Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1437: Vắt Cổ Chày Ra Nước



Dracula dẫn theo một đội quân đến, về mặt lý thuyết thì là đúng nhưng Hạ Trùng lại không biết rằng, đội quân này đã bị cô ta đánh lừa. Hơn nữa, phần lớn số người trong đội quân này đã xuất hiện trước mặt cô ta rồi. Vì đạo đức nghề nghiệp, Lục Tân cũng không có ý định vạch trần Dracula trước mặt Hạ Trùng, thế nhưng, hắn có thể âm thầm lôi kéo đội quân này về phía mình trước...

Đây là một cuộc buôn bán cạnh tranh đàng hoàng, Dracula chắc hẳn cũng không thể nói trước được điều gì?

Lục Tân nhìn hắn đầu tiên, trên mặt nỡ một nụ cười ôn hòa:

"Ngươi qua đây, ngươi nhận của Dracula bao nhiêu tiền rồi?"

Dạ Miêu đột nhiên cảnh giác:

"Tiền gì?"

Vừa nói, hắn vừa nháy mắt với Lục Tân, ra ám hiệu Có vẻ như Dracula đã ký một thỏa thuận không tiết lộ nào đó với hắn, vì vậy hắn vẫn đang lo lắng về việc bị nghe lén.

"Không sao, ta sẽ không hỏi"

Lục Tân nhìn về phía Dạ Miêu:

"Chắc hẳn Dracula chỉ bảo ngươi cứ đến đây là được và không nói thêm gì khác đúng không? Càng không nói rằng ngươi sẽ phải mạo hiểm khi đến đây để xử lý một chuyện đáng sợ như vậy.

Nhưng có thế nào, chúng ta cũng đã đến đây rồi, thì không thể không lo được. Vì thế, ta hi vọng ngươi có thể giúp ta ngăn chặn tình trạng ô nhiễm ở thành phố Hỏa Chủng. Nếu như ngươi đồng ý, và nếu chúng ta thành công giải quyết vấn đề này..."

Lục Tân dừng lại một chút rồi nghiêm túc nói:

"Ta sẽ đích thân tài trợ cho ngươi..."

"Một trăm nghìn tệ!"

"Sao cơ?"

Dạ Miêu lập tức bị sốc, một lúc lâu sau, cảm động đến mức rơi lệ, bước tới nắm chặt tay của Lục Tân.

"Anh, ngươi đúng là tốt..."

"Ngươi xem, ta còn chưa nhờ ngươi xoa bóp mà, ngươi đã gửi tiền trước cho ta..."

Hạ Trùng có chút khó hiểu, không phải Dracula mới nói ở trên sân khấu hay sao ?

Tại sao Đan Binh lại phải nói lại điều đó một cách nghiêm túc như vậy?

Có phải vì hắn lo lắng rằng những người này không toàn tâm toàn ý đối phó với tình huống khó khăn ở đây, nên hắn muốn tự mình bỏ tiền?

Cửu Đầu Xà và lão Vương ở bên cạnh cũng bị sốc, chớp mắt nhìn cuộc giao dịch của họ, đều cảm thấy có hơi hồ đồ.

Cho đến khi Lục Tân quay lại nhìn họ.

Cả người của Cửu Đầu Xà lập tức chuyển động một cách mấy tự nhiên, tám trong số chín cái đầu rắn quay mặt sang chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có con ở giữa là nhìn Lục Tân một cách nghiêm túc. Cái đầu rắn to bằng nắm tay lộ ra vẻ tao nhã, thản nhiên nói: "Ta vốn không phải người thích lo chuyện bao đồng, thế nhưng ngươi chính là người đã dẫn chúng ta ra khỏi cái thế giới kia, chúng ta nợ ngươi một ân tình.."

"Vì vậy, ta sẽ giúp ngươi ngăn chặn việc này, coi như quen thêm một người bạn tốt..."

"Người này có nhiều đầu, nói cũng nhiều..."

Lục Tân vừa suy nghĩ vừa mỉm cười nhìn hắn:

"Vậy chuyện thù lao này thì..."

"Không cần..."

Cửu Đầu Xà vẫn giữ nguyên vẻ mặt tao nhã, khẽ lắc đầu.

Lục Tân lập tức có ấn tượng tốt với hắn, như vậy thì không phải là sẽ tiết kiệm được một trăm nghìn tệ sao?

Lúc này, ánh mắt của cô em gái cứ dõi theo người đàn ông có chín con rắn trên đầu, đột nhiên cô nhìn Lục Tân một cách đầy phấn khích và nói:

"Anh ơi, hình như ta đã từng nhìn thấy người này rồi, chính là người mà lần trước ở trên biển, đã thầm mắng ngươi đấy..."

"Hả? ?"

Lục Tân hơi kinh ngạc, nhìn về phía Cửu Đầu Xà.

"Không phải không phải..."

Cửu Đầu Xà hơi hoảng sợ, lùi lại một bước, bình tĩnh nói:

"Chắc chắn là ngươi đã nhận lầm người..."

Em gái tò mò nghiêng đầu: "Có nhiều người có chín cái đầu lắm sao?"

Cửu Đầu Xà im lặng, chín cái đầu hơi thụt vào cổ, sắc mặt có phần ngượng ngùng.

"Hắn có thể nhìn thấy em gái mình, cũng có thể nghe được giọng nói của cô ấy...

Lục Tân nhìn người đàn ông giống quái vật hơn người này một cái thật sâu rồi khẽ gật đầu một cái. Cân nhắc đến chuyện trước mắt đang cần dùng người mà người này lại đồng ý làm việc mà không cần tiền, cho nên hắn cũng không hỏi thêm nữa mà quay đầu nhìn sang phía lão Vương đứng sau cùng.

"Đừng nhìn ta, ta không đi"

Lão Vương gồng cổ thẳng đứng, cầm bộ đàm:

"Ta muốn giết Dracula"

"Chuyện này..."

Bây giờ, hắn cũng chỉ có thể lôi kéo được tổng cộng ba người này thôi, mà còn mọc ra một tên không phối hợp như thế này.

Thế nhưng nghĩ đến việc kẻ địch của kẻ địch chính là bạn của mình nên Lục Tân bất giác mỉm cười, nhiệt tình gật đầu:

"Được rồi"

Câu này nói ra, Cửu Đầu Xà và Hạ Trùng đang đứng bên cạnh, cùng quay lại nhìn hắn.

Tuy rằng không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tại sao Đan Binh lại có về vui mừng khi có ai đó muốn giết chết Dracula như vậy...

"Đều sắp xếp thỏa đáng rồi..."

Lục Tân phớt lờ ánh mắt của họ và nhìn thành phố bên dưới tòa nhà một cách nghiêm túc:

"Vậy thì, bắt đầu thôi?"

Gió đêm đã nổ lên rồi.

Mặt trăng đỏ trên không của thành phố lặng lẽ nhìn xuống, phác họa ra bóng dáng bóng kiên định và chính trực của họ.

"Anh ơi, thế chúng ta đi đâu trước đây?"

Dạ Miêu là người đầu tiên bày tỏ thái độ, hắn nhìn về Lục Tân bằng một ánh mắt kiên định, rồi nhanh chân lùi về sau.

Sau đó, hắn hừ lạnh một tiếng rồi và trượt xuống mép của tòa nhà như một chiếc túi vải rách.