Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1446: Đòn Sát Thủ



Nhìn từng hình ảnh đang lóe lên trên màn hình, Nhà thiết kế Địa Ngục từ nãy đến giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng chịu mở miệng nói tiếp. Hắn cầm cuốn sổ ghi chép của bí thư sang, cẩn thận nhìn một lát rồi mới nói:

"Lần trước, người mà ta luôn bảo các ngươi nhất định phải để ý chính là nam nhân có thân phận thần bí kia, có lẽ hắn chính là thủ lĩnh của những kẻ xâm lấn này, cũng chính là kẻ điên cuồng nhất mà ta linh cảm được."

"Những kẻ khác cũng không đáng để quan tâm, có thể bỏ qua thì cứ bỏ qua."

"Nhưng bây giờ nhìn lại, những thứ không đáng để quan tâm này cũng có chút bản lĩnh. Chúng có thể tạo thành một số rắc rối nhất định cho chúng ta..."

"Hoặc là nói..."

Hắn dừng một chút, ánh mắt cũng trở nên kỳ lạ:

"Đã tạo ra một số rắc rối rất lớn"

"Chủ yếu là phong cách hành sự và những việc mà chúng làm, nhìn thế nào cũng giống hệt như một đám bệnh thần kinh..."

"Vậy ngươi..."

Có không ít cao tầng của công ty căng thẳng quay đầu nhìn hắn.

Đám người này liệu có phải là bệnh thần kinh hay không không quan trọng.

Điều quan trọng là ngay từ đầu, có không ít người vẫn luôn ôm ấp cảm giác sợ hãi với kế hoạch này. Cho nên khi thấy có người ngăn cản, cảm giác sợ hãi của họ càng sâu.

Đặc biệt là trong mắt của họ, thành phố Hỏa Chủng hiện nay đang nằm trong cảnh bên ngoài thì bốc khói, bên trong thì đều điên.

Không nói những cái khác, chỉ nói chiếc xe tăng đang lái vào nhà máy điện hạt nhân rồi nả pháo khắp nơi kia thôi. Nhiêu đó cũng đủ con mẹ nó dọa người rồi.

"Đừng lo lắng"

Nhà thiết kế Địa Ngục mỉm cười nói:

"Những khúc chiết nhỏ nhoi thế này, chẳng phải chúng ta đã sớm có dự liệu trước rồi sao?"

"Huống hồ, chúng càng mạnh mẽ, càng chứng minh được tầm quan trọng của việc xử lý nam nhân bí ẩn kia."

"Các ngươi không phát hiện à?"

"Đám người này quả thật rất đáng sợ. Nhưng hành động của chúng là vô cùng hỗn loạn, người nào là việc của người nấy. Điều này chứng tỏ chúng đã như rắn mất đầu, không còn khả năng tạo thành uy hiếp đối với kế hoạch của chúng ta nữa"

Mấy gã cao tầng của Hỏa Chủng ngồi quanh bàn hội nghị đều bị nụ cười vô tình tự tin của hắn dọa cho co rúm lại.

"Vậy cho nên, chỉ cần tiêu diệt từng tên một là được rồi:

Nhà thiết kế Địa Ngục nhẹ nhàng ngoắc ngoắc ngón tay, có người đưa sang cho hắn một bộ điện thoại. Hắn cầm tai nghe lên, nhẹ nhàng quay một dãy số, sau đó nói:

"Kế hoạch xử lý đã gửi xuống dưới, bộ đội mặt đất có thể xuất phát ngay lập tức."

Mệnh lệnh vừa được ban ra, trong thành phố Hỏa Chủng, có vô số hộp sắt được mở ra. Sau đó từng chiếc xe quân sự, cùng với quan chỉ huy đeo mặt nạ quái dị từ từ chạy ra, mang theo khí thế đặc biệt của một đội quân vũ trang tỏa ra các nơi trong thành phố.

"Mặt khác, để tránh đêm dài lắm mộng, bảo họ cũng chuẩn bị kỹ càng."

Hắn vừa nói vừa nhìn sang vách tường, chỉ thấy trong số những màn ảnh trên tường, có một màn ảnh đen thui không thấy hình.

Nhà thiết kế Địa Ngục dừng lại một chút, sau đó ra hiệu cho bí thư bên cạnh gọi điện thoại.

Một lát sau, màn hình màu đen kia rè rè vài cái, sau đó hình ảnh bên trong cũng hiện lên.

Đó chính là sân vận động nằm ở giữa thành phố Hỏa Chủng, một sân vận động tràn ngập cảm giác khoa học kỹ thuật có mái vòm nếp gấp màu xám trắng.

Hiện tại, mái vòm gấp ở trên đang co lại từng chút một.

Ánh đèn trong sân thể dục sáng ngời lóa mắt, hầu như có thể sáng vai với trăng đỏ trên cao.

Giữa sân thể dục làm một đám người mặc áo choàng màu trắng, đếm sơ qua thì có tới một vạn người.

Họ có nam có nữ, đang lặng lặng mà ngồi trên sàn nhà.

Không một ai nói chuyện, họ đều nhắm hai mắt lại, thành kính mà duy trì tư thế cầu nguyện.

Nếu như nhìn kỹ thì thậm chí có thể thấy bầu không khí ở trên những người này đều bắt đầu vặn vẹo.

Dưới chân họ là một luồng khúc xạ ánh sáng năm màu, khiến cho họ nhìn giống như đang ở giữa hiện thực và mộng cảnh.

"Thấy chưa?"

Nhà thiết kế Địa Ngục nhịn không được cất tiếng cười to, hắn chỉ vào màn hình, kiêu ngạo nói:

"Đây chính là hạt nhân của chúng ta."

"Đây cũng chính là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất đời ta..."

"Đây chính là nhóm tín đồ thành kính nhất mà ta đã gầy dựng bao năm nay."

"Hiện tại trong thành phố này, hẳn là đang có rất nhiều kẻ xâm nhập và gián điệp đang tìm kiếm cửa địa ngục."

"Nhưng chúng nhất định sẽ không nghĩ tới..."

"Ức...

Không biết có bao nhiêu người nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng khi thấy hình ảnh trong sân thể dục.

Dù là họ, khi thấy đám người này thì cũng theo bản năng sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào màn hình.

"Cái kia..."

Trong bầu không khí ngột ngạt tới đáng sợ, có một người run rẩy hỏi:

"Bắt đầu ngay bây giờ sao?"

"Chẳng lẽ đợi tới khi đối thủ phá hư hết kế hoạch của chúng ta rồi mới móc ra, sau đó bảo đây chính là át chủ bài của ta mà mấy tên phản diện hay nói à?"

Nhà thiết kế Địa Ngục cười gằn nhìn họ, sau đó nhàn nhạt nói:

"Đó không phải là phong cách hành sự của ta."

"Tuy là như thế, nhưng chúng ta vẫn muốn biết..."

Dừng một lúc lâu, mới có người thăm dò hỏi:

"Bảo đảm tuyệt đối mà ngươi đã nói với bọn ta, đó là... cái gì?"