao vây lấy bản thân là dòng loạn lưu hỗn loạn, hay là những tri thức và nhận tri vô cùng vô tận. Vì thứ này, vốn chính là một thứ đồ cấp độ cao.

Chỉ cần tiếp xúc với nó, thì ngay lập tức cả cơ thể, dù là trong hay ngoài thì đều trải qua sự tẩy lễ...

Hắn bỗng nhiên nghĩ tới lời miêu tả của Số Hai.

Mỗi một người khi tiến vào thế giới này, đều sẽ cảm nhận được thời khắc tuyệt vời này. Họ sẽ kích động, sẽ mang ơn.

Ngay sau đó, họ sẽ phát hiện, đó chính là sự sợ hãi của thế giới này.

Thì ra đây chính là cảm giác khiến cho họ kích động.

Phảng phất như đang dùng thị giác của thần để nhìn thế giới này, thậm chí là dò xét cả bản thân.

Đây đúng là một cảm giác siêu nhiên không thể tưởng tượng, cũng không có cách nào trải nghiệm...

Chỉ là, nếu đây là kích động, vậy thì sợ hãi thì sao?

Vút...

Bên tai của Lục Tân đột nhiên xuất hiện một tiếng động vô cùng sắc bén, hắn không biết nên hình dung sự sắc bén đó như thế nào.

Chỉ có thể nói như có một thanh lợi kiếm bay vút qua bên tai, khiến cho thế giới chung quanh bỗng nhiên trở nên im lặng.

Lục Tân chợt mở mắt. Phát hiện Hạ Trùng cũng đang ngơ ngác đứng đó.

Bắp chân đã sắp bị xi măng của mặt cầu bao phủ, nhưng cô dường như là chẳng hay biết gì.

Ánh mắt mê mang, miệng nhỏ hé mở, cả người như đang bị một loại lực lượng thần bí nào đó bao phủ.

Thậm chí sức mạnh tinh thần của cô cũng đang tăng lên với một tốc độ kinh người, hệt như nước chảy vào bình.

Lục Tân lập tức ý thức được vấn đề.

Mình khi nãy, và Hạ Trùng bây giờ, đều đang bị Thần Ác Mộng ô nhiễm.

Loại ô nhiễm cấp độ cao này sẽ dẫn đến sự thay đổi về tinh thần.

Chỉ là, thân là một nhân viên dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt hợp cách, hắn đương nhiên biết việc ô nhiễm tăng lên đại biểu cho gì...

"Không tốt...

Khi phản ứng lại, Lục Tân đã lập tức hô lên.

Nhưng Lục Tân còn chưa kịp nói thêm câu gì thì đột nhiên một tiếng nổ vang lên, phần giữa cầu đột nhiên sụp xuống. Một cảm giác mất trọng lực không thể nào hình dung bằng lời nhanh chóng ập tới, Lục Tân, Hạ Trùng và Số Hai đều từ trên cầu rơi thẳng xuống sống.

Có thể nhìn thấy, ở bên dưới đang có vô số gương mặt hưng phấn đang giơ tay chờ họ.

Dường như đang rất mong đợi họ rơi xuống nước.

"cẩn thận!"

Lục Tân hét lên, nhanh chóng mượn sức mạnh của em gái. Ngay sau đó, cơ thể lập tức trở nên linh hoạt khỏe lên, hắn dùng một tay nắm lấy trụ cầu, một tay bắt lấy Hạ Trùng, vừa định duỗi chân cho Số Hai thì lại phát hiện cơ thể của của Số Hai đột nhiên biến mất giữa không trung.

Tiếp đó, hắn đột nhiên xuất hiện ở trụ cầu nơi cuối vết nứt, lẳng lặng ngồi ở đó nhìn về phương xa.

"Vô dụng thôi Số Chín, nơi này chính là một vòng xoáy khổng lồ.

Không ai có thể thoát khỏi vòng xoáy này được."

"Tất cả mọi người sẽ bị đồng hóa, sau đó vĩnh viễn bị nhốt trong thế giới này:

"Cho nên, ngươi thật sự không cân nhắc việc giết ta sao?"

Lục Tân dùng sức giữ chặt Hạ Trùng, dùng sức ném cô lên cầu rồi tức giận nói.

"Câm miệng."

Số Hai có chút mê mang nhìn Lục Tân rồi im lặng cúi đầu.

"Răng rắc...

Cũng vào chính thời khắc này, thế giới xung quanh đột nhiên thay đổi.

Một cảm giác đầu nặng chân nhẹ đột nhiên xuất hiện, toàn bộ thế giới đã trở nên điên đảo.

Lúc nãy là Lục Tân kéo Hạ Trùng, không để cho Hạ Trùng rơi xuống. Bây giờ thế giới bị đảo ngược, chỉ một cái chớp mắt, Lục Tân đã rơi thẳng lên đầu Lục Tân. Hắn bị đụng tới hừ một tiếng, thuận tay bắt lấy Hạ Trùng. Nhưng hắn còn chưa kịp nói chuyện thì đã nhìn thấy trên đỉnh đầu có vô số người rơi xuống.

Đó là những người vừa nãy ở trong con sông dưới cầu, bây giờ lại như hạt mưa xuất hiện giữa không trung.

Có thể nhìn thấy những gương mặt hoặc thống khổ, hoặc tàn nhẫn và những đôi tay đang vẫy vùng trong vô lực.

Cũng có một số người, sau khi thống khổ thì lại hiện nét hưng phấn và tàn nhẫn, vươn tay về phía của Lục Tân và Hạ Trùng.

Dường như là đang muốn mượn sức của họ để thoát khỏi dòng sông, cũng như là đang ngứa mắt vì sao hai người lại không giống với chính mình.