Cơ thể của Lục Tân gần như là đã biến mất hoàn toàn, chỉ có hạt màu đen trong mắt là vẫn còn tỉnh khiết không tì vết.
Hạt màu đen nhảy lên kịch liệt, tần suất đã gần đạt tới cao độ trước nay chưa từng có.
Hắn dùng sức nắm chặt nắm đấm.
Thế giới chung quanh dương như bắt đầu lắc đầu.
"Số Chín..."
Số Hai xuất hiện ở cách đó không xa, cũng không biết vì sao mà sắc mặt tái nhợt của hắn lại nghẹn tới đỏ bừng. Nhưng trong mắt lại lộ ra một vẻ hưng phấn mất tự nhiên:
"Ta biết mà, ngươi nhất định có thể..."
"Ngươi muốn đánh võ thế giới này sao?"
"Ta vẫn luôn tin tưởng, chỉ có ngươi mới có thể đánh tan... tuyệt vọng!"
"Ta... Ta xin lỗi."
"Xin lỗi?"
Lục Tân vẫn đang cố chấp giãy dụa, muốn thoát khỏi tất cả trói buộc bỗng nhiên cảm giác được gì.
Những thứ không phù hợp với logic của thế giới, nhưng thứ chỉ tồn tại trong cơn ác mộng đáng sợ nhất nay lại hóa thành thực thể vẫn còn ở ngay bên cạnh.
Luồng loạn lưu tinh thần vẫn luôn ở trong đầu hắn, khiến cho suy nghĩ của hắn trở nên hỗn loạn.
Hắn có thể cảm giác được mình đã không còn gì cả, thứ duy nhất còn sót lại chính là sự phẫn nộ, một sự phẫn nộ được phóng đại tới cực hạn.
Nó đang tích tụ sức mạnh, để có thể đánh võ cực hạn cuối cùng.
Nhưng trước khi thực hành bước này, Lục Tân bỗng nhiên dừng lại.
Hắn đã không còn là bản thân khi nãy, nếu là lúc nãy, hắn sẽ không chút do dự mặc cho sự phẫn nộ phá nát mọi thứ.
Nhưng lần này, hắn lại dừng lại.
Cùng mượn lần nghỉ ngơi này, hắn đột nhiên nghĩ rõ được điều gì. Nắm đấm đang nắm chặt cũng bắt đầu buông lỏng.
Hắn ngẩng đầu nhìn phía trước, thấp giọng nói:
"Số Hai, đủ rồi."
Khi Lục Tân vừa mới nói xong câu này thì cảm giác va chạm và tiếng động ồn ào đang bao xung quanh cơ thể đột nhiên biến mất không còn dấu vết.
Lục Tân mở mắt ra, chỉ thấy mình vẫn còn đang đứng ở trên cầu.
Bàn tay đang vô thức đưa về phía trước, nắm chặt một thứ gì đó mềm mại.
Đó là cổ của Số Hai, hiện tại đã bị mình siết chặt.
Mà Số Hai thì đang nhìn mình bằng đôi mắt vô thần, trong ánh mắt dường như đang có một luồng thủy triều mơ hồ đang rút đi.
Cùng lúc đó, vẻ mặt của hắn trở nên tuyệt vọng, kèm theo sự bàng hoàng và bất lực.
Lục Tân quay đầu nhìn lại, thấy Hạ Trùng đã ngã ngồi ở bên cạnh.
Hai mắt cô nhắm chặt, hai cái chân ngắn đang đạp đá lung tung, dường như là đang giãy dụa trong ác mộng.
Nhưng có một điều có thể xác định, cô còn sống, hơn nữa cũng không thiếu tay thiếu chân.
Lục Tân chậm rãi buông lỏng tay ra, ngẩng đầu, im lặng nhìn thẳng phía Số Hai.
Số Hai vô lực ngồi trên mặt đất, đầu cúi xuống, trên cổ có một vết bầm vô cùng sâu.
Cúi đầu nhìn thoáng qua tay mình, Lục Tân có chút suy tư.
Một lát sau, hắn mới nhẹ giọng nói:
"Vậy cho nên, những gì mà ngươi nói trước kia đều là thật."
"Ngươi thật sự có thể khống chế tư tưởng và cảm giác của người khác. Ngươi có thể khiến cho người khác làm điều mà ngươi muốn làm, nghĩ những gì mà ngươi muốn hắn nghĩ, xem những gì mà ngươi muốn hắn xem, thấy những gì mà ngươi muốn hắn biết..."
"Ngươi có thể tùy ý khiến người khác lâm vào ác mộng của ngươi."
Số Hai im lặng một lúc, mới thấp giọng nói:
"Không phải là tất cả"
"Ví dụ như ngươi, Số Chín, ta chỉ có thể ảnh hưởng ngươi có một phần, phần còn lại, ta không chạm vào được."
Lục Tân nghĩ đến cảnh tượng ly kỳ vừa trải qua, nghĩ đến sự phẫn nộ của chính mình, và cảm giác muốn xé nát tất cả mọi thứ.
Điều này có thể giải thích vì sao tay mình lại ở trên cổ của Số Hai.
Trong lúc vô tình, mình suýt chút nữa đã giết chết hắn.
"Vậy cho nên, ngươi làm tất cả những thứ này đều là vì bức một nửa khác ta ra, để cho ta trực tiếp giết chết ngươi?"
Lục Tân im lặng một chút, rồi hỏi:
"Sao ngươi không khống chế luôn một nửa kia để ta giết ngươi luôn?"
"Vì nếu ta khống chế ngươi, thì người muốn giết ta cũng chỉ là chính ta..."
Số Hai nhẹ giọng nói:
"Vì lẽ đó, ta chỉ có thể chọc tức nửa còn lại của ngươi, để hắn có thể tới giết ta"
Lục Tân cũng bắt đầu hiểu rõ hết thảy chuyện vừa xảy ra, nhưng dù thế, trong lòng vẫn không khỏi sinh ra một cảm giác hoang đường không thể hình dung.
"Nói như vậy, tất cả những thứ này đều là sắp xếp của ngươi?"
"Lần trước, khi chúng ta ở trước cao ốc Hỏa Chủng, câu nói không thể nào mở ra phong ấn của Thâm Uyên cũng là giả đúng không?"
"Ta không thể nào tưởng tượng được, với sức mạnh này của ngươi, ngay cả loại phong ấn đấy mà cũng không phá được."
"ngươi nói như thế, chính là vì muốn dẫn ta tiến vào Thần Ác Mộng."
"ngươi dẫn ta Đến đây, là vì muốn lợi dụng ta giết ngươi."
"áp lực mà ta cảm nhận được ở thế giới này đều là người tạo ra, ngươi làm thế là vì muốn ta dùng hết toàn lực đối kháng với thế giới này. Sau đó mượn sức mạnh của ta để phá vỡ ác mộng, đồng thời giết chết ngươi."
Nói đến đây, Lục Tân dừng một chút, sau đó lại nói:
"Số Hai, ngươi lừa ta."
Số Hai cúi đầu, một hồi lâu sau mới dùng đôi tay tái nhợt ôm lấy mặt mình.
"Xin lỗi, Số Chín"
"Ta không còn cách nào khác..."
Giọng nói của hắn có chút mơ hồ, dường như đang cố gắng kiềm nén sự nghẹn ngào trong câu nói.