Tình huống gì thế này? Người này lại đến đây để báo án?
Lúc mới đầu, người của sở cảnh sát đều cho rằng kẻ này đến báo án nên cũng chẳng ý.
Vì họ nghĩ, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị mấy tên điên cuồng bên ngoài bắt đi.
Nhưng không nghĩ tới, đúng là có kẻ điên cuồng từ bên ngoài vọt vào thật. Nhưng chúng còn chưa kịp đụng vào người này thì tay và chân đều bị vặn thành cái bánh quai chèo, sau đó là từng hình dạng kỳ lạ khác nhau, cuối cùng bị đặt đàng hoàng ở một góc trong đại sảnh.
"Tình huống hỗn loạn bên ngoài rất nghiêm trọng, các người thân là người chấp pháp, quản hay không quản thì cũng phải nói cho rõ ràng chứ"
Lục Tân lễ phép đợi vài giây, sau đó mới từ từ đứng lên, hỏi những kẻ chấp pháp kia thêm một lần cuối cùng.
"Ca ca...
Không có người trả lời, nhưng trái lại, ở sau bức tường thủy tinh lại vang lên tiếng đạn lên nòng.
Lục Tân thở dài, con mắt hơi híp lại.
"Các bộ ngành xin chú ý, ở phố Đá Xanh xuất hiện kẻ xâm lấn, xin bộ đội khẩn cấp lập tức tới xử lý..."
"Phòng phát thanh của thành phố xuất hiện kẻ xâm lấn, nghi ngờ lại dị biến giả 'Hệ vũ công; bộ đội gần đó lập tức chạy tới trợ giúp, được phép trực tiếp đánh gục."
"Nhà máy điện hạt nhân ở phía nam thành phố xuất hiện..."
Trong bầu không khí vô cùng im lặng, có thể ngay thấy có vô số mệnh lệnh được phát ra từ bộ đàm của mấy người đeo vũ trang ở bên ngoài. Thậm chí Lục Tân còn có cảm giác trong số đó có vài người rất quen mặt. Lúc này, đội trưởng đội chấp pháp đứng sau bức tường của phản ứng lại, kêu lớn:
"Chúng ta chỉ nghe theo mệnh lệnh của cao tầng Hỏa Chủng, mười tám giờ trước, chúng ta đã nhận được mệnh lệnh khẩn cấp, thu lại toàn bộ cảnh lực."
"Nhưng trong lúc chúng ta đang chấp hành nhiệm vụ thì ngươi lại tự tiện xông vào sở cảnh sát, cũng ở ngay trước mặt chúng ta tập kích người dân vô tội, điều này đã làm trái với pháp luật của Hỏa Chủng!"
"Vì vậy, ta tuyên bố... lập tức tiến hành xử quyết! Tất cả, nổ súng!"
Câu nói sau cùng chính là nói cho những đội viên khác nghe.
Cũng đúng vào lúc này, trên mặt tường xuất hiện một cái cửa sổ nhỏ, cửa mở ra, một cái nòng súng thò ra, đầu súng thậm chí còn phun lửa.
Lục Tân có chút bất đắc dĩ lắc đầu một cái, thấp giọng nói:
"Đến lúc này rồi mà vẫn không nghĩ tới việc đi xử lý những buổi tụ hội đáng sợ và sự kiện ô nhiễm bên ngoài, chỉ muốn xử lý hết những người đang cố gắng ngăn cản việc này diễn ra... Pháp luật của Hỏa Chủng, quả thật là không có cách nào tuân thủ..."
Trong lúc nói chuyện, viên đạn cũng đã gào thét mà tới, hắn nghiêng đầu sang một bên để né tránh.
Một giây sau, bóng người của hắn lóe lên một cái, sau đó đột ngột xuất hiện trước bức tường thuỷ tinh, cùng người bên trong mặt đối mặt với cự ly siêu gần.
"Ngươi...
Người bên trong hoảng sợ, liên tục lui về sau. Có người có hoảng sợ đến mức trực tiếp nổ súng.
Nhưng viên đạn lại bắn vào tường thủy tinh, chỉ để lại một vệt màu trắng mờ.
"Nếu các ngươi đã mặc kệ..."
Cách một bức tường thủy tinh, Lục Tân im lặng nhìn họ, sau đó chậm rãi nâng tay lên.
Hắn nhỏ giọng nói:
"Vậy chúng ta đành phải quản rồi..."
Một giây sau, hắn đặt tay lên bức tường chịu lực, hạt màu đen trong mắt hơi hơi nhúc nhích. Bỗng nhiên, cả bức tường rung lên kịch liệt, sau đó rầm một tiếng giòn vang, tất cả đều biến thành một đống mảnh vỡ chỉ lớn bằng một móng tay.
"Gâu gâu..."
Đội chấp pháp đằng sau bức tường vừa định ra tay thì chợt nghe thấy tiếng chó dữ đang sủa.
Một con chó không da đột nhiên nhảy ra, bắp thịt không có làn da bao bọc hiện lên một đường nét rắn chắc mạnh mẽ. Nó trực tiếp nhảy lên vách tường bên cạnh, sau đó vọt vào giữa đội chấp pháp, bắt đầu giương nanh múa vuốt, điên cuồng cắn loạn.
Mỗi một đội viên của đội chấp pháp bị nó cắn thì đều cảm thấy tâm trạng lập tức trở nên hỗn loạn.
Tâm trạng hoặc là hạ xuống, hoặc là vô cùng buồn bực và tức giận.
"Nổ súng...
Phản ứng của vị đội trưởng kia cũng rất nhanh, tuy rằng đã chịu ảnh hưởng nhưng hắn vẫn giơ súng lên, nhìn Lục Tân rồi hét thật to.
Nhưng vừa mới bước lên một bước thì hắn đã sững sờ tại chỗ, giống như là đang quên mất mình muốn nói gì.
"Thì ra là vậy..."
Cùng lúc đó, Lục Tân bỏ cái Đồng Hồ Cát Ký Ức trở về túi màu đen.
Hắn thấy hạt cát trong đồng hồ hình như nhiều thêm một hạt.
Lúc này hắn cũng hiểu được cách sử dụng cái đồng hồ cát này.
Nếu hắn dùng nó để tước đi trí nhớ của người khác thì cát trong đồng hồ sẽ nhiều lên, còn nếu như hắn muốn sửa đổi, thậm chí là bao trùm trí nhớ của người khác thì cát sẽ ít đi. Từ trước cho đến nay, hắn đều dùng nó để nhiễu loạn ký ức của người khác, vì vậy cũng khiến cho hạt cát bên trong càng lúc càng ít... cũng khó trách, lúc trước hắn còn tưởng rằng mình phải đem nó đi thêm cát nữa chứ.
Sau khi bỏ đồng hồ cát vào trong túi, Lục Tân mới nhẹ giọng nói:
"Em gái, đến lượt chúng ta rồi."
Cô bé nghe Lục Tân nói thể thì kích động đến nỗi chà xát hai bàn tay nhỏ bé:
"Lần này có thể chơi thỏa thích sao?"
Lục Tân quay đầu nhìn đứa em đang hưng phấn của mình, cười lắc lắc đầu:
"Mấy trò bình thường mà ngươi chơi đều là trò đùa của trẻ con."
"Lần này chúng ta sẽ chơi lớn."
Đôi mắt của con bé lập tức sáng lên, sau đó hưng phấn mở tay ra, nhào về phía trước.